
Văn phân tích tác phẩm
– nhân vật: Phân tích
nhân vật ông Sáu trong
Chiếc lược ngà

..Như ta đã biết, ông Sáu là một trong hai nhân vật chính trong tác phẩn "
Chiếc lược ngà" của nhà văn Nguyễn Quang Sáng.Ông có một cuộc sống
bình thường như bao người dân bình thường khác sống trong thời kì lúc bấy
giờ : cuộc sống bị chi phối bởi chiến tranh. Nhưng ở ông vẫn toát lên lòng
yêu nước; lòng yêu thương vợ con, gia đình.Có lẽ bởi vậy mà ông Sáu đã để
lại trong lòng người đọc những ấn tượng cũng như tình cảm sâu sắc.
Như đã nói trên , ông Sáu là một trong hai nhân vật chính của tác
phẩm.Nhân vật này được tác giả xây dưụng một cách khá công phu để qua
đó xây dưụng chủ đề của tác phẩm : những đau thương và tình người trong
chiến tranh.
Ông Sáu đã trải qua hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc
Mĩ, đó là những ngày tháng không thể nào quên của ông Sáu cũng như của
toàn nhân dân Việt Nam.Vì lòng yêu nước và vì độc lập của dân tộc mà ông
Sáu đã ra đi để lại người vợ trẻ và đứa con nhỏ còn chưa biết gọi ba. Trong
ông luôn thường trực nỗi nhớ nhà , nhớ con da diết.Với ba ngày phép, ông
đã hi vọng được nghe tiếng ba từ đứa con gái bé bỏng của mình. Nhưng ông
lại không đạt được mong ước nhỏ nhoi ấy. Tình cha con của ông với bé Thu
bị chia cắt. Tại sao ư? Đó là bởi vết sẹo dài trên mặt ông. Vết sẹo ấy là hậu
quả mà chiến tranh đã để lại trên khuôn mặt ông. NỖi khát khao. tình cha
con của ông không được trọn vẹn. Đó phải chăng là một tội ác nữa của chiến
tranh : chia cắt tình cảm cha con. VÀ rồi đến khi bé Thu nhận ông rồi, ông
lại phải lên đường ngay. Lí do ở đây lại là chiến tranh. Chiến tranh, chiến
tranh, chiến tranh. Sao cuộc đồi và số phận của ông Sáu lại đều do chiến
tranh chi phối như vậy. Thật quá phi nghĩa. Chiến tranh- nó chỷ mang lại
cho con người đau khổ mà thôi. Mà đâu chỷ ông Sáu mới phải chịu sự chi

phối của chiến tranh, cuộc đời ông còn giống với rất rất nhiều những người
dân Việt Nam khác nữa. Điều đó làm cho ta cảm thấy đau xót thay cho
những cảnh đừoi bất hạnh trong chiến tranh và làm ta nhận ra sự phi nghĩa,
sự phi nhân tính của chiến tranh.
Có lẽ bởi vì cuộc đời và số phận bị chi phối bởi chiến tranh mà trong ông
Sáu là một tình yêu nước tha thiết.Ông đã gạt bỏ tình riêng của mình để lên
đường cứu quốc. Có được mấy người cha bỏ lại đứa con nhỏ của mình để
lên đường tìm lại độc lập tự do dân tộc. Có được mấy người cha khi vừa mới
được đứa con yêu quý của mình nhận làm ba đã lên đường ra mặt trận ngay.
Không phải là ông sợ nếu như ở lại lâu hơ sẽ bị phạt mà bởi ông lo nếu như
cso việc gấp ở mặt trận mà lại không có mặt thỳ không thể hiến sức mình để
bảo vệ cho Tổ quốc được. Ông yêu nước. Điều đó không ai có thể phủ nhận
đươc. Và chính điều đó đã làm cho người đọc cảm thấy khâm phục nơi con
người ông vì ông đã quên đi cái tình riêng để cống hiến cho cái lớn lao hơn,
cho cái tính yêu chung của cả dân tộc.
Có lẽ rằng nổi bật nhất nơi con người ông không phải là tình yêu nước mà
đó là tình yêu gia đình, đặc biệt là đứa con gái bé bỏng của ông. Khi được
nghỉ phép về thăm nhà, ông đã không thể chờ đến khi ghe cập bến mà đã
nhảy phắt lên bờ gọi con. Điều này cũng là lẽ tất nhiên thôi. Ông đã xa con
gái, xa gia đình trong tám năm trời ròng rã. Tám năm là khoảng thời gian
quá dài để kìm nén trong lòng một nỗi nhớ. Và rồi cuối cùng nỗi nhớ ấy
cũng được bộc lộ. Ông chạy đến bên con, gọi con bằng tất cả tâấ lòng mình.
Nhưng, nhưng và nhưng tình cảm nỗi nhớ của ông như rơi xuống vực thẳm.
Bé Thu sợ hãi và chạy **t vào nhà khi vừa thấy ông. Chắc chắn rằng trong
ông lúc đó là sự đau khổ đến tột cùng. Ông yêu con lắm nhưng nó có biết
không. Nó đã bỏ ông lại với sự cô đơn mà ông không thể ngờ tới.

Phân tích 8 câu cuối trong văn bản kiều ở lầu ngưng bích
Tám câu thơ cuối bài"Kiều ở lầu Ngưng bích" trong "Truyện Kiều " của
Nguyễn Du đã dựng lên bốn bức tranh phong cảnh qua con mắt Thúy
Kiều,qua đó thể hiện tâm trạng buồn lo và số phận bất hạnh cuă nàng.Mỗi
bức trang đều được bắt đầu bằng hai tiếng "buồn trông" thể hiện nỗi buồn
miên man, sâu sắc của Kiều, dưòng như ở đây không có con người mà chỉ có
cái nhin của nhân vật hay đúng hơn, chỉ có tâm trạng.Hình ảnh"cánh buồm
xa xa" trơ trọi nơi "cửa bể chiều hôm" thể hiê3nj nỗi nhớ mong quê hương
da diết và cảnh đời lưu lạc của Kiều.Cánh "hoa trôi man mác" giữa "ngọn
nước mới sa" phải chăng chính là tâm trạng bi thương, số phận lênh đênh, vô
định của nàng? Và Kiều ngày càng chìm sâu vào những buồn lo khiến cảnh
vật xung quanh nàng thêm thấm đẫm nỗi sầu đau tê tái."Nội cỏ rầu rầu"giữa"
chân mây mặt đất một màu xanh xanh"kia hay chính là tâm trạng đau đớn
của nàng trước tương lai mờ mịt, tăm tối?Ngoài biển cả,âm thanh dữ dội
"ầm ầm tiếng sóng" như nói lên tâm trạng hãi hùng và cuộc sống đầy đe dọa
đang bủa vây cuộc đời nàng,thiên nhiên dữ dội cũng là lời dự báo trước một
thảm họa sắp xảy ra với Kiều,sẵn sàng vùi dập cuộc đời nàng!Tám câu thơ
cuối bài là một bức trang miêu tả thiên nhiên nhưng ta vẫn thấy bên trong
thấm đẫm tâm trạng nhân vật, bút pháp tả cảnh ngụ tình dặc sắc của Nguyễn
Du là ở đó.Thơ của ông luôn lấy những cảnh vật hết sức chân thực, hết sức
đời thường và những âm thanh vô cùng sinh động cuă thiên nhiên làm nền
cho hoạt động nội tâm của nhân vật.Đối với tám câu thơ cuối thì những hình
ảnh, âm thanh đó là:cửa biển, cánh buồm, hoa trôi,nội cỏ, tiếng sóng ầm

ầm,...tất cả đều được miêu tả bằng bút pháp khắc họa khái quát,bằng hình
tượng và ngôn ngữ ước lệ,công thức.Tám câu thơ cuối bài"Kiều ở lầu
Ngưng Bích"là đoạn thơ hay, đặc sắc trong Truyện Kiều, những câu thơ vừa
có nhạc, có họa ấy đã tạo nên giai điệu sâu lắng lòng người, và trong nó
không chỉ có cảnh thiên nhiên, tâm trạng của nhân vậtmà còn có cả tấm lòng
nhà thơ, Nguyễn Du đã dành sự đồng cảm, buồn thương, chua xót cho kiếp
người"hồng nhan bạc mệnh".
Phân tích đoạn Trao Duyên
Đoạn Truyện Kiều này có nhan đề "Trao duyên" gồm 34 câu (từ câu 723 đến
câu 756) được in trong sách giáo khoa môn Văn lớp 10. Đây là một trong
những đoạn thơ mở đầu cuộc đời lưu lạc đau khổ của Thúy Kiều. Khi
Vương Ông và Vương Quan bị bắt do có kẻ vu oan, Thúy Kiều phải bán
mình cho Mã Giám Sinh để lấy tiền đút lót cho quan lại cứu cha và em. Đêm
cuối cùng trước ngày ra đi theo Mã Giám Sinh, Thuý Kiều nhờ cậy Thuý
Vân thay mình trả nghĩa, lấy Kim Trọng.
Nhan đề đoạn là Trao duyên nhưng trớ trêu thay đây không phải là cảnh trao
duyên thơ mộng của những đôi nam nữ mà ta thường gặp trong ca dao xưa.
Có đọc mới hiểu được, "Trao duyên", ở đây là gửi duyên, gửi tình của mình
cho người khác, nhờ người khác chắp nối mối tình dang dở của mình. Thúy
Kiều trước phút dấn thân vào quãng đời lưu lạc, bán mình cứu cha, nghĩ
mình không giữ trọn lời đính ước với người yêu, đã nhờ cậy em là Thúy Vân
thay mình gắn bó với chàng Kim. Đoạn thơ không chỉ có chuyện trao duyên

