Phân tích nhân vật người v nht, t đó làm nổi bt
lên s phn của ngưi dân Việt trưc CM
Ai nói chiến tranh là âm thanh d di của bom đạn hay tiếng gào thét của dân đen
vô ti? Không, im lng. Vì khi đã chết, chúng ta không th lên tiếng. Phát xít
Nht càn qua q
hương ta, đất Vit lm than vi hai triệu người con chết vất ng. Nng chính
trong tn cùng ta thấy đối cc, trong cái chết màu đen, chúng ta thấy tình yêu và
sc sáng. Truyn "V nht" là
thế, mt minh chng hùng hn cho sc mnh ca s sng, sng vi nhc nhng
kh i, sng với cái nghèo đến tột độ v vt chất, nhưng chỉ cn hi vng, mt s hi
vng trù phú và vng chãi. H,
chúng ta, tt thy s vượt qua. Tràng xu, xu là xấu trai, nhưng được cái tt bng
và d gn. Xóm làng nghĩ Tràng không thv. Cũng đúng, với cái thi đói đến
ăn cám hay ánh sáng vào đêm là thứ xa x vậy người va nghèo va xu thì ai dám
gi thân ?
m ng nheo nhóc và hoang tàn. Đông thì có đông nhưng xóm làng như vẻ
không người, ch là nhng cái bóng nhếch nhác gót trên nhng con đường quanh
co. Xác chết nhiều hơn thực th di động. Bóng đen gần như chiếm lĩnh c, mt tri
vẫn sáng đó, nhưng đôi mắt ca dân chúng đây cứ ti sm sm li.
y vy mà Tráng có v. Xóm làng b đói quật mà biu hinnht lũ trẻ. S
hot bát bình thường thay cho cái im m th động, chc không ai dy nhưng chúng
biết bt vận động là bt bu bn với đói. Nhưng Tràng lấy v ! Bản năng làm
chúng tò mò. Chúng nhn nháo c một đoạn. Đường dài quanh co, s dài y như
trêu chc cái e thẹn ban đầu của đôi uyên ương. Nghĩ chữ uyên ương cũng không
hp trong hoàng cảnh này, khi người ta hay dùng ch mĩ miều đó cho những đám
cưới linh đình. Nay, trên con đường v nhà chng vi xác chết cạnh đường đ gn
để nhìn thy s pn hy hoc c văng vẳng bên tai tiếng khóc tang gia; thiết nghĩ
ngày cưới cũng đáng nhớ tht. Tình yêu luôn là trò phiêu lưu. Vì rng chúng ta
không biết s gp ai, hoc chi chúng ta không biết s đi về đâu và kết qu thế nào
vi s chn lựa đó. Tràng và vợ đã tham gia cuộc phiêu lưu đó. Tràng vẫn lo đau
đáu về tương lai. Mt ming nuôi không xong, gi gánh tm chng phi hi ly
thân và c người ? Đến vi nhau tốt đẹp tđó là duyên lành, nhưng lôi nhau
xung cùng cc thì li là n đời vi nhau. Tràng li nh vi s chng biết duyên
hay n kia.Mt câu hò cho quên kh lao động, một cái đáp của tui tr thanh xuân,
hai người quen nhau. Li cộng hưởng giữa đói và sự tt bng, h li gần nhau hơn.
Gi quay li vi s thật ngay trước mt, Tràng có v và m anh thì vẫn chưa về.
S xut hin của người m là cái nhn cho s kh của đôi bên. Qua người như tấm
gương, ta nhìn thy c ba gương mặt đói hốc trong đấy. Và như mọi bà m Vit
Nam, bà đã khóc. Khóc vì thương, tơng cho đa con mình đã có vợ, thương cả
đứa con dâu cũng cùng qun chng khác gì con mình. Khóc vì ti, ti cho cái phn
nghèo không d có được một đám cưới đủ nghi thc hay gn hơn là đ no, ch vài
câu chào, vài ánh mt nhìn thng nhau, vy là h thành gia đình. Và khóc vi mt
chút nghi ng, phải chăng vì đến đường cùng, người ta mi gi thân cho con trai
nhà mình ? Nước mt tuông ra cho lời định nói đến. Bà ch chúc cho hai con sng
bình yên bên nhau, còn tương lai là sự bp bênh không mun nghĩ. Vợ Tràng,
thành viên mi của gia đình, chc cũng lo xốn xang trăm bề. không, phi chc
chn ch. Ph n Vit vn gii lo toan; công, dung, ngôn, hnh vn liến mà h
ln lưng khi về nhà chồng. Nng với cái quá mi thế này ch chưa thể chng
minh gì. Ri tri cũng tối. Chu kì vn thế. Sáng giăng mắt ra Tràng mi dy. Đi
hay nói mi ngày là mt ngày mới, và điều đó ập ngay cho Tràng thy. Nhà ca
gọn hơn, có cái gì đó m cúng hơn, chỉnh chu và cm giác như đang và sẽ chun b
cho tương lai. Bữa cơm tới. Biết rằng đói thì luôn đói nhưng cơm thì vn phi theo
ba. Và h, dùng t m như thói quen, chứ đáng ra bữa ăn chỉ là cháo và cám.
Trời đánh tránh bữa ăn, thằng Nht thì không. Li vang lên tiếng đòi thuế. Thuế,
thuế, li thuế ! Như vết thưởng m ming, mi ngày mt bào mòn đến cùng kit
sc khe. Thuế tng ngày là ni ám nh của dân đen, dân đói. Ruộng vn còn,