Phân tích nhân vật Vũ Nương trong
Người con gái Nam Xương
Nghĩ chuyện trên đời lạ thật. Chuyện tình duyên, sống chết, số phận của con
người lại được định đoạt một câu chuyện đùa về một cái bóng. Ngày xưa, thân mẫu
của Trịnh Trang Công trong Ðông Chu liệt quốc đã gây ra bao chuyện phiền phức dẫn
đến cảnh đầu rơi máu chảy chỉ ghét Trịnh Trang Công khi xưa sinh ngược khiến
phải đau đớn. Chuyện đời vẫn thế, đó chỗ éo le phức tạp trong đời sống m hồn
con người. Chỗ bút của Nguyễn Dữ đã bắt nắm được một tình huống éo le như
vậy. Trong n chương nước ta cũng như thế giới không hiếm những câu chuyện xen
những yếu tố truyền kì. Nét riêng của Chuyện người con gái Nam Xương là hai yếu tố
thực truyền không đan xen vào nhau kết cấu thành hai phần. Phần truyền
vùa m cho câu chuyện thêm lung linh ảo, vùa góp phần m những yếu tố
phần thực. Phần thực sở đxây dựng phần truyền kì (phần thực, tôi muốn nói
thực của văn học). Bằng mối liên hệ giữa hai phần, nhà văn làm nổi bật tính cách nhân
vật và thể hiện chủ đề của tác phẩm.
Người con gái Nam Xương Vũ Thị Thiết là nhân vật chính xuyên suốt hai phần
của tác phẩm. Nguyễn Dkhông chú trọng việc miêu tả hình thức, chúng ta chỉ biết
nương người “có dung tốt đẹp”. Tính cách nhân vật được thể hiện qua hai
mối quan hệ bản quan hệ với chồng mẹ chồng. Mối quan hệ đó diễn ra
những thời điểm khác nhau. tùng thời điểm ấy, nhân vật bộc lộ tính của mình.
Mối quan hệ với Trương Sinh diễn ra trên bốn thời điểm: khi chồng nhà, khi chia
tay, khi xa chồng khi chồng trở về. Khi chung sống với nhau, biết Trương Sinh
người tính đa nghi, hay ghen n “nàng giữ gìn khuôn phép” cho gia đình h
thuận. Khi tiễn chồng đi tòng quân, tính cách của nương được thể hiện lời đưa
tiễn. Nàng nói với chồng: “Lang quân đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong được đeo
ấn hầu trở vquê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên”. Nàng nghĩ
đến những khó nhọc, gian nguy của người chồng trước rồi mới nhận ra sự lẻ loi của
mình. cách nói đến nội dung của những câu nói hiện n một Vũ nương dịu dàng,
thiết tha với hạnh phúc, không danh, thương chồng và giàu lòng vtha, một m
hồn văn hoá. Trong những ngày xa chồng, nàng nuôi con thơ, chăm sóc mẹ chồng
như mẹ đẻ của mình. Ngòi bút Nguyễn Dữ tra gdặn, nhà văn đã để cho chính
người mẹ chồng ấy nhận xét về tấm lòng hiếu thảo của nàng trước khi cụ qua đời:
“Sau này trời giúp người lành ban cho phúc trạch, giống giòng tươi tốt… xanh kia
quyết chẳng phụ con, cũng như con đã chẳng nỡ phụ mẹ”. Trong con mắt của người
mẹ chồng ấy, nàng người lành”. Ðến khi người chồng đi chinh chiến trở về nghi
oan cho nàng, nương tỏ bày không được thì tự vẫn, chứ không sống “chịu tiếng
nhuốc nhơ”.
Khi thì cách xủ thế, khi thông qua lời nói, khi hành động, khi thái độ nh ảnh
nương hiện lên một người trong trắng thuỷ chung, giàu lòng vị tha, hiếu thảo
nhưng cũng một người phnữ khí khái, tự trọng. Ðó một m hồn đẹp, đẹp một
cách văn hoá. Dường như Nguyễn Dữ đã tập trung những nét đẹp điển hình của
người phụ nữ Việt Nam vào hình tượng nương. Con người đẹp, thiết tha với hạnh
phúc này phải chết - Ðó chính bi kịch về sphận con người. Vấn đề này biết bao
nhà văn xưa nay tùng trăn trở. lẽ đó cũng là bi kịch của muôn đời. Bởi vậy, vấn đề
mà Chuyện người con gái Nam Xương đặt ra vấn đề tính khái, quát giàu ý nghĩa
nhân văn. Phía sau tấn bi kịch của nương một cuộc sống chinh chiến, loạn li,
gây cách biệt, nhưng căn bản người chồng quáng đa nghi, thiếu sáng suốt.
Những kẻ như thế xưa nay tùng gây ra bao nỗi oan trái, đổ vỡ trong đời. Ðó cũng
một thứ sản phẩm hằng trong hội con người. Cho nên vấn đề tưởng chùng rất
riêng ấy lại vấn đề điển hình của cuộc sống. Tất nhiên trong tấn bi kịch này có phần
của nương. Nàng vùa nạn nhân nhưng cũng tác nhân. Bởi chính nàng đã lấy
cái bóng làm cái hình, lấy cái m cái thật. Âu đó ng một bài học sâu sắc của
muôn đời vậy.
Phần truyền trong câu chuyện chuyện nương không chết, trở vsống
trong Quy động của Nam Hải Long Vương… đó cuộc sống đời đời. Nhà văn đã tạo
ra một cuộc gặp gỡ kì thú giữa Phan Lang - một người dương thế - với Nương nơi
động tiên. Cuộc gặp gỡ ấy đã m sáng tỏ thêm những phẩm chất của nương. Khi
Phan Lang nhắc đến chuyện nhà của tổ tiên tnương “ứa nước mắt khóc”. Nàng
quả thật một con người thiện căn, thiết tha gắn với quê hương đời sống
không được sống. Tính cách của nàng và bi kịch như được đậm khơi sâu một lần
nữa. Nhưng dụng ý của nhà văn đưa phần truyền vào câu chuyện không chỉ thế.
Nguyễn Dữ muốn khẳng định một chân nghệ thuật: cái Ðẹp bất tủ. nương
không sống được ở cõi đời thì sẽ sống vĩnh hằng ở cõi tiên, vì nàng là cái Ðẹp.
Nói cho cùng, hiện thực của câu chuyện hiện thực về tấm lòng của nhà văn
trước những vấn đề của cuộc sống. Nhà văn đã đi sâu khai thác những vẻ đẹp nỗi
đau khổ xót xa phức tạp của m hồn con người, nhất người phụ nữ trong hội
đương thời như nương. Cũng qua đó, nhà văn khẳng định một chân nghệ thuật
phảng phất như trong các truyện cổ dân gian… Thánh Gióng v trời, An Dương
Vương xuống biển… kì lạ mà cũng rất thực