Phân tích sức sống tiềm tàng của nhân vật Mị ( Vợ chồng A Phủ-
Tô Hoài) thể hiện trong cảnh ngộ từ khi cô bị bắt làm con dâu gạt nợ cho
nhà thống lí Pá Tra đến khi trốn khỏi Hồng Ngài
Bài Làm
Theo Hoài Nhân vật trụ cột của sáng tác , ph
ải chuẩn bị nhân
vật trước tiên”. Từ quan điểm ấy , Tô Hoài đã xây dựng đư
ợc một số nhân vật
để lại ấn tượng thẩm trong lòng người đọc. Mị trong V
chồng A Phủ của
Hoài đến với chúng ta đầu tiên trong cái dáng i lũi như m
ột con rùa
nuôi trong c
ửa”, suốt ngày làm lụng, lúc nào cũng cúi mặt, mặt buồn
rười rượi”. Tưởng đâu như sức sống đã lụi tàn trong tâm hồn i. Nh
ưng
không , ttận đáy sâu tâm h
chờ dịp mà bùng lên mạnh mẽ.
Cuộc đời của Mị đư
ợc tính từ khi về làm dâu nhà thống Pá Tra.
Thường thì, khi con gái lấy chồng giàu thì sướng, nhàn hạ. Nhưng đây, M
chỉ
lùi lũi một mình, câm lặng. Xưa kia Mị cũng đã có m
ột thời con gái hạnh phúc
( trong đói nghèo ). Những đêm tình mùa xuân, con trai đến thổi sáo đ
ứng
chật cả chân vách đầu buồng Mị”. Mị đã m
ột tình yêu, hiệu
vách hẹn hò. Tâm hồn gái xinh đẹp tài hoa ấy luôn luôn mở rộng để
đón
nhận mọi hương hoa của cuộc đời. Nhưng rồi tất cả đều chấm dứt tro
ng cái
đêm M
bị bắt cóc về nhà thống Tra. sáng hôm sau, Mị mới biết mình
đang ng
ồi trong nhà thống Tra. Họ nhốt Mị vào buồng. Ngoài vách kia,
tiếng nhạc sinh tiền cúng ma đương rập rờn nhảy múa.Mị bị bắt cóc đ
rồi
trở thành con dâu thống là trả cho cái món nợ hôn nhân từ đời cha mẹ Mị.
Những ngày đầu làm dâu nhà thống lí, thấm thía nỗi đau c
ủa một cuộc
đời bị cướp đoạt đêm nào Mị ng khóc”. Đúng v
làm dâu gạt nợ, Mị bị
cha con thống đối xử không khác con vật. Suốt ngày Mị ch
ngồi quay
sợi gai, cạnh tảng đá, trước cửa tàu ngựa, gương m
ặt lúc nào cũng cúi
xu
ống, mặt buồn rười rượi”. Cuộc đ
ời cột chặt vào những công việc nặng
nhọc. Đọc đoạn văn mở đầu của truyện không thể không b
ăn khoăn, khao khát
muốn tìm hiểu nguyên nhân xô đẩy Mị vào tình cảnh mà cô phải chịu.
Trước khi về cửa nhà thống lí, Mị đẹp như m
ột bông hoa rừng.
một phụ nữ trẻ , đẹp, chăm chỉ công việc,
giàu lòng hiếu thảo, ttin, thông minh…Ngư
ời con gái ấy niềm khát
khao, ước của bao nhiêu chàng trai. Có biết bao nhiêu ngư
ời mê, ngày
đêm thổi sáo đi theo Mị”. Mị chưa kịp nếm những trái ngọt của cuộc đời đ
ã
ph
ải cay đắng tìm đến nắm ngón, mong kết liễu một cuộc đ
ời không ra gì.
B
ởi vì, Mị không muốn chấp nhận một cuộc sống chết mòn, héo úa đi
ều này
chứng tỏ con ngư
ời Mị tiềm ẩn một sức sống mãnh liệt , muốn thoát khỏi cuộc
sống lệ. Nhưng tình thương cha, lòng hiếu thảo, Mị không đành ch
ết nên
vứt nắm ngón , trở lại nhà thống lí. Ngày lại ngày qua, nỗi khổ cực đã d
ồn
nén dần cái sức sống tiềm tàng trong con người Mị. Mị không nghĩ đ
ến cái
chết nữa( ngay cả khi cha không còn). Mị tư
ởng mình cũng chỉ con trâu,
con ng
ựa nhà thống lí. Sống trong nhà thống lí, ách áp bức của giai cấp thống
trị, thần quyền, sự tín đã biến Mị trở thành con ngư
ời hoàn toàn khác
lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi”. Dường như m
ối giao cảm giữa Mị với
cuộc sống bên ngoài chỉ còn thu hẹp của căn bu
ồng âm u, kín mít, một
chiếc cửa sổ, một lỗ vuông bằng n tay. Lác nào trông ra cũng chỉ thấy tr
ăng
trắng, không biết là sương hay là nắng.”
Ý thức làm người vốn của Mị đã b
giai cấp phong kiến làm liệt.
Càng ngày càng không nói chỉ lùi lũi như con rùa nuôi trong c
ửa”.
Con người lệ trong Mị vẫn còn sống còn con người thực vốn của
thì
dường như đã ch
ết. Mị chỉ cái bóng cảm, hồn, lãng quên vãng,
không gắn với hiện tại, nghĩ đến tương lai. Tô Hoài r
ất thành công khi diễn
tả tinh thần chết dần , chết mòn của một gái xinh đẹp. Nh
ưng càng thành
công trên lĩnh vực ấy bao nhiêu thì khi th
ể hiện quá trình hồi sinh của Mị càng
khó bấy nhiêu. Phải chăng, cuộc sống thực tại đã làm tâm h
ồn Mị nguội lạnh,
thờ ơ, phải chăng Mxinh đẹp ngày xưa nay ph
ải cam chịu cảnh sống
như chết? Cuộc sống của Mị dường như đã rơi vào bi kịch, làm sao đ
giải
thoát được bi kịch ấy , làm sao cho quá trình hồi sinh ấy được vận động như
ý
của nhân vật chứ không phải là khát vọng của nhà văn gán cho nó.
Ngoài đầu núi lấp đã tiếng ai thổi sáo rủ bạn đi chơi. M
nghe
tiếng sáo vọng lại thiết tha, bồi hồi”. Tiếng sáo ấy đã khơi d
ậy sức sống ẩn
náu trong Mị tưởng như đã nguội tắt. Mị còn nhớ như in nh
ững lời hát tình tứ
Mị đã nghe, đã hát, đã th
ổi o, thổi kèn lá ngày nào. Hiện tại bây giờ
đang sống lại cảnh tượng ngày xưa. đâu phải con ngư
ời chết dần chết
mòn” về nhân tính như Chí Phèo. Tiếng sáo giờ đây đã th
ấm vào trái tim Mị,
thức tỉnh sự câm lặng bấy lâu. Rồi Mị uống rượu , men rượu hay men cuộc đ
ời
đã nâng bỗng tâm hồn Mị lên, tâm hồn Mị thoát xác, vượt ra ngoài cái ô c
ửa “
mờ mờ trăng trắng kia”. Khát vọng được đi chơi b
ỗng bùng cháy trong tâm
h
ồn Mị. Khát vọng ấy cuộc khởi nghĩa nhân tính trong Mị. Bởi vì, tngày
về làm dâu nhà thống Chẳng năm nào A Scho Mị đi chơi T
ết. Mị cũng
chẳng buồn đi”. Vậy mà, khi tiếng chó sủa xa xa. Những đêm t
ình mùa xuân
đã tới”. Mị bỗng vùng dậy đột ngột tai Mị văng vẳng tiếng sáo gọi bạn đ
ầu
làng”. Sau bao năm sống trong gia đình thống lí, lần đ
ầu tiên tiếng sáo của ai
đó đến với Mị như một âm thanh của hiện tại. Rồi sau đó ti
ếng sáo làm sống
lại bao rung động tâm linh của mùa xuân năm nào. Mới đ
ầu tiếng sáo còn lấp
nơi đâu núi, cuối cùng tiếng sáo đã th
ực sự hóa thân, nhập thân trong Mị
Trong đ
ầu Mị rập rờn tiếng sáo”. Góp phần làm nên cuộc nổi loạn” nhân
tính trong Mị nhiều yếu tố ; yếu tố ngoại lực, yếu tố nội lực. Trong đó, y
ếu
tố quan trọng nhất phải chăng ti
ếng sáo a xuân. Ngày xuân, không
cuốn hút Mị bằng tiếng sáo, tiếng sáo đ
ối với Mị mỗi lúc một mãnh liệt. Từ
đầu những âm thanh xa xôi, sau đó ti
ếng sáo trở thành lời mời gọi giúp Mị
lãng quên quá khứ, sống vui vẻ với tương lai, tiếng sáo đưa Mị
đi theo
những cuộc chơi, đám chơi”.
Quá trình hồi sinh của Mị đã không đư
ợc miêu tả một cách dễ dãi , hời
hợt . Tâm trạng nhân vật được nhìn nhận tcái nhìn lưỡng phân. Con ngư
ời
hiện tại dường như đã chết , con người quá khứ đang dần dần từng bước đư
ợc
hồi sinh. Mị như cây hoa ban, hoa đào Tây Bắc trư
ớc lúc vào xuân, nhìn bề
ngoài thì vẻ khẳng khiu, khô gầy, mỏng manh như đã chết nh
ưng bên trong
sức sống vẫn âm ỉ, vẫn chờ thời đ
bừng sáng sắc xuân. Tết dến, Mrất muốn
đi chơi, nhưng A Sử không cho Mị đi, năm nào cũng vậy A Sử toàn đi m
ột
mình để Mị nhà nngười xa lạ. Nhưng giai cấp phong kiến, gia đ
ình nhà
thống không thể cưỡng ép dược Mlâu, một con người sức sống đang c
òn
cháy rực trong tâm hồn. Lúc này khi tiếng sáo đang lửng l
ơ bay ngoài
đường” gọi bạn đi chơi Mphải ngồi cô đ
ộc trong cửa. không thể
dằn lòng được Mị vùng dậy khêu đèn sáng , cuốn lại tóc, mặc váy hoa vắt
vách” toan bước đi , tìm đến nơi đang lửng bay ti
ếng sáo gọi bạn nh thiết
tha. Nhưng Mị vừa toan bước đi thì A Sử lại kéo lại.A Sử không hề
đánh
đập, chửi rủa lầm như cái bóng t
từ trói vào cột nhà. bây giờ Mị
mới bật khóc, khóc cho cái oan trái của một kiếp ngư
ời khao khát muốn sống ,
mu
ốn yêu lại bị ghì chặt vào một cuộc sống không bằng con ngựa”.
Nhưng c
ũng tđấy sức sống của một gái yêu đ
ời lại trỗi dậy . Trong bóng
tối, đang màng đi theo tiếng sáo, tiếng sáo ấy đã lần đưa Mị
đi theo
những cuộc chơi, những đám chơi. Nhưng rồi quá khứ chưa đi, hi
ện tại lại về.
Giờ đây, Mị đang bị A Sử trói, dường n sống như đã chết. Đã ch
ết
ph
ần hồn lẽ nào giờ đây lại đ
chết cả phần xác, Mị thấy xung quanh mình
chỉ bóng tối, không một tiếng động, vùng bước
đi. Nhưng tay chân đau
không cựa được. Mị không nghe tiếng sáo nữa”.
Thời gian lại trôi qua, cho đến cái đêm A Phủ bị trói đ
ứng vào cây cọc
g
ỗ trong nhà thống lí vì để hổ bắt mất con bò…A Phủ vì đánh lại con
quan nên
làng phạt vạ, trở thành người gạt nợ của gia đình th
ống còn Mị dâu