Cần phát triển cảm

xúc ở trẻ em

Nhiều bậc bố mẹ tin rằng với

chỉ số thông minh (Intelligence

Quotient - IQ) cao, con mình sẽ

thành đạt trong học đường và

cả trong tương lai. Thực ra, chỉ

số cảm xúc (Emotion Quotient -

EQ) cũng là yếu tố rất quan trọng trong sự phát

triển vì thiếu cảm xúc thì các năng khiếu của trẻ

có thể bị thui chột.

Trẻ thiếu xúc cảm dễ bị thất bại

Nhiều bậc bố mẹ tin rằng với chỉ số thông minh

(Intelligence Quotient - IQ) cao, con mình sẽ thành

đạt trong học đường và cả trong tương lai. Thực ra,

chỉ số cảm xúc (Emotion Quotient - EQ) cũng là yếu

tố rất quan trọng trong sự phát triển vì thiếu cảm xúc

thì các năng khiếu của trẻ có thể bị thui chột.

"Giữa trái tim và khối óc có một mối liên hệ, biểu hiện

của nó chính là chỉ số xúc cảm, tức EQ" - Tiến sĩ tâm

lý Nguyễn Công Khanh, giảng viên Đại học Quốc gia

Hà Nội, cho biết. Cảm xúc chi phối mạnh mẽ hành

động của con người, từ đó ảnh hưởng đến kết quả

của nó. Trên thực tế không có quyết định nào của con

người là thuần lý trí, luôn luôn có vai trò của cảm xúc

trong đó. Chẳng hạn, nếu được "sếp’ giao cho một

việc mà bạn không muốn làm, bạn dễ làm một cách

miễn cưỡng cho xong rồi không đoái hoài gì đến nó

nữa. Nhưng nếu đó là một công việc bạn yêu thích,

bạn sẽ dồn hết tâm sức cho nó nên kết quả thường

rất tốt, và khi làm xong bạn cảm thấy mãn nguyện.

EQ cao được thể hiện ở tính kiên định, biết lắng nghe

người khác và thấu hiểu họ, dũng cảm, linh hoạt; còn

người EQ thấp thường hay trách mắng người khác,

hay chấp vặt, độc đoán, hồ nghi, chê trách, cản trở

người khác... Nhờ khả năng thấu cảm, người có EQ

cao thường dễ hòa nhập với mọi người, biết cư xử

sao cho được cộng đồng chấp nhận và dễ thành

công hơn.

Đối với trẻ em, EQ càng quan trọng trong quá trình

phát triển của nó. Thiếu bạn bè, sống thu mình, khó

hòa nhập là một trong những nguyên nhân quan

trọng dẫn đến thất bại học đường. Nhiều khi chỉ vì

tính thích gây hấn, hay không thích chia sẻ cái mình

có với bạn bè mà trẻ bị bạn trong lớp tẩy chay, từ đó

việc học cũng sút đi. Trong tương lai, những trẻ EQ

thấp cũng khó tạo ra các mối quan hệ tốt để phát triển

sự nghiệp. Tình trạng thiếu xúc cảm còn có thể dẫn

đến những chuyện tồi tệ hơn, chẳng hạn như phạm

tội. Các vụ hành hạ người khác hay giết người hàng

loạt là dẫn chứng của sự vô cảm.

Theo tiến sĩ Nguyễn Công Khanh, ở nước Anh từng

xảy ra một vụ hai đứa trẻ 8-9 tuổi gây ra cái chết của

một em bé. Hai trẻ này gặp em bé gần một siêu thị

liền bắt đến một nơi vắng vẻ để hành hạ, sau đó trói

vào đường ray cho xe lửa chạy qua. Sau đó, các nhà

điều tra phát hiện các hung thủ sống trong trại trẻ mồ

côi. Chúng vẫn quen bắt các con vật về "chơi", vặn

chân, bẻ tay và thích thú với những tiếng kêu đau

đớn của con vật. Các nhà tâm lý giải thích, do không

được sống trong môi trường xúc cảm nên những trẻ

này không có khả năng thấu hiểu cảm giác của người

khác. Chứng kiến sự đau đớn quằn quại, trong khi trẻ

khác thấy kinh sợ thì chúng lại sung sướng thích thú.

Tình trạng không thấu cảm này cũng gặp ở nhiều đứa

trẻ có hoàn cảnh bất hạnh như mồ côi, gia đình đổ

vỡ, bị bỏ rơi... Do không nhạy với tình cảm của người

khác, trẻ có thể làm họ đau khổ mà không thấy hối

hận hay cắn rứt. Do đó, nguy cơ phạm tội sẽ cao.

Làm sao để tăng chỉ số EQ?

Cha mẹ cần nghe con nói để hiểu điều nó đang cảm

nhận, và chia sẻ với nó. Chẳng hạn, trẻ buồn vì bạn

dành nhiều thời gian cho em nó, hãy bảo: "Mẹ cũng

biết cảm giác khi em mình được đi chơi với bố mẹ ở

công viên còn bản thân thì không". Như vậy, trẻ vừa

cảm thấy được chia sẻ vừa hiểu rằng ai cũng trải qua

cảm xúc này và đã vượt qua.

Nên giúp trẻ gọi tên cảm xúc của mình, xây dựng cho

nó vốn từ vựng cảm xúc như buồn, vui, giận, lo sợ...

Có thể cho trẻ xem nhiều bức ảnh diễn tả các trạng

thái cảm xúc khác nhau và giải thích. Nếu trẻ thất

vọng vì mất đồ chơi, đừng bảo nó là "không sao đâu,

đừng khóc" mà hãy tận dụng cơ hội này dạy trẻ về

các khái niệm về xúc cảm. Có thể hỏi: “Con buồn,

đúng không?", và khơi gợi: "Hôm trước bạn Tí mất đồ

chơi, bạn Tí cũng buồn như thế nhỉ?". Hãy hỏi nó có

thích đồ chơi ấy không, tại sao, như vậy con bạn sẽ

bộc lộ, miêu tả được cảm xúc của nó dưới nhiều góc

độ hơn.

Mặt khác, nên để trẻ quan sát cảm xúc của người

xung quanh, chẳng hạn như "Hôm qua bà nội vui lắm,

bà cười nhiều. Tại sao bà vui? Vì cu Tí biết nhường

đồ chơi cho em..." hoặc: "Cô Ba đang giận đấy, cô

cau mặt và không bế nựng cu Tí nữa. Tại sao cô giận

nhỉ? Vì cu Tí nghịch làm vỡ lọ hoa của cô mà không

xin lỗi. Cô giận, Tí có buồn không?". Như vậy, trẻ

không chỉ nhận biết cảm xúc của người khác mà còn

hiểu nguồn gốc những cảm xúc đó, cũng như ảnh

hưởng của cảm xúc đó đến mọi người. Từ đó, trẻ sẽ

biết điều chỉnh cảm xúc, hành vi của mình - một khả

năng rất cần thiết để thành công trong cuộc sống.

Tiến sĩ Khanh khuyên rằng, với trẻ dưới 6 tuổi, cần

hạn chế tối đa sự trừng phạt (nhưng phải chỉ ra lỗi) và

hào phóng, thậm chí không giới hạn lời khen, miễn là

khen có lý. Với trẻ nhỏ, đừng lạm dụng lời giáo huấn

vì sự nhận thức của trẻ bắt nguồn từ những hành vi

cụ thể, sau đó mới dần dần rút ra quy luật điều nào

nên điều nào không. Chẳng hạn, mỗi lần trẻ la hét do

không bằng lòng, mọi người có thể thỏa thuận giả vờ

cùng ôm đầu kêu: "Đau đầu quá" và ai bỏ về phòng

nấy, không đoái hoài gì đến trẻ. Sau một số lần như

vậy, trẻ sẽ hiểu hành vi trên không đem lại "lợi lộc" gì

và chấm dứt. Hoặc có thể lén quay phim cảnh này và

khi trẻ đã bình tĩnh thì phát lại cho cả nhà xem. Trẻ sẽ

biết hành vi này không đúng, nó xấu hổ và sẽ tự điều

chỉnh dần. Khi trẻ đang lên "cơn hư", mọi lời dạy dỗ

hay quát mắng sẽ không đem lại hiệu quả.

"Không phải lời giáo huấn, mà chính sự trải nghiệm

sẽ có tác dụng với trí tuệ cảm xúc của trẻ" - tiến sĩ

Khanh nói. Một người cha đã tìm mọi cách khuyên

con trai mình đừng lại gần ống bô xe máy, nhưng mỗi

lần ông đi làm về thì cậu con 3 tuổi đều sán lại bố,

phía có ống bô xe máy. Ông nghĩ ra một cách, cầm

theo con búp bê nhựa và làm như vô tình áp chân nó

vào ống bô xe. Chân búp bê bị chảy một vệt, nó được

chìa cho cậu bé xem kèm theo lời thuyết minh của

bố: "Búp bê bị chạm vào ống bô nên bỏng chân, da

rách cả rồi. Nó đau rát lắm". Cậu bé rất sợ vì hiểu

được bằng trực giác bỏng bô nghĩa là thế nào, từ đó

cậu tránh xa nó.

Cũng bằng trò chơi búp bê, bố mẹ có thể dạy trẻ

nhiều điều nữa về cảm xúc. Tùy từng trường hợp cụ

thể, người làm cha mẹ sẽ biết nên nói với con như

thế nào. Điều quan trọng là để dạy con về trí tuệ xúc

cảm, bố mẹ không thể là người "vô cảm". Bạn phải

cho trẻ được tắm mình vào môi trường cảm xúc, bạn

nhất thiết phải dành thời gian cho con.