Đ bài: Trong m t b phim truy n hình Vi t Nam m i công chi u g n đây, có m t ế
nhân v t đã nh c nh ng i cháu c a mình r ng: “Ta có th nh t đc m t gói ườ ượ
ti n nh ng s không có ai đánh r i m t gói văn hoá cho ta nh t”. ư ơ
Bài làm
Văn hoá là hành trang không th thi u trong hành trình cu c đi c a m i ng i. Nh ng có ế ườ ư
đc nó thì không h đn gi n. Trong m t b phim truy n hình Vi t Nam m i côngượ ơ
chi u g n đây, có nhân v t đã nh c nh ng i cháu c a mình r ng: “Ta có th nh t đcế ườ ượ
m t gói ti n nh ng s không có ai đánh r i m t gói văn hoá cho ta nh t”. Đây th c s là ư ơ
m t tri t lý v cu c s ng và cách s ng mà có l không ch ng i cháu là c n ghi nh su t ế ườ
đi.
“Gói ti n” t ng tr ng cho nh ng giá tr v t ch t. “Nh t đc m t gói ti n”' là m t tình ượ ư ượ
hu ng tuy không th ng xuyên x y ra nh ng cũng không ph i là hi m g p trong cu c ườ ư ế
s ng. Đó là s ng u nhiên, tình c , và vì th , có th đn v i b t kì ai. ế ế
“Văn hoá là m t ph m trù tr u t ng, thu c v ý th c c a con ng i. Có th hi u m t ượ ườ
cách đn gi n: Văn hoá là nh ng giá tr đp đ c a tâm h n nh trí tu , nhân cách; nó thơ ư
hi n thái đ, hành vi ng x c a m i ng i. “Gói văn hoá” ch là cách nói hình nh, b i ườ
văn hoá v n dĩ không có hình hài, cách nói y ch có tác d ng hô ng v i v tr c đ đt ế ướ
ra m t t ng quan nh m nh n m nh ý mà thôi. Đi li n v i “gói văn hoá không còn là hai ươ
ti ng “có th mang tính t ng đi n a mà là thái đ kh ng đnh qu quy t và ch cế ươ ế
ch n: “s không ai đánh r i m t gói văn hoá cho ta nh t”. ơ
Nh v y, nh ng giá tr v t ch t ta có th nh n đc t cu c s ng mà đôi khi không c nư ượ
t n chút s c l c nào. Nh ng v i nh ng giá tr tinh th n, không ai có th mang l i cho ta; ư
quá trình ti p nh n hoàn toàn ph thu c vào b n thân nh ng n l c và s ch đng tìmế
ki m, tích lũy c a ta.ế
Ta có th “nh t đc m t gói ti n” b i ti n nói cho cùng cũng ch là v t ngoài thân, dù ượ
đc gi gìn v n có th th t l c, dù c n tr ng đn m y cũng có lúc s s y đánh r i.ượ ế ơ ơ
Nh ng văn hoá thì khác, nó không t n t i d ng v t ch t mà - nh đã nói trên - thu cư ư
v ý th c, không th đánh r i”, cũng không th “nh t”. H n th n a, nó là k t qu c a ơ ế ơ ế ế
m t quá trình tích lũy, hoàn thi n lâu dài, b n b nên không th t nhiên xu t hi n con
ng i, không ai d dàng có đc nó ch nh vào m t s may m n, tình c trong cu cườ ượ
s ng.
Có th nói, đây là m t quan ni m đúng đn, sâu s c. Nh t là khi nó đc đa vào l i ượ ư
tho i nh l i khuyên c a m t ng i dành cho cháu. Vì là m t l i khuyên, nên nó r t chân ư ườ
thành; và vì nó thu c v m t ng i l n tu i - ng i đã t ng tr i nghi m sâu s c cu c đi ườ ườ
— nên nó r t th m thía và r t đáng đ ta tin.
Và song song v i vi c c m nh n b c thông đi p mà tác gi g i g m, có l ta cũng nên và
c n ph i đt ra m t câu h i n a. Đó là: Làm th nào đ t nâng cao v n văn hoá cho b n ế
thân?
Câu h i này không h khó. B i b n thân c m t “t nâng cao v n văn hoá cũng đã bao
hàm m t ph n câu tr l i trong đó. Vâng, ý th c t giác là y u t căn b n nh t. B i nh ế ư
đã nói trên, khác v i v t ch t, văn hoá thu c v ý th c. Cu c s ng khách quan ch có
th tác đng ch không th thay đi nó. S t n t i, phát tri n c a nó đc quy t đnh b i ượ ế
ch th là b n thân ta. Ch ng h n, b n có th có m t t đy sách, m b t b n đc sách
h ng ngày,... nh ng t t c s là vô nghĩa n u nh b n ch đn thu n là đc mà không ư ế ư ơ
nghi n ng m, không n l c ti p nh n nh ng giá tr c a cu n sách y. Đây ch là m t ví ế
d nh , nh ng có l nó cũng ph n nào cho th y vai trò, t m quan tr ng c a ý th c trong ư
quá trình trau d i v n văn hoá c a con ng i. ườ
Th nh ng, hình thành và duy trì cho mình ý th c t giác cũng nh khát khao h c h i làế ư ư
đi u không h đn gi n. Vì th , ta r t c n m t đi m t a, đó là s xác đnh đúng đn m c ơ ế
tiêu s ng c a cu c đi. S ng là m t quá trình t hoàn thi n b n thân, và nâng cao văn hoá
là ph n không th thi u trong quá trình b n b y. Ng i có văn hoá s s ng đúng, s ng ế ườ
có ý nghĩa h n, và t t nhiên, s nh n đc s tôn tr ng, yêu m n t phía m i ng i,ơ ượ ế ườ
đng th i kh ng đnh đc v trí c a mình trong xã h i. ư
Bên c nh vi c hình thành cho mình ý th c ham h c h i, khao khát hoàn thi n b n thân,
chúng ta cũng c n có nh ng hành đng c th đ nâng cao văn hoá. Trong đó, có l con
đng h u hi u nh t là h c t p.ườ
H c trong nhà tr ng, v i h th ng giáo d c có bài b n, ta s đc trau d i tri th c, nâng ườ ượ
cao h c v n thông qua vi c ti p nh n khoa h c hi n đi. Nói “s h c là cây c u b c t ế
b bên này mông mu i sang b bên kia chân lí” là vì th . ế
H c trong cu c s ng, ta s đc b i đp tâm h n t nh ng bài h c bình d g n gũi quanh ượ
ta. Cô bé t t nguy n v i khao khát v n lên cho ta hi u th nào là s n l c tr n đòn c a ươ ế
m cũng là bi u hi n c a yêu th ng, và th m chí là nhóc em v i nh ng câu h i t ng ươ ưở
ch ng ngây ngô nh t.
H c t sách v là h c t kho tri th c kh ng l c a nhân lo i, vì th , nó giúp ta m r ng, ế
nâng cao t m hi u bi t trí tu . Nh ng sách còn là n i l u gi nh ng t t ng, tình c m ế ư ơ ư ư ưở
cao đp c a con ng i, nên nó cũng giúp ta làm giàu kh năng nh n th c và năng l c c m ườ
nh n, giúp ta nhân ái h n, h ng thi n h n, Ng i h n. Đúng nh m t câu ng n ng ơ ướ ơ ườ ơ ư
ph ng Đông: “Nh ng ng i đc sách tuy ch a thành danh nh ng cũng đã có m t t cáchươ ườ ư ư ư
cao th ng”.ượ
T t nhiên, ta không th tách b ch rõ ràng nh ng con đng ti p nh n, nâng cao văn hoá. ườ ế
Vì, m t cách r t t nhiên, chúng luôn hòa quy n, g n bó m t thi t v i nhau. Trong nhà ế
tr ng, ngoài nh ng tri th c khoa h c, ta hoàn toàn có th h c đc nh ng bài h c đoườ ượ
đc th m thía, sâu xa. Cũng nh trong cu c s ng, ta v n có đc nh ng hi u bi t, kinh ư ượ ế
nghi m nh t tr ng l p. Th nên, c n tránh thái đ tuy t đi hoá b t kì con đng ư ườ ế ườ
nâng cao văn hoá, hoàn thi n b n thân nào.
“Ta có th nh t đc m t gói ti n nh ng s không ai đánh r i m t gói văn hoá cho ta ượ ư ơ
nh t”. Ch đng và n l c chính là cách duy nh t đ ta có đc “gói văn hoá c a riêng ượ
mình.