Qua bài th “Tràng Giang”. Huy C n đã b c lơ
lòng yêu n c th m kín mà tha thi t.ướ ế
Bài làm:
“Tràng Giang” v i c m xucs t vũ tr bao la, th m đ m tình yêu quê ượ
h ng đ t n c và là m t thi ph m xu t s c c a “L a thiêng” đ u cươ ướ ư
Huy C n – nhà th xu t s c c a phong trào Th m i vi t vào mùa thua ơ ơ ế
năm 1939. Lòng yêu n c, yêu quê h ng không ch g n li n v i tìnhướ ươ
c m công dân, ý th c trách nhi m n i v i T qu c hay qua nh ng câu
khâu hi u, l i nói thông th ng mà chúng ta v n hay nghe m i ng i ườ ườ
nh c đ n mà còn đ c th hi n nh nh ng gì đ m ch t quê h ng nh t, ế ượ ươ
n i chôn nhau c t r n đ c các tác gi v lên qua ngòi bút c a mình.ơ ượ
Cũng gi ng nh h , Huy C n đã sáng tác không ít bài th ch t ch a trong ư ơ
c nh v t thiên nhiên là hình bóng quê nhà và gi đây “Tràng Giang” cũng
v y, đ ng sau v đ p c a vũ tr kia là tình yêu quê h ng đ t n c. ươ ướ
“Bâng khuâng tr i r ng nh sông dài”. Vì l y c m h ng t sông H ng nên
đâu đó ta cũng hi u chút ít v n i bu n, nh và lòng bâng khuâng c a Huy
C n. Nh ng đây có l là l i gi i thích cho nhan đ c a bài th . Đúng, “ ư ơ
tràng giang” là m t con sông dài nh ng tác gi l i mu n th hi n c m ư
giác “bu n”, “nh ” c a mình trong m t không gian r ng. Nh v y thì sao ư
l i có th ch ? Tràng giang ch là con sông dài nên không th nào ph
nh n đi u này đ ch nó là dòng sông r ng nh ng v n có th nói nh v y ư ư
đây huy C n đã r t khôn khéo khi s d ng nguyên âm r ng nh t –
nguyên âm “a” cho nên s có s khác bi t rõ r t khi dùng “tràng giang” đ
ch vào không gian r ng l n c a sông H ng m nh mang sóng n c và n i ướ
bu n cùng v i s cô đon c a tác gi .
Sóng g n tràng giang bu n đi p đi p,
Con thuy n xuôi mái n c song song, ướ
Thuy n v n c l i s u trăm ng ; ướ
C i m t cành khô l c m y dòng.
M đ u kh th th nh t b ng “sóng”, sóng tr i dài trên d i “tràng giang” ơ
nh ng làm sao đ phân bi t đ c “sóng g n” trong lòng thi nhân hayư ượ
“sóng g n tràng giang”? Nh c th th t hay! Là nh c sóng, nh c lòng? N i ơ
bu n tr m l ng, sóng g n nh nhàng mà “đi p đi p” mà man mác.
“Thuy n xuôi mái” l t trên m t sông th mà sóng không đánh vào m n ướ ế
thuy n ng c l i thì “n c song song”. Con thuy n ch theo n i bu n ượ ướ
c a thi nhân nh “sóng bu n”, “n c song song”. Cho đ n m t cành c i ư ướ ế
khô trôi trên dòng sông h t nh m t thân ph n l c lõng, b v :”C i m t ư ơ ơ
cành khô l c m y dòng”. M i v t d ng xung quanh chúng ta v n là nh ng
th vô tri vô giác, tuy nhiên ngay gi đây cành c i khô c a Huy C n b
mang trong mình c m giác y, c m giác c a s cô đ c, l c loài, khô héo là
do c u trúc ngôn ng , đ o ng “c i m t cành khô” làm n i b t đi u y.
L th c n c gió đìu hiuơ ơ
Đâu ti ng làng xa vãng ch chi u,ế
N ng xu ng, tr i lên sâu chót vót,
Sông dài tr i r ng b n cô liêu. ế
Nh ng t láy “l th ”, “đìu hiu”, “chót vót”, nh ng nh p đôi “n ng xu ng ơ ơ
tr i lên”, “sông dài tr i r ng” mang theo âm h ng c a sóng hay là nh ng ưở
ch n đ ng c a thi nhân? Tác gi trìu m n đ i v i c n v t đ n nh ng âm ế ế
thanh xa v ng kia cũng len l i vào t n tâm h n thi nhân. S t ng quan ươ
trong không gian đã t o ra v đ p m i l , Đó cũng là nét đ c đáo c a th ơ
Huy C n, k t h p gi a nét c đi n và hi n đ i. “N ng xu ng, tr i lên sâu ế
chót vót” t chi u sâu trong chi u cao c a không gian cũng là m t nét hi n
đ i đ y ch !
N i lòng cô đ n c a thi nhân còn m lên chi u cao và các hình nh đ i ơ
l p khác:
“L p l p mây cao đùn núi b c,
Chim nghiêng cánh nh : bóng chi u sa.
Lòng quê d n d n v i con n c, ướ
Không khói hoàng hôn cũng nh nhà.”
Mây tr ng h t l p này đ n l p khác nh n h ng búp hoa tr ng xóa thi nhau ế ế ư
n ra trên tr i cao. “Đùn” làm cho phong c nh tr nên s ng đ ng và hùng
vĩ h n r t nhi u so v i khung c nh ba kh th đ u, đ c tr ng choơ ơ ư
không gian mùa thu, g i n t ng m nh. Đ i l p v i không gian hùng vĩ ượ
c a thiên nhiên là cánh chim nh đ n l trong bu i chi u tàn, g i lên n i ơ
bu n xa v ng. Cái bé nh l i càng tr nên bé nh h n. ơ
Bài th k t thúc b ng nh ng dòng suy t ng:ơ ế ư
“Lòng quê d n d n v i con n c ướ
Không khói hoàng hôn cũng nh nhà”
V n là m t s khôn khéo đ n t m c a Huy C n khi chăm chút cho t ng ế
câu th đ nói lên n i lòng c a ông. Tù “d n d n” di n t đ c tr ng tháiơ ượ
r n ng p c a nhà th tr c c nh tr i n c mênh mông c a tràng giang, ơ ướ ướ
m t c m xúc m nh m , mãnh li t đang dâng trào trong n i nh nhà, nh
quê h ng. B t giác ta nh n ra chi u sâu hun hút c a h n th Huy C n:ươ ơ
“Không khói hoàng hôn cũng nh nhà”
T th này, Huy C n đã cách tân t m t ý th c a Thôi Hi u, trong bài ơ ơ
“Hoàng H c lâu”:
“Nh t m h ng quan hà x th ? ươ
Yên ba giang th ng s nhân s u”ượ
(Quê h ng khu t bóng hoàng hônươ
Trên sông khói s ng cho bu n lòng ai)ươ
Thôi Hi u đ ng trên l u Hoàng H c, nhìn th y s ng khói trong bu i ươ
chi u mà bu n nh đ n quê h ng. Còn Huy C n thì không c n đ n ế ươ ế
khoàng c a hoàng hôn v n nh đ n quê nhà c a mình. Tr c bu i chi u ế ướ
t ch m ch trên b tràng giang mà nh đ n quên h ng, nh đ n cái làng ế ươ ế
s n c c heo hút thu c H ng S n, Hà Tĩnh. Nh ng đó là b n i c a tơ ướ ươ ơ ư
th này. Sâu th m h n là nhà th đ ng trên quê h ng mình mà nh đ nơ ơ ơ ươ ế
quê h ng c a mình, c m th y l c loài ngay chính quê h ng x sươ ươ
mình. Ngay lúc này đây b t ch t nhân v t tr tình c m th y lòng quê, n i
nhó nhà tr nên da di t, dào d t h n bao gi h t. ế ơ ế
Hai câu cu i bài th thâu tóm toàn b đ t đi m thi pháp th Huy C n. ơ ơ
mang tình c m v hi n đ i l i v a c đi n. C kính, đ m ch t Đ ng thi ư
nh ng mang s c thái r t Vi t Nam cái m i m , g n gũi v i ng i đ c,ư ườ
ng i nghe. Quê h ng hi n lên qua n i bu n mang t m vóc vũ tr , c aườ ươ
chàng thi sĩ Huy C n đ ng trên que h ng mà v n c m th y “thi u quê ươ ế
h ng”, chuy n t i bao tâm s n i ni m c a ng i dân.ươ ư
Khi đ i di n “Tràng giang”: n i “s u trăm ng ” lan t a trên sóng n c, ướ
con thuy n, cành c i, cánh bèo, “sông dài tr i r ng b n cô liêu” k t l i ế ế
thành n i ni m “lòng quê d n d n v i con n c – không khói hoàng hôn ướ
cũng nh nhà” g i d y tình yêu giang s n T qu c. Và trong bài th này ơ ơ
còn th m đ m c tình đ i, tình ng i cùng v i s đ c đáo gi a Đ ng ượ ườ ư
thi k t h p hi n đ i góp ph n t o nên s thành công c a bài th , ghi d uế ơ
n đ c bi t trong lòng đ c gi .