
Truyện cổ tích không dành cho người lớn - Kì 1

Hành lang chật người trú vội cơn mưa rào lạnh lùng. Điều này không thường
xuyên xảy ra ở London, và chưa từng xảy ra trước mắt nó...
Cầm trái tim trong tay, nó cay đắng xé vụn. Mắt ráo hoảnh, đọng lại trên một cuốn
truyện cổ tích: “Truyện cổ tích dành cho người lớn”
***
[Hành lang chật người trú vội cơn mưa rào lạnh lùng. Điều này không thường
xuyên xảy ra ở London và chưa từng xảy ra trước mắt nó.
- Give me the book or you will make it wet!
Nó đưa mắt nhìn cuốn truyện bìa xanh rực với hàng chữ nhũ vàng “Will you be
there”, rồi ngẩng lên nhìn chàng trai đứng trước mặt nó, khì cười.
- Stand closer or you will get wet!
Lạnh, run rẩy, câu nói của chàng trai khiến nó hành động một cách vô thức là
đứng sát lại.
Ấm!
Tim chàng trai đập nhẹ nhàng bên tai nó!
Một nụ hôn rất ngọt!

Không thể, đây chỉ là một giấc mơ! Mình phải tỉnh dậy trước khi mình quá tin vào
nó!]
***
Choàng mở mắt, nó thấy mình đang nằm trên giường, nắng nhảy nhót trên chiếc
laptop đặt trên ghế. Nó nghe rõ tiếng tim nó đang đập mạnh. Trốn chạy khỏi một
cơn ác mộng đã đành, giờ nó còn đòi trốn chạy khỏi một giấc mơ đẹp. Nó đã tự ép
mình tỉnh dậy, vì nó tin rằng tất cả những gì đã xảy ra chỉ là giấc mơ và nó không
dám để mình lún sâu thêm nữa. Hy vọng – thất vọng, một cặp đôi hoàn hảo mà
cuộc sống đã ưu ái giao cho nó.
[Mưa rào, tiểu thuyết tình yêu, anh và em!]
Đây là lần đầu tiên anh bước vào giấc mơ của nó, nhưng còn lần đầu tiên anh bước
vào cuộc đời nó, thì đã cách đây hơn một năm...
Lần đầu tiên một mình chống chọi với cuộc sống, phải tự đứng trên đôi chân mình
ở một nơi cách xa gia đình và bạn bè đến nửa vòng trái đất, nó thấy nhỏ bé và yếu
đuối kinh khủng. Hằng ngày cái điệp khúc quen thuộc một cách nhàm chán cứ lặp
đi lặp lại: nhà – trường – nhà. Nó thèm khát sự quan tâm một cách vô vọng mỗi lúc
lang thang trên đường phố London, mỗi lúc dán mắt vào màn hình laptop để kiếm
tìm một sự an ủi và mỗi lúc cuộn tròn trong cái chăn bông to sụ.

Cửa sổ cạnh giường nó mở ra cả một khoảng trời xanh ngắt và ngày nào cũng bị in
hằn bởi những vệt mây mong manh do những chiếc máy bay đi qua để lại. Mỗi lần
thấy máy bay là nó lại khóc rưng rức, mường tượng lại cái ngày nó đặt chân lên
máy bay lần đầu tiên, cái ngày nó phải bỏ lại tất cả để lên đường tạo dựng một nền
móng tốt đẹp cho tương lai của nó.
Ấm áp một cách lạnh lùng, bằng cách đó đất nước và con người nơi đây đã chào
đón nó. Bơ vơ giữa ngôi trường rộng lớn và cổ kính, những thảm cỏ miên man
xanh ngắt một màu, bên bờ dòng sông Thames lờ lững trôi, nó cảm thấy tất cả
những sự chào đón nhiệt tình đều vô nghĩa và nó thấy lạnh một cách man dại.
Nó không thuộc về đất nước này!
Nó không bao giờ hòa nhập với cuộc sống nơi đây!
Nó muốn về nhà!
***
Thời gian lặng lẽ trôi...
Vào một buổi chiều thứ 5 của tháng hai, nắng rực rỡ, nó lại thất thểu bước vào buổi
tutorial. Lớp học chẳng có gì hay ho, hàng tuần nó vẫn đến lớp đều đặn chỉ để
điểm danh và ngồi nghe những đứa bạn cùng lớp thuyết trình. Tuy nhiên, một tuần

trước đó, bằng một cách nào đó, nó đã lôi được một cậu bạn mà nó rú ầm lên là
trông giống người nó thích hồi cấp 2 vào nhóm viết luận. Ừ thì, hai đứa mà xử đến
4000 từ. Kệ thôi, vì dù sao những người khác cũng đều có nhóm rồi, nó không chơi
với ai thì ghép nhóm với người nào cũng vậy cả.
- Can I join your group?
- Huh? – Giật mình ngẩng lên, mắt nó chạm mặt một anh chàng người châu Á mà
nó đã gặp ở một vài lớp khác.
- Every group is full, and your group has only you and Alex.
- Uhm, that’s alright! – Khẽ gật đầu trong khi nó tự nhủ “Ai bảo tuần trước không
thèm đến lớp. May mà có nhóm mình nhé, không thì khỏi làm bài.” – Uhm, so
when will we start doing this?
- We’ll start when my presentation finishes. I’ll present next week so I have to
prepare it this week.
- Next week? So we will present the same topic?
- You have Compatitive Advertising too?
- Uhm, but I don’t really understand and don’t know what to do.

