
Truyện cổ tích không dành cho người lớn - Kì cuối

Sáng hôm sau về đến nhà, việc đầu tiên nó làm là thả rông cảm xúc. “Torn”
vang ra từ chiếc laptop, nó gào khóc dữ dội, người co gập vì những cơn đau từ
đáy lòng...
Không ai đánh thuế ước mơ!
Bởi những ước mơ không bị đánh thuế, nên nó mơ nhiều lắm. Cứ chỉ cần mường
tượng lại những giây phút bên anh là nó hạnh phúc lắm. Như một đứa trẻ, hằng
ngày đọc đi đọc lại một câu chuyện cổ tích cũng đủ dỗ nó ngủ ngoan rồi.
Ngày...tháng...năm...
-[Mess from Me:......]
-[Mess from Him:.....]
-[Mess from Me:......]
-[Mess from Him:.....]
-Aw, I so wanna talk to you!
“... is calling”. Run rẩy nhấc máy, giọng trầm ấm của anh làm nó hạnh phúc không
thốt nên lời. Luống cuống chắp vá vài câu chuyện, nó muốn kéo dài cuộc trò
chuyện nhưng không thể. Chỉ 10’ thôi, nhưng anh đã làm nó thao thức!

Ngày...tháng...năm...
Một dòng stt mới của anh làm nó lo lắng. Luống cuống gửi một tin nhắn trên FB,
chờ hoài không thấy hồi âm nên nó càng lo lắng. Gửi thêm một tin nhắn vào điện
thoại của anh và chờ đợi. Tưởng chừng phải đến cả thế kỷ, anh nhắn lại cho nó.
Đọc xong mà nó muốn khóc quá, nó thương anh rất nhiều. Nhưng nó tin anh sẽ
vượt qua được, chỉ đơn giản vì anh là chính anh.
Ngày...tháng...năm...
Điện thoại reo rất lâu mà không thấy anh nhấc máy, nó thất vọng ném cái điện
thoại xuống giường. Thời gian đằng đẵng trôi, anh gọi lại cho nó. Nó không ổn
chút nào, hoàn toàn không ổn chút nào. Lần đầu tiên nó và anh nói chuyện lâu đến
vậy. Lần đầu tiên nó khóc rưng rức như một đứa trẻ và anh chỉ đơn giản là lắng
nghe. Nước mắt đã khô, nó tình cờ được nghe anh trải lòng. Miệng đắng ngắt, nó
không thốt nên lời. Nó đau đến quằn quại, nó chỉ muốn gào lên thật to để bớt đau.
Nó đang đau nỗi đau của anh! Đã 10 năm, nó không biết vết thương của anh đã
lành chưa, nhưng bằng cách nào đó vết thương đó lại cứa rất sâu vào tim nó. Nó
đau tưởng như muốn ngất đi.... Nắng rọi vào khuôn mặt nó. Khó khăn mở mắt ra,
nó thấy lòng mình cuộn đau. Vết thương đêm qua chắc chắn không thể lành nhanh
được, chỉ mong anh được bình yên.

***
Ngày qua ngày, nó vẫn chăm chỉ và kiên nhẫn đọc đi đọc lại cuốn truyện cổ tích
của riêng nó. Mọi hành động, cử chỉ, lời nói của anh đều được nó phân tích kỹ để
cất riêng vào những ngăn khác nhau. Nhiều khi anh làm nó đau, nhưng nhiều khi
anh làm nó hạnh phúc.
Ngày...tháng...năm...
Nó có một cái cớ khá hoàn hảo để gọi điện và nói chuyện với anh. Cần gì anh nghĩ
gì về nó chứ, nó chỉ cần biết nó được phép nhâm nhi cái hạnh phúc đó mà thôi.
Ngày...tháng...năm...
Một tâm hồn quá nhạy cảm sẽ dễ bị tổn thương. Nó nghĩ nó mất anh thật rồi. Nó
ghen tị với người ta, nó thấy đáng thương cho chính bản thân mình. Cả một ngày
nó như người mất hồn, tâm hồn nó xáo trộn, không định hình. Nhiều lúc nó như
bừng tỉnh, mím chặt môi để khỏi thoát ra tiếng nấc nghẹn. Nó ước gì nó được về
nhà, trùm chăn và khóc. Nó những tưởng nó sẽ mạnh mẽ khi biết sự thật, nhưng
dường như cái tinh thần nó chuẩn bị sẵn từ lâu đã đổ vỡ ngay khi thấy hành động
của anh... Bước chân vào bar, bộ não nó yêu cầu toàn bộ cơ thể nó ngừng hoạt
động. Đứng run rẩy trên đôi chân chỉ chực đổ sụp, nó tự tra tấn mình bằng cách
tưởng tượng anh đang hạnh phúc bên người anh yêu. Nhếch mép cười khẩy, nó lao

vào nhảy điên cuồng. Đêm đó nó không uống, nhưng anh đủ làm nó say đến phát
điên rồi. “Torn” – bản nhạc cuối cùng vang lên làm nó ngẩn ngơ tỉnh giấc. Thất
thểu bước ra khỏi bar, đôi chân rã rời bắt đầu phản chủ. 6 tiếng đứng trên đôi cao
gót làm chân nó muốn vỡ vụn. Lảo đảo bước lên bus, kiếm một chỗ ngồi dễ chịu
và rồi nó nhắm mắt cố dỗ giấc ngủ. Nhưng đầu óc nó đâu có thanh thản đến thế.
Trên bus rất im lặng, mọi người đều mệt khi đồng hồ chỉ 3 rưỡi sáng. Nó vẫn lén
mở mắt quan sát anh, thở dài, rồi quay đi không dám nhìn nữa. Xuống khỏi bus thì
đúng là một cực hình, nhất là còn cả một chặng đường dài đằng đẵng để trở về nhà.
Anh ân cần đi trước, tay luôn sẵn sàng đỡ nó nếu nó có ngã, vì anh biết, chân nó
đang đau lắm. Nó đã đề nghị anh một điều rất ngu ngốc, và anh không đồng ý.
Nhưng đổi lại anh đề nghị nó lên anh cõng. Sững sờ, nó tưởng vì quá mệt mà nó
nghe nhầm. Nhưng không, lưng anh ấm, và nó những muốn ghì chặt lấy anh, để hít
hà hương thơm trên tóc anh, để anh không bao giờ rời xa nó. Chỉ ngắn như một
khoảnh khắc, nhưng anh đã dỗ dành được tâm hồn đang giận dữ.
Sáng hôm sau về đến nhà, việc đầu tiên nó làm là thả rông cảm xúc. “Torn” vang
ra từ chiếc laptop, nó gào khóc dữ dội, người co gập vì những cơn đau từ đáy lòng.
Nó không mạnh mẽ, nó biết. Nó không chấp nhận để mất anh. Nó đoán anh và cô
bạn kia chưa thành đôi, nhưng có thể thành trong thời gian tới. Vậy nên nó quyết
định phải nói cho anh biết tình cảm của nó, nhưng không phải bây giờ. Sắp đến kỳ

