Đ bài: V đp c a con sông H ng qua c m nh n c a cái tôi tài hoa mê đm c a ươ
hoàng ph Ng c T ng ườ
Bài làm
Hoàng Ph Ng c T ng là m t nhà văn có phong cách đc đáo và s tr ng v th bút ườ ườ
kí, tu bút. L i văn c a Hoàng Ph Ng c T ng đc c u t o b i h th ng ngôn t ườ ượ
ngh thu t sang tr ng, ám nh, đm ch t tr tình c a cái tôi uyên bác, tài hoa. Ông là m t
trí th c yêu n c, đã t ng g n bó đi mình v i cu c kháng chi n ch ng M gian kh , anh ướ ế
hùng c a dân t c. Đ r i, sau năm 1975, khi đt n c th ng nh t, ông đã ch p bút vi t ướ ế
t p kí “Ai đã đt tên cho dòng sông?”. Trong tác ph m, nhà văn g n bó lòng yêu n c, tinh ướ
th n dân t c v i tình yêu sâu s c dành cho thiên nhiên đt n c và v i truy n th ng văn ướ
hoá l ch s lâu đi c a dân t c mà ông đã b công say mê tìm tòi, tích lũy c m t đi
ng i. T t c nh ng ph m ch t y đã đc th hi n r t rõ qua vi c ông tái hi n l i vườ ượ
đp c a dòng sông H ng nh m t nhân v t tr tình, v i nh ng nét tính cách ph c t p, ươ ư
bi n đi m t cách kì di u trong không gian th i gian. T t c đc phô di n qua nh ng l iế ượ
văn giàu ch t trí tu , k t h p gi a t s và tr tình tài hoa, mê đm. ế
Sông H ng hi n ra qua s k t h p nhi u góc nhìn khác nhau c a Hoàng Ph Ng cươ ế
T ng, t đa lý, l ch s , văn hoá, ngh thu t… “hình nh ch sông H ng là thu c vườ ư ươ
m t thành ph duy nh t. Tr c khi v đn vùng châu th êm đm, nó đã là m t b n ướ ế
tr ng ca c a r ng già, r m r gi a nh ng bóng cây đi ngàn mãnh li t qua nh ng gh nhườ
thác”. Nh ng r i cũng có nh ng lúc sông H ng “tr nên d u dàng và say đm gi a nh ngư ươ
d m dài chói l i màu đ c a hoa đ quyên r ng”. Vi t tùy bút, theo Nguy n Tuân là “l i ế
ch i đc t u”, “m ch văn tràn ch y tùy theo c m h ng”. Đc tr ng này xác đáng v iơ ư
nh ng l i văn c a Hoàng Ph Ng c T ng miêu t v sông H ng. Nhà văn đã đa ườ ươ ư
ng i đc đn nh ng liên t ng b t ng , khi ông so sánh “Sông H ng đã s ng m t n aườ ế ưở ươ
cu c đi mình nh m t cô gái Di-gan phóng khoáng và man d i”. Ông cho r ng sông ư
H ng là đa con c a r ng già v i m t tâm h n t do và trong sáng, đ r i r ng già đãươ
ch ng s c m nh b n năng ng i con gái c a mình đ khi ra kh i r ng, “sông H ngế ườ ươ
nhanh chóng mang m t s c đp d u dàng và trí tu , tr thành ng i m phù sa c a m t ườ
vùng văn hoá x s ”.
V i đôi m t kh o sát nghiêm túc c a nhà đa lý có m t t m văn hoá sâu r ng, k t h p v n ế
ngôn t ngh thu t phong phú m t mà giàu ch t thi h a, Hoàng Ph Ng c T ng tái ượ ườ
hi n th y trình c a sông H ng t vùng trung du tr xu ng, nó liên t c chuy n dòng, ươ
“theo nh ng đng cong th t m m, nh m t cu c tìm ki m có ý th c đ đi t i n i g p ườ ư ế ơ
thành ph t ng lai c a nó”. Nhà văn đã đt sông H ng vào gi a c nh quan núi đi, lăng ươ ươ
t m, bãi bi n vùng ngo i ô tây-nam thành ph Hu , g ng m t H ng Giang trong xanh ế ươ ươ
ph ng l ng t o nên nh ng m ng ph n quang nhi u màu s c trên n n tr i tây nam thành
ph , s m xanh, tr a vàng, chi u tím”. Hoàng Ph Ng c T ng đã nhìn dòng sông H ng ư ườ ươ
nh m t ch th có ý th c góp ph n tôn vinh thêm v đp c a x Hu . Và tr c khi vư ế ướ
v i Hu , sông H ng trôi l ng th m gi a m t vùng không gian “B n b núi ph mây ế ươ
phong. M nh trăng thiên c bóng tùng v n niên”. Gi a đám qu n s n lô xô, phía tây ơ
thành Hu , n i dành cho gi c ng ngàn năm c a các b c vua chúa th i Nguy n, sôngế ơ
H ng hi n ra v i v đp tr m m c nh tri t lí, nh c thi kéo dài mãi “gi a nh ng xómươ ư ế ư
làng trung du bát ngát ti ng gà”. Đn khi sông H ng đ vào thành ph t ng lai c a nó,ế ế ươ ươ
“nó đã kéo m t nét th ng th c yên tâm theo h ng tây nam-đông b c…, nó đã th y chi c ướ ế
c u tr ng c a thành ph in ng n trên n n tr i, nh nh n nh vành trăng non”. Nhà văn đã ư
dành cho sông H ng m t tình c m trìu m n, thân th ng. Có nh v y, ông m i liênươ ế ươ ư
t ng tr ng thái sông H ng u n m t cánh cung r t nh sang c n H n nh m t ti ngưở ươ ế ư ế
“vâng” không nói ra c a tình yêu. Đôi m t sâu s c c a nhà văn đã nhìn ra m i quan h
bi n ch ng gi a dòng sông H ng m m m i v i con ng i x Hu . Sông H ng d u ươ ườ ế ươ
dàng, duyên dáng nh đã góp ph n hình thành nên tính cách n t na, ý nh c a ng i conư ế ườ
gái c đô.
V i m t trình đ văn hoá uyên bác, Hoàng Ph Ng c T ng đã so sánh v đp c a sông ườ
H ng v i nhi u dòng sông n i ti ng th gi i nh sông Xen c a Pari, sông Đa-nuýp c aươ ế ế ư
Bu-đa-pét, sông Nê-va c a Nga,… T đó mà ông đã tôn vinh v đp đc đáo c a dòng
sông H ng vào bu i đêm v ,v n l p lòe trong đêm s ng, nh ng ánh l a thuy n chàiươ ươ
c a m t linh h n mô tê x a cũ mà không m t thành ph hi n đi nào còn nhìn th y ư
đc”. Nhà văn quý đi u ch y l ng l c a sông H ng qua thành Hu . Ông cho r ngượ ươ ế
Đây là đi u slow tình c m dành riêng cho Hu , có th c m nh n đc b ng th giác qua ế ượ
trăm nghìn ánh hoa đăng b ng b nh vào nh ng đêm h i r m tháng b y… chao nh trên
m t n c nh nh ng v n v ng c a m t n i lòng.” ướ ư ươ
Bài làm 2
Hoàng Ph Ng c T ng là m t nhà văn có phong cách đc đáo và s tr ng v th bút ườ ườ
kí, tu bút. L i văn c a Hoàng Ph Ng c T ng đc c u t o b i h th ng ngôn t ườ ượ
ngh thu t sang tr ng, ám nh, đm ch t tr tình c a cái tôi uyên bác, tài hoa.
Ông là m t trí th c yêu n c, đã t ng g n bó đi mình v i cu c kháng chi n ch ng M ướ ế
gian kh , anh hùng c a dân t c. Đ r i, sau năm 1975, khi đt n c th ng nh t, ông đã ướ
ch p bút vi t t p kí “Ai đã đt tên cho dòng sông?”. Trong tác ph m, nhà văn g n bó lòng ế
yêu n c, tinh th n dân t c v i tình yêu sâu s c dành cho thiên nhiên đt n c và v iướ ướ
truy n th ng văn hoá l ch s lâu đi c a dân t c mà ông đã b công say mê tìm tòi, tích
lũy c m t đi ng i. T t c nh ng ph m ch t y đã đc th hi n r t rõ qua vi c ông ườ ượ
tái hi n l i v đp c a dòng sông H ng nh m t nhân v t tr tình, v i nh ng nét tính ươ ư
cách ph c t p, bi n đi m t cách k di u trong không gian th i gian. T t c đc phô ế ượ
di n qua nh ng l i văn giàu ch t trí tu , k t h p gi a t s và tr tình tài hoa, mê đm. ế
Sông H ng hi n ra qua s k t h p nhi u góc nhìn khác nhau c a Hoàng Ph Ng cươ ế
T ng, t đa lý, l ch s , văn hoá, ngh thu t… “hình nh ch sông H ng là thu c vườ ư ươ
m t thành ph duy nh t. Tr c khi v đn vùng châu th êm đm, nó đã là m t b n ướ ế
tr ng ca c a r ng già, r m r gi a nh ng bóng cây đi ngàn mãnh li t qua nh ng gh nhườ
thác”. Nh ng r i cũng có nh ng lúc sông H ng “tr nên d u dàng và say đm gi a nh ngư ươ
d m dài chói l i màu đ c a hoa đ quyên r ng”. Vi t tùy bút, theo Nguy n Tuân là “l i ế
ch i đc t u”, “m ch văn tràn ch y tùy theo c m h ng”. Đc tr ng này xác đáng v iơ ư
nh ng l i văn c a Hoàng Ph Ng c T ng miêu t v sông H ng. Nhà văn đã đa ườ ươ ư
ng i đc đn nh ng liên t ng b t ng , khi ông so sánh “Sông H ng đã s ng m t n aườ ế ưở ươ
cu c đi mình nh m t cô gái Di-gan phóng khoáng và man d i”. Ông cho r ng sông ư
H ng là đa con c a r ng già v i m t tâm h n t do và trong sáng, đ r i r ng già đãươ
ch ng s c m nh b n năng ng i con gái c a mình đ khi ra kh i r ng, “sông H ngế ườ ươ
nhanh chóng mang m t s c đp d u dàng và trí tu , tr thành ng i m phù sa c a m t ườ
vùng văn hoá x s ”.
V i đôi m t kh o sát nghiêm túc c a nhà đa lý có m t t m văn hoá sâu r ng, k t h p v n ế
ngôn t ngh thu t phong phú m t mà giàu ch t thi h a, Hoàng Ph Ng c T ng tái ượ ườ
hi n th y trình c a sông H ng t vùng trung du tr xu ng, nó liên t c chuy n dòng, ươ
“theo nh ng đng cong th t m m, nh m t cu c tìm ki m có ý th c đ đi t i n i g p ườ ư ế ơ
thành ph t ng lai c a nó”. Nhà văn đã đt sông H ng vào gi a c nh quan núi đi, lăng ươ ươ
t m, bãi bi n vùng ngo i ô tây-nam thành ph Hu , g ng m t H ng Giang trong xanh ế ươ ươ
ph ng l ng t o nên nh ng m ng ph n quang nhi u màu s c trên n n tr i tây nam thành
ph , s m xanh, tr a vàng, chi u tím”. Hoàng Ph Ng c T ng đã nhìn dòng sông H ng ư ườ ươ
nh m t ch th có ý th c góp ph n tôn vinh thêm v đp c a x Hu . Và tr c khi vư ế ướ
v i Hu , sông H ng trôi l ng th m gi a m t vùng không gian “B n b núi ph mây ế ươ
phong. M nh trăng thiên c bóng tùng v n niên”. Gi a đám qu n s n lô xô, phía tây ơ
thành Hu , n i dành cho gi c ng ngàn năm c a các b c vua chúa th i Nguy n, sôngế ơ
H ng hi n ra v i v đp tr m m c nh tri t lí, nh c thi kéo dài mãi “gi a nh ng xómươ ư ế ư
làng trung du bát ngát ti ng gà”. Đn khi sông H ng đ vào thành ph t ng lai c a nó,ế ế ươ ươ
“nó đã kéo m t nét th ng th c yên tâm theo h ng tây nam-đông b c…, nó đã th y chi c ướ ế
c u tr ng c a thành ph in ng n trên n n tr i, nh nh n nh vành trăng non”. Nhà văn đã ư
dành cho sông H ng m t tình c m trìu m n, thân th ng. Có nh v y, ông m i liênươ ế ươ ư
t ng tr ng thái sông H ng u n m t cánh cung r t nh sang c n H n nh m t ti ngưở ươ ế ư ế
“vâng” không nói ra c a tình yêu. Đôi m t sâu s c c a nhà văn đã nhìn ra m i quan h
bi n ch ng gi a dòng sông H ng m m m i v i con ng i x Hu . Sông H ng d u ươ ườ ế ươ
dàng, duyên dáng nh đã góp ph n hình thành nên tính cách n t na, ý nh c a ng i conư ế ườ
gái c đô.
V i m t trình đ văn hoá uyên bác, Hoàng Ph Ng c T ng đã so sánh v đp c a sông ườ
H ng v i nhi u dòng sông n i ti ng th gi i nh sông Xen c a Pari, sông Đa-nuýp c aươ ế ế ư
Bu-đa-pét, sông Nê-va c a Nga,… T đó mà ông đã tôn vinh v đp đc đáo c a dòng
sông H ng vào bu i đêm v ,v n l p lòe trong đêm s ng, nh ng ánh l a thuy n chàiươ ươ
c a m t linh h n mô tê x a cũ mà không m t thành ph hi n đi nào còn nhìn th y ư
đc”. Nhà văn quý đi u ch y l ng l c a sông H ng qua thành Hu . Ông cho r ngượ ươ ế
Đây là đi u slow tình c m dành riêng cho Hu , có th c m nh n đc b ng th giác qua ế ượ
trăm nghìn ánh hoa đăng b ng b nh vào nh ng đêm h i r m tháng b y… chao nh trên
m t n c nh nh ng v n v ng c a m t n i lòng.” ướ ư ươ
Có th nói r ng Hoàng Ph Ng c T ng là m t nhà văn hoá Hu , ông không ch nhìn ườ ế
sông H ng trôi trong thì hi n t i, ngày ngày mang phù sa và ngu n n c ng t trao t ngươ ướ
vô t cho nh ng cánh đng Châu Hoà, cho cu c s ng ng i dân x Hu ; mà ông còn nhìnư ườ ế
sông H ng nh là kh i ngu n cho nh ng giá tr tinh th n l ch s . Sông H ng trong quáươ ư ươ
kh qua các tri u đi phong ki n vàng son, nó đã t ng mang cái tên Linh giang, dòng sông ế
vi n châu đã chi n đu oanh li t b o v biên gi i phía nam T qu c n c Đi Vi t. Nó ế ướ
đã t ng v vang soi bóng kinh thành Phú Xuân c a anh hùng Nguy n Hu , r i nó đi su t
qua hai cu c kháng chi n ch ng Pháp và M góp ph n làm nên nh ng chi n công l y ế ế
l ng vang d i c th gi i nh l i đi t ng Võ Nguyên Giáp đã phát bi u: “L ch s ế ư ướ
Đng đã ghi b ng nét son tên c a thành ph Hu , thành ph tuy nh nh ng đã c ng hi n ế ư ế
r t x ng đáng cho T qu c”.
T hi n th c kiêu hùng c a Hu , mà Hoàng Ph Ng c T ng cho r ng: “Sông H ng là ế ườ ươ
dòng sông c a th i gian ngân vang, c a s thi vi t d i màu c lá xanh bi c”. M t khác, ế ướ ế
sông H ng cũng là c i ngu n c a thi ca ngh thu t. Có bi t bao văn nhân, thi sĩ đã t ngươ ế
rung đng v i dòng sông H ng nh Nguy n Du, Cao Bá Quát, T n Đà, T H u. Nhà văn ươ ư
đã tin r ng “có m t dòng sông thi ca v sông H ng và tôi hy v ng đã nh n xét m t cách ươ
công b ng v nó khi nói r ng dòng sông y không bao gi l p l i mình trong c m h ng
c a các ngh sĩ”. Cao Bá Quát đã t ng nhìn sông H ng mà th t lên r ng: “Tr ng giang ươ ườ
nh ki m l p thanh thiên”. T n Đà th y “dòng sông tr ng, lá cây xanh”. Hàn M c T thìư ế
l i so sánh tôn vinh sông H ng nh sông ngân hà: “Thuy n ai đu b n sông trăng đó/Có ươ ư ế