Ý kiến nhỏ về dùng chữ nước ngoài
Trong quá trình phát triển, việc vay ợn rồi Việt hoá tiếng nước ngoài là điều
tất yếu, nước nào cũng vậy.
Có những chữ dùng lâu ngày và ổn định như ô-tô, mít tinh... Có những chữ mới
"nhập", ta thấy dịch không thuận bằng cứ phiên âm, như container: thùng chứa lớn
công-ten- ã phiên âm) ch không để nguyên ch container như báo Pháp
luật 21/7/2004, trang 5, câu:“G vướng cho xe container vào Đà Lạt”;
nhưciterne: bnước là xi-téc (phiên âm từ ch Pháp "citerne" có hai âm rõ rệt, nếu
phiên âm tchữ Anh "cistern" thì phải là si-stơn) viết là xi-téc chkhông phải
xtec; seringue: bơm tiêm -ranh ch không phải là -lanh (vô nghĩa)
hay xilanh(nghĩa khác) (Tiền Phong, ngày 05/8/2004, trang 12; Anh ninh thđô,
ngày 06/8/2005, trang 9); như type (kiểu), mẫu là típ hay týp ch không phải
tuýp(nghĩa khác) (Gia đình và Xã hội, ngày 03/8/2004, trang 6).
Những chữ nước ngoài nếu phiên âm làm dhiểu n thì ta nên phiên âm
viết đủ âm, đúng âm đã phiên chứ không viết nguyên chnước ngoài.
Những chữ nếu thể dịch ra được thì nên dịch chứ không nên dùng nguyên
chnước ngoài hoặc phiên âm. d như Festival ta dịch là Liên hoan. Không
nên dùng ch nước ngoài như đã dùng Festival Huế. Liên hoan Huế m
Festival Huế?
Rồi chữ Gallery ta thấy nhan nhản trên một sphố lớn Hà Nội. Tại sao không
gọi là Phòng triển lãm, Phòng trưng bày thêm những chữ cho thích hợp
nhưTranh, Tượng, Cảnh... mà cphải là Gallery? Hay gọi là Gallery mới trí thức?
Rồi thì Siêu th Metro đường Nam Thăng Long (tôi đã nghe người đọc là
"Mê-chô"). Cái tên Metro nghĩa là gì? Tàu điện ngầm chạy dưới đất hay tàu điện
chạy trên không nối các phố nội thành với ngoại ô. Siêu thđặt tên Metro nhằm ý
nghĩa gì?
Lại nữa, một số ch riêng cho ngành ngh thuật biểu diễn. Tại sao cứ viết
người m mộ là fan, tiền thù lao cat-xê (cachet), chạy suất biểu diễn là chạy
(show)? Rồi ci đẹp là Fair play, c cuồng nhiệt, quá khích là hu-li-
gân(hooligan)?
Nên nhrằng, xem báo không phải ai cũng hiểu được tiếng nước ngoài ấy, mà
đã không hiểu được thì bài báo kém hiệu quả. Còn người hiểu được thì chắc sẽ chê
cười người viết còn sính ngoại, coi rẻ tiếng nước nhà. Trường hợp cần vay mượn
vay mượn là tt yếu t vay mượn có nguyên tc m phong phú thêm
tiếng ta mà vẫn giữ vững bản sắc dân tộc của nó.
rồi có nhà nghiên cứu, sáng tác, dịch thuật, đến giáo sư ngữ văn Hoàng Như Mai
(bài đăng trên báo Văn nghệ) cũng dùng hai ch tựa đề khi giới thiệu tác phẩm, thì
trách sao được anh chị em trlàm công tác phát thanh, dẫn chương trình, ccác
sinh viên ng văn... lại không bắt chước mà nói, mà viết theo
+ thứ nhất là, những đặc điểm trong cơ cấu ngữ âm hay ngữ pháp của các ngôn
ngữ, mặc dù nhiều nhưng cũng chỉ là hữu hạn. Do vậy, thể có những đặc điểm,
hiện tượng cùng xuất hiện trong nhiều ngôn ngữ khác nhau mà chắc chắn những
ngôn ngữ đó lại không quan hệ gì với nhau về cội nguồn. Theo V. B. Kasevich,
nhiều ngôn ngữ ĐNA y Phi tuy chúng thanh điệu và thm chí
những điểm giống nhau đến kì l về ngữ pháp nhưng rõ ràng không do
để khẳng định chúng có quan hệ cội nguồn với nhau.
+ thhai là, đôi khi ngược lại, những ngôn ngữ chắc chắn quan hệ họ
hàng với nhau nhưng trong cấu trúc của chúng lại có những khác biệt rất đáng kể.
- Các tcảm thán, từ tượng thanh, từ trùng âm ngẫu nhiên (thường là rt ít, vd:
cắt cut trong tiếng Việt và tiếng Anh); tvay mượn (ngôn ngữ nào cũng có) đ
phải gạt ra ngoài khi tiến hành công việc khảo sát.
- Nghiên cứu cội nguồn của ngôn ngữ trước hết phải chú ý đến vốn từ bản.
Đó là bộ phận từ vựng bền vững nhất, có lịch sử xa xưa nhất, được mọi người, mọi
nơi, vào mọi lúc đều thể sử dụng. Vd: các từ chỉ bộ phận cơ thể, chỉ các hiện
tượng tự nhiên, ch c hoạt động cần phải cho stồn tại của thể... Vì thế,
điểm quan trọng là chứng có thể bảo lưu được, hoặc phản ánh được những yếu tố,
những đặc điểm chắc chắn là cổ xưa.
.