
Ám ảnh đêm
Một đêm bằng một sợi tóc em
trắng
chiều dài của thời gian
hay khắc khoải về ngày gặp gỡ
bao nhiêu sợi tóc cho bấy nhiêu đêm
mơ
đích đến của những lần mong nhớ
anh mong manh như sương khói buông mành
thôi đừng làm đau em nữa
một đêm.
Một ngày.
Vạn đêm.
Vạn ngày.
anh thừa hiểu, mà, phải không?
"Đừng xa em đêm nay khi bóng trăng qua hàng cây..."
Đừng xa em.
Đừng xa em.
Đừng xa em.
Ngôn ngữ chơi trò ú tim
khi em cần người đàn ông đang nắm trong tay hơi thở
nên chẳng dễ gì anh hiểu
điều giản dị nhất trong em.
Vũ điệu trăng
Bồng bềnh trôi
trăng quấn riết lấy tôi bằng ánh sáng của đêm mười sáu
vằng vặc chân mây

gió xô cây
cây xô lá
lá xô trăng lao xao biển sóng
cuốn phăng lo lắng muộn phiền
hối hả môi tìm môi
tôi ôm núi đồi bằng vòng tay khát
núi đồi rộng lòng đón nhận
tôi thấy mình giàu có nhất trần gian
lả lơi nụ cười mời gọi
trăng nghiêng theo phía tôi nằm
cài then cửa đêm im lặng
giao hoà khúc hát thần tiên
bồng bềnh trăng
bồng bềnh tôi
bồng bềnh cỏ cây hoa lá
trăng đón tôi vào thế giới tình nhân.
Biển động
Vấp phải hòn sỏi trong đại dương
tôi hụt chân chới với
những con sóng ganh đua ập tới
mang đầy nỗi tị hiềm
câu thơ là cái chong chóng
xoay tít tôi chiều cả gió
chao đảo một vùng bình yên con chữ
nhảy nhót lên bữa tiệc dư thừa
tôi đã mặc cả với sóng
sóng là tôi. Và ngược lại

giới hạn tôi chật hẹp
sóng tung mình gào thét biển khơi
Chiều nay biển động
ngàn con sóng đua nhau dồn đuổi
vẫn những tị nạnh ghen hờn
may là sự mặc cả không thành
tôi ngồi với câu thơ. Bật khóc.

