chùm thơ Trần Thị Huyền Trang
o ảnh
Chiếc gương treo chi cao lạ
Muốn soi bắc ghế trèo lên
Bạn gicho tôi khỏi ngã
Gập ghềnh chân ghế chênh vênh
Mặt ghế vẫn còn rộng chán
Nghiêng đu, tôi gọi bạn lên
Nào ngờ gương chưa in bóng
Bạn và tôi cùng ngã kềnh
Một thời đã từng thế đấy
Hai đứa chịu chung cái đau
Mà lớn lên nhiều ngần ngại
Như không thấu hiểu lòng nhau.
Định luật nào sinh ra vậy?
Lạnh lùng mỗi đứa riêng mang;
Bây giờ xa rồi mới thấy
Mọi điều đã cháy thành than.
o ảnh muôn đời trong sut
Đẹp như ta ngtrong gương
Cái còn lại sau đám cháy
Là than
hay kim cương?