
CHƯƠNG 9
CHÍNH QUYỀN NHÀ NƯỚC Ở
ĐỊA PHƯƠNG
9.1.Mối quan hệ giữa chính quyền trung ương và địa phương
9.2. Các mô hình tổ chức chính quyền địa phương

9.1.Mối quan hệ giữa chính quyền trung ương và địa phương
Mục đích của việc phân chia quyền lực ở trung ương và địa phương:
Để phân định rõ trách nhiệm nhà nước thì quyền lực nhà
nước phải được phân chia cả theo chiều dọc lẫn chiều ngang.
Để tránh sự tập trung quyền lực tạo ra sự độc tài chuyên
chế thì quyền lực nhà nước cần phải được phân định một cách
rõ ràng ở mọi cấp chính quyền.

Việc tăng cường quyền lực nhà nước cho chính quyền địa
phương là một trong những biện pháp giảm quyền lực nhà nước cấp
trên, tức là giảm tính chịu trách nhiệm của quyền lực nhà nước.
Trung ương và địa phương đều phải chịu trách nhiệm về việc
thực hiện nghĩa vụ và quyền hạn của mình.

Hiện nay khoa học pháp lý thế giới có nhiều quan điểm khác nhau
về vị trí, vai trò của chính quyền địa phương.
Chính quyền địa
phương là một cành quyền
lực thứ 4, chỉ phụ thuộc vào
pháp luật và chịu sự xét sử
của toà án, không trực thuộc
chính phủ và các cơ quan của
chính phủ từ trung ương đến
địa phương.
Các cơ quan địa phương
là một bộ phận của chính
quyền hành pháp. Mối quan hệ
giữa nhà nước và địa phương
tự quản là rất chặt chẽ. Cơ
quan trưng ương can thiệp
ngày càng sâu rộng vào tất cả
các lĩnh vực của đời sống xã
hội ở địa phương.

Tổ chức chính quyền địa phương phụ thuộc vào việc hình thành ra các lãnh
thổ hành chính trực thuộc, theo 2 nguyên tắc cơ bản: tự nhiên và nhân tạo.
Lãnh thổ hành chính tự nhiên tức là lãnh thổ hình thành một cách tự
nhiên, theo các đặc điểm dân cư, địa lý, phong tục, tập quán, truyền thống văn
hoá và lịch sử…

