
Truyền thuyết về thành Troy và Hy Lạp
BỘ LÔNG CỪU VÀNG
CHƯƠNG 1
Những đứa con của mây

Toàn bộ thành Troy vẫn đứng vững, mạnh mẽ, kiên cường và thịnh
vượng. Trước khi vua Priam ra đời, có một vị vua tên là Athamas, người cai
trị một đất nước nằm bên cạnh vùng biển Hi Lạp. Athamas là một chàng trai
trẻ chưa lập gia đình bởi vì không có một công chúa nào vào thời đó đủ xinh
đẹp và thông minh để trở thành vợ của chàng. Chàng cũng đã đi tìm kiếm và
mong muốn có được một gia đình hạnh phúc của riêng mình nhưng điều đơn
giản đó dường như khó có thể thực hiện được.
Một ngày kia, chàng rời khỏi lâu đài và một mình leo lên một ngọn
núi cao, chàng đi theo dấu của những tảng đá lớn nằm dọc theo một dòng
sông nhỏ. Đi mãi, đi mãi, cuối cùng chàng cũng đến được một nơi rất lạ, nơi
đó có một tảng đá lớn màu đen đứng bên bờ sông và nhô ra phía một con
suối. Xung quanh tảng đá lớn, nước sông có màu đen tối và rất sâu. Điều kỳ
lạ hơn là khi nghe thấy tiếng nước chảy trên dòng sông, vị vua trẻ có cảm
giác nó giống như tiếng cười lớn của những cô gái trẻ đang nô đùa vui vẻ.
Đầu tiên, chàng không tin vào tai mình và nghĩ rằng có thể do chàng đã quá
mệt nên bị hoang tưởng, nhưng càng nghe, chàng càng thấy điều đó là chính
xác. Athamas quá tò mò trước hiện tượng lạ nên đã lặng lẽ trèo lại đằng sau
tảng đá và quan sát. Trước mặt chàng là ba cô gái trẻ, xinh đẹp đang tắm
trong một cái ao, họ đang nô đùa, té nước vào nhau một cách vui vẻ. Mái tóc
dài vàng óng của họ thả xuống phía dưới giống như một chiếc áo choàng

tuyệt đẹp. Trong số ba người có một cô gái vô cùng xinh đẹp, đẹp hơn hắn
hai người kia. Trông nàng thật quyến rũ, duyên dáng đến nỗi vị vua của
chúng ta đem lòng yêu mến nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên dù chàng chưa
biết nàng là ai, từ đâu đến. Vị vua trẻ ngây ngất trước vẻ đẹp có một không
hai này, chàng nằm lặng im quan sát người con gái có sắc đẹp nghiêng nước,
nghiêng thành với sự ngưỡng mộ sâu sắc. Athamas tự nói với mình:
- Cuối cùng thì mình cũng tìm được người xứng đáng làm vợ. Thật
không lãng phí thời gian mình đến tận nơi này.
Vì mải mê suy nghĩ, chàng không để ý xung quanh nên chạm tay vào
một hòn đá khiến hòn đá rơi từ trên đỉnh của tảng đá xuống. Hòn đá lao
nhanh trên không trung cho đến khi nó rơi tõm xuống cái ao phía dưới, nơi
ba nàng tiên xinh đẹp đang tắm. Ngay lập tức ba nàng nghe thấy tiếng động
và trở nên hốt hoảng sợ hãi bởi các nàng nghĩ rằng có ai đó đang ở gần đây
và rất có thể họ có mưu đồ xấu xa đối với họ. Cả ba cô gái hốt hoảng lao
nhanh lên bờ, mặc quần áo vào. Quần áo của ba nàng rất đẹp, xứng với vẻ
đẹp kiêu sa của họ. Đó là những bộ váy mềm, đáng yêu có màu trắng, màu
nâu và màu đỏ hoa hồng, tất cả đều ánh lên những hạt ngọc trai và kim
cương giống như những giọt sương mai buổi sáng.

Họ vừa mặc quần áo vào thì ngay lập tức những bộ quần áo biến
thành những đôi cánh trắng muốt tuyệt đẹp. Rồi họ nhẹ nhàng đứng lên khẽ
vỗ cánh và bay lên không trung. Chưa bao giờ vị vua trẻ của chúng ta được
chứng kiến một cảnh tượng tuyệt vời như vậy. Chàng quá sững sờ đến nỗi
chẳng biết phản ứng thế nào, hơn nữa mọi việc diễn ra quá nhanh nên chàng
chỉ biết đứng đó với vẻ nuối tiếc. Chàng ngước mặt lên cao quan sát và đâu
đó giữa những hàng cây xanh mướt trên đinh núi cao, đức vua có thể nhìn
thấy những bộ quần áo sáng lấp lánh, một lát sau chúng biến mất, rồi lại xuất
hiện lấp lánh cho đến khi họ lẫn vào những đám mây trên bầu trời bao la
giống như một lớp sương mù. Chàng có cảm giác những đám mây trên cao
chính là nhà của ba nàng tiên xinh đẹp. Chàng chẳng biết làm gì ngoài việc
dõi mắt hướng lên cao nhìn ngắm họ bay giống như những đám mây giữa
những đám mây khác dọc theo nền trời xanh biếc. Cả ngày hôm đó, chàng
chẳng muốn làm gì ngoài việc quan sát ba nàng tiên mây và ngẩn ngơ nhớ
tới cô gái có sắc đẹp tuyệt trần. Cho đến khi mặt trời lặn, trên nền trời chi
còn những tia sáng màu vàng nhạt, màu đỏ tía, họ mới hoàn toàn biến mất.
Athamas tiếc rẻ nhìn lên trên bầu trời và thầm ước giá như trời chưa tối, giá
như mặt trời còn nán lại thêm một chút nữa thì chàng có thêm chút thời gian
để nhìn ngắm các nàng tiên mây duyên dáng.

Đức vua quay trở về lâu đài nhưng chàng cảm thấy rất buồn và chẳng
gì có thể khiến chàng vui vẻ lên được. Cả ngày chàng đi lang thang giữa các
ngọn đồi và tìm kiếm những cô gái xinh đẹp nhưng chàng chẳng bao giờ tìm
được họ. Ban đêm, chàng mơ về họ cho đến khi chàng trở nên gầy gò, ốm
yếu, xanh xao giống như một người sắp chết. Khi một người không còn cảm
thấy hứng thú về bất cứ chuyện gì, anh ta cảm thấy sống trên đời cũng vô
nghĩa. Khi một người suốt ngày đi tìm kiếm một thứ gì đó anh ta vô cùng
khao khát có được nhưng chẳng bao giờ tìm thấy thì người đó sẽ trở nên thất
vọng, tiều tụy và không còn hứng thú với cuộc sống. Đó chính là tình cảnh
của vị vua trẻ Athamas. Người thân của chàng, các vị đại thần trong triều
cảm thấy rất lo lắng, không hiểu tại sao đức vua của mình lại trở nên như
vậy. Họ tìm đủ mọi cách mời thầy lang đến khám bệnh và chữa trị nhưng vô
ích. Đức vua ngày càng ốm yếu và chẳng thiết ăn uống, cũng chẳng bao giờ
nở một nụ cười.
Vào thời đó, nếu có ai bị ốm, những người nhà của người ốm sẽ yêu
cầu những người hành hương đến đền thờ của một vị thần để cầu nguyện và
dâng đồ cúng tế. Họ hi vọng rằng vị thần đó sẽ xuất hiện trong giấc mơ của
mình hoặc ít nhất là gửi đến cho họ một giấc mơ có thật và nói với họ làm
cách nào họ có thể đạt được những thứ mình muốn. Chính vì vậy, đức vua ra
lệnh cho người lái xe ngựa đưa mình đến đền thờ trong thành phố. Khi tới

