
Ca Dao – Hát đối
Anh khôn ngoan cũng ở dưới ông trời
Em là con én đổi dời thượng thiên
Anh lanh cưới vợ cho lanh
Đến khi có khách đỡ anh trăm bề
Anh thương em bất luận xấu xinh
Lá giang nấu với cua kình cũng ngon
Anh thương em còn sợ nỗi mẹ cha
Thuở nay áo mặc khó qua khỏi đầu
Anh thương em từ thuở trồng cau
Cau lên chín lóng ruột đau chín từng
Anh về đợ ruộng cây đa
Đợ đồng nước ngọt sang qua cưới nàng
Anh về kiếm vợ kẻo già
Kiếm con kẻo muộn, em đà có đôi
Áo anh rách miếng bên vai
Cậy nàng vá giúp để mai đi làm.
- Anh về sắm bạc cùng vàng,
Sắm cho đủ lễ đến đây nàng vá cho.
Áo gài năm nút hở bâu
Em còn cha mẹ dám đâu tự tình
Bấy lâu mới gặp duyên mình
Giả như vạn thọ gặp bình nước tiên
Biết đâu mà chọn giàu sang
Biết đâu mà chọn những trang anh hùng
Bơ vơ, ớ bạn bơ vơ

Nơi thương không có nơi chờ cũng không
Buồn tình cha chả buồn tình
Không ai đi Huế cho mình gởi thơ.
- Gởi thơ thì phải gởi lời,
Sợ e thơ rớt, thơ rơi giữa đường.
Cây mít ướt trồng bờ ao cũng ướt
Cây ớt cay trồng nơi ang nước cũng cay
Chị em mình hò hố cho hay
Anh hùng xa xứ cắn móng tay đứng nhìn
Chờ anh đã mãn tháng Tư
Anh không bước tới, em ừ nơi xa
Mời anh mười sáu qua nhà
Ăn trầu uống rượu nơi xa em kết nguyền
- Phải chi em nói tận từ
Thì anh bước tới tháng Tư đã rồi
Vì em ăn nói lôi thôi
Nơi xa họ bước tới đã rồi còn đâu
- Mời anh mười sáu qua nhà?
Mất lòng anh chịu, qua nhà thì không
Anh nguyền cùng em nước mắt chảy bằng sông
Buổi tiền duyên k
Chữ Trung, chữ Hiếu, chữ Hòa
Hỏi trong ba chữ, thờ cha chữ nào ?
- Chữ Trung, thì để thờ cha,
Chữ Hiếu thờ mẹ, chữ Hòa thờ anh.
Có chồng rồi, bậu nói rằng không,
Con đâu bạn ẵm, bạn bồng trên tay?

- Có chồng năm ngoái, năm xưa,
Năm nay chồng để, cũng như chưa có chồng.
Con cóc ăn trầu đỏ môi
Có ai làm lẽ chồng tôi thì lam
Con gà hắn kêu “chiếc chiếc”,
Hắn kêu, tha thiết, kêu cả năm canh.
Kêu “Cô sản lưu thủy bất vi thần”
Trời kia khéo để duyên lành nhởn nhơ-
May mô ngộ gặp tình cờ,
Tuy rằng kêu “chiếc”, nhưng bây giờ thành đôi.
Con vịt nó kêu “cặp, cặp”
Nó kêu không hồi không chặp, kêu khắp dòng sông
Kêu “Đào hoa giang thượng tương chiếu hồng”
Kêu trai chưa vợ, gái chưa chồng thành đôi
Kêu rồi nước chảy hoa trôi
Tiếng thời kêu “cặp” nhưng mồ côi một mình
- Con gà nó kêu “Chiếc, chiếc”
Hắn kêu tha thiết, kêu cả năm canh
Kêu: “Cô sản lưu thủy bất vị thần”
Trời kia khéo để duyên lành n
Dao vàng rọc lá trầu vàng
Mắt thiếp, thiếp liếc, mắt chàng chàng luân
Trai xuân gặp gái cũng xuân
Như bông lúa trổ nửa chừng gặp mưa
Anh thương em cha mẹ hay chưa
Hay là thương đón thương đưa ngoài đường
Đến đây đông thật là đông
Chào bên nam thì mất lòng bên nữ

Chào quân tử thì sợ dạ thuyền quyên
Em chào chung một tiếng kẻo chào riêng bạn cười
Đến đây hò hát làm thân
Cái đầu bái lậy trước sân làm gì
Điệu gì vui cho bằng điệu hát hò
Có một cẳng rưỡi cũng dò mà đi
Đố anh đếm hết sao trời
Em đây kết tóc ở đời với anh
- Em về đếm hết cá dưới ao
Rồi anh đếm đủ mấy sao trên trời
Đồn đây có gái hát tài
Để ta đối địch một vài trống canh
Dẫu thua dẫu được cũng đành
Bõ công đèn sách học hành bấy lâu.
Đường nào đây, giống đường năm ngoái
Ngõ nào đây giống ngõ kỳ xưa
Người nào đây, giống người bạn cũ đón đưa buổi đầu
Em chưa có chồng chân rời tay rảnh
Em có chồng rồi một cảnh hai quê
Nói ra cam khổ nhiều bề bạn ơi
Phải răng chịu rứa cho rồi
Gạo trút vô nồi không lẽ trút ra
Xưa kia quyền mẹ với cha
Bây giờ có lẽ người ta nắm quyền
Vợ với chồng là nghĩa bá niên
Bạn biểu ta phân chiếc đũa, đồng tiền sao nên
Em hỏi anh xưa kia
Ai “xạ” chín mặt trời ?

Ai dạo chơi âm phủ ?
Ai nằm ngủ quên ăn ?
Ai khóc cho măng mọc ?
Ai dạy học trò thi ?
Trai nam nhơn đối đặng, gái nữ nhi xin kết nguyền.
- Ớ em ơi! buổi xưa kia
ông Hậu Nghệ “xạ” chín mặt trời,
Ông Phạm Công dạo chơi âm phủ,
Ông Địch Nhi nằm ngủ quên ăn,
Nàng Mạnh Tông khóc cho măng mọc,
Đức Không Tử dạy học trò thi
Gặp anh em hỏi vài lời
Tháng năm khô hạn chim trời ăn chi
- Chim trời thì hưởng lộc trời
Cớ sao em bậu hỏi lời đón ngăn
Gặp nhau đây con bóng đang trưa
Rưng rưng nước mắt, thiếp đưa chàng về
Chàng về trong nớ, thiếp ở ngài ni
Dặn chàng ba chữ nhớ ghi vào lòng
Hồi thương nước đục cũng trong
Không thương nước chảy giữa dòng cũng dơ
Thiệt như lời em nói em chờ
Ba bốn nơi tới ngõ trao thơ, em không cầm
Giã gạo rồi, cối cất chày treo
Anh về em ở cheo veo một mình
Hai bên hàng cá, chính giữa hàng tôm
Vợ nào chồng nấy, ôm nhau mà hò
Ai nhiều nhân nghĩa thì lo

