
1
Cao thủ học đường 5
Truyện dài
- Á, Chó, chó, chạy nhanh lên.
Vứt mấy quả ổi còn cầm trên tay xuống đất bảo vội vàng leo lên tường và chạy
biến ra ngoài, nhưng mà đàn chó nó đâu có chịu buông tha, chúng nó phá cửa chạy
ào ra ngoài, ba mươi mấy đứa, bây giờ mới kịp định thần lại, tụi nó kéo tay nhau
chạy với vận tốc tối đa nhất có thể.
Gâu….gâu…gâu.
- Nhanh lên, tớ không muốn bị mấy con chó kia cắn đâu.
Ngọc Vi kéo tay Hà mi chạy tới tấp
- Nhìn mấy chú cún ấy dễ thương quá à !
Hà mi quay mặt lại, đôi mắt long lanh nhìn những sinh vật đang đuổi theo mình, dù
mệt đứt hơi nhưng Ngọc Vi vẫn không quên liếc xéo Hà Mi một cái. Có còn ai có
tâm hồn thánh thiện như cô bạn này của nhỏ nữa không chứ, một đứa trẻ lên ba, à
không mới vừa sinh ra đời nghe thấy chó sủa cũng khóc toáng lên rồi, đằng
này…nhỏ thật hết nói nổi.
Chạy được một quãng đường khá xa, cả lớp mệt lả đi mới dừng lại, đàn chó hơn
mấy chục con cũng không bám theo nữa, ngồi xuống thảm cỏ gần đó, Thái Huy
thở hồng hộc, cậu quay sang nhìn Bảo không dấu nổi sự bực mình:

2
- Tại mày cả đấy, đã bảo xuống nhanh lên rồi mà không chịu.
Thế Bảo quay ngoắt người sang nhìn Huy chống chế:
- Thế lúc nãy mày không ăn ổi sao
Huy ấp a ấp úng, giọng cậu lung túng hẳn đi:
- Ờ thì tại mày đưa cho thì tao ăn thôi, tại mày dụ dỗ tao đó chứ.
- Thôi nào các cậu, chúng ta đi thả diều đi , đừng ngồi đấy mà mà trách nhau nữa.
Giọng nói của Cát Anh vang lên lập tức có hiệu lực, Huy và Bảo ngừng khẩu
chiến, hai cậu nhanh chóng nhập hội với các bạn. Trời về chiều rải nắng vàng nhạt,
ba mươi đứa chạy dài trên triền đê thả những cánh diều cao vút. Hà mi chăm chú
nhìn cánh diều bay trên cao, miệng thích thú:
- Woa, cao quá à, chưa bao giờ tớ thấy diều nó cao thế này.
Cát Anh đưa mắt lên cao nhìn một chút, nhỏ nghe thấy có tiếng sáo văng vẳng đâu
đó, cả chín đứa con gái còn lại đang còn mải mê với cánh diều nên không để ý.
Nhỏ đánh mắt sang nhìn xung quanh, rồi chợt mỉm cười. Nhật Nam ngồi đó, với
một cây sáo trên tay, ngọn gió đưa tiếng nhạc trong trẻo vang xa, Cát Anh ngồi lại
cạnh Nam, nhỏ lấy trong túi áo ra một cái ống tiêu màu kem xinh xắn rồi cùng hòa
vòa điệu nhạc của cậu bạn , Tiếng nhạc đẹp, trong sang, một giai điệu cùng mang
âm hưởng của đồng quê. Cánh diều cao vút mang theo âm thanh trầm bổng ấy bay
lên, hai tâm hồn cùng hòa vào làm một, gửi theo những thông điệp không lời.Hoa
bồ công anh lơ lửng giữa không trung tạo nên một bức tranh chiều tà mơ mộng.
Hoàng hôn lên trên biển, nhuốm cả bầu trời một màu đỏ rực, tiếng sóng rì rào vỗ
vào bờ cát trắng, cả ba mươi đứa đang chất củi để tối nay đốt lửa trại.
Màn đêm nhanh chong buông xuống đen ngòm, chỉ có những ánh sao lấp ló trên
bầu trời , các học viên lớp Toán đang cùng ngồi quanh đống lửa, biển thì thầm rót
vào tai những lời ru mượt mà của gió, Ngọn lửa bập bùng cháy cháy . Thái Huy
đưa ra một cây đàn ghi ta, miệng nở nụ cười tươi rói:
- Hát đi nào.
Cả lớp vỗ tay ầm ầm, Ngọc Vi phát biểu ý kiến:
- Lớp trưởng hát một bài đi.
Cát Anh hơi nheo mắt lại, nhỏ nhìn bâng quơ, lại một lần nữa cả lớp lại ầm ĩ reo
lên:
- Lớp trưởng hát đi nào.
- Để tao.
Thế Bảo đưa tay lên xin phép nói, nhưng mà có vẻ chưa có ai cho phép cậu đã nói

3
rồi thì phải, Thái Huy gạt tay Bảo ra, trề môi:
- Thôi đi mày, tao không muốn nôn ra giữa một bãi biển đẹp thế này đâu.
- Thì thôi
- Cát Anh cậu hát đi.
Nhật Nam nhìn Cát anh mỉm cười, nhỏ cũng đáp lại nụ cười đẹp tan trong không
gian, xoa dịu những tâm hồn lạnh giá.
Giọng hát trong veo cất lên tựa như một cõi mơ hồ nào đó, sóng dập dìu đưa nhau
vào bờ , khoảng cách giữa những trái tim sát lại.
" Dường như nắng đã làm má em thêm hồng..làn mây bay đã yêu tóc em..trộm
nhìn anh khẽ cười khiến em thẹn thùng.. áo trắng em bây giờ tan trường.. Đạp xe
nơi sân trường tóc em buông dài..lặng thinh anh ngóng trông đã lâu..người ngẫn
ngơ đứng nhìn đánh rơi nụ
cười rồi em xao xuyến chợt nghe vu vơ..Gần lại bên anh em nghe tim em âm áp..là
lần em nghe tim e vu vơ xuyến xao.. đợi anh góc phố quen mình em..chỉ mình em
và nỗi nhớ mong dù có nhau.. đạp xe trên phố tan trường.
Thấp thoáng thấy bóng em ngoan hiền. ..tim anh lặng giữa phố đông người..ngập
ngừng trên môi không nói ra..…ngày nào nụ cười em bé thơ…bên em bạn bè cùng
tới lớp….giờ chờ em đã lớn xinh…
Một lần bên em hỡi..nắng gió sân trường vui đùa..ngồi tựa vai nhau anh đưa em
qua bao con phố..và anh nói thật dịu dàng rằng đã yêu rất lâu rồi..nụ cười e cho anh
ngàn mơ ước..từng chiều nguyện mong ngóng..vẫn đó nơi hàng cây qià.. đợi nhau
vu vơ a mang tên e trong giấc mơ..rồi mùa thi chợt đến..bồi hồi nhìn phượng rơi..
để chờ một chút mưa cho đôi mình..được đứng bên nhau thật lâu..Giờ trên từng
bước chân cuộc đời a đã có 1 người để ngóng trông.." ( Xe đạp)
Khánh Đăng như một pho tượng, cậu ngẩn ngơ ngồi đó, giọng hát ấy đã cuốn hút
tâm hồn cậu mất rồi, nhẹ nhàng và thật êm ái.
Chap 20:
Trời về khuya, gió biển lạnh hơn, người Cát Anh run lên nhè nhẹ. Không chỉ có

4
nhỏ mà ngay cả mấy đứa con gái còn lại cũng như vậy, cảm thấy tình trạng không
được ổn của mấy cô nàng, Nhật Nam cùng các bạn đứng lên và bắt đầu sửa soạn để
về trại.
Lạnh.....lại một đêm nữa, đêm cuối cùng cậu phải rời xa nơi này, lại trở về đó, trở
về với chốn náo nhiệt ăn chơi thâu đêm suốt sáng, trở về với những con người giả
tạo không có lấy một nụ cười tự nhiên. Nam trở mình, cậu không ngủ được, gió
luồn qua những kẻ hở của lều phả vào mặt, ngọn gió của cuối ngày hơi lạnh nhưng
rất trong lành.
Hôm nay các học viên dậy muộn, không hẳn vì đêm qua thức khuya mà vì sang
nay phải về trường nên tụi nó không được đi đâu nữa. Đang định ngủ nướng thêm
một chút thì cái giọng oang oang của thầy quản sinh làm Cát Anh thức giấc, nhỏ
nhướn mày, dụi dụi hai con mắt. rồi bước ra ngoài. Nhìn thấy nhỏ khôn mặt của
thầy quản sinh tối sầm lại, đôi mắt chòng chọc như muốn thiêu sống người đối
diện.
- Giờ này mà còn ngủ nữa hả?
Cát Anh nghiêng đầu, có chuyện gì mà mới sáng ra thầy lại tức giận vậy.
- Các bạn cũng sắp dậy rồi thầy...
- Sắp cái gì mà sắp nữa, lôi cổ dậy hết cho tôi, các anh chị giỏi lắm làm ra cái
chuyện kinh thiên động địa ấy rồi mà còn thoải mái ăn ngủ thế à.
Cái giọng nói có một không hai ấy của thầy quản sinh lập tức đã phát huy tác dụng,
cả hai mươi mấy học viên còn lại của lớp Toán đã đồng loạt tỉnh giấc. Thầy quản
sinh cầm nguyên một tập giấy trong tay, lượn lờ xung quanh chỗ tụi nó đang đứng
,cái khoản này thì thầy quả là rất hợp với thầy giám thị.
- Tối qua, các anh chị ở đâu, làm gì?
- CHÚNG EM ĐỐT LỬA TRẠI .
Ánh mắt dán hẳn vào người thầy quản sinh, giọng nói của tụi nó vang lên đều đặn
chậm rãi nhưng chắc nịch.
- Đốt lửa trại ư?
Đó dường như không phải là một câu hỏi bình thường, nó mang tính chất của một
sự nghi ngờ nào đó thì đúng hơn, một lần nữa thầy quản sinh lại nhìn chính diện
vào đôi mắt của Cát Anh, đáp lại thầy nhỏ vẫn thản nhiên, không có ý định đáp lại
câu hỏi ấy.
- Các anh chị đi cắm trại hay đi ăn cắp!

5
Khuôn mặt của hai mươi chín đứa đứng sau lập tức sa sầm xuống, một cảm giác
nghẹn ứ đọng lại trên cổ họng...ăn cắp! Thật không thể tin nổi thầy giáo lại có thể
trắng trợn dùng cái từ ấy để nói về học viên của mình. Im lặng...không phải là tụi
nó sợ thầy nhưng tụi nó đang có định hình xem những gì mình vừa nghe nói có
phải là do chính miệng thầy nói ra không?
- Thế nào tôi nói đúng rồi phải không? Các anh chị làm điều đó cũng bình thường
thôi mà.còn chối nữa không.
- Chúng em không làm.Thầy mất cái gì mà lại bảo chúng em, chúng em đã làm gì ?
Ngọc Vi giận dữ lên tiếng, không quên ném cho thầy một tia nhìn căm phẫn.
Miệng thầy quản sinh cong lên:
- Nực cười, tôi chưa thấy có tên trộm nào tự
nhận mình là trộm, các anh chị không lấy thì mấy cái điện thoại và laptop trong lều
của các thầy cô đâu, lợi dụng lúc chúng tôi ra ngoài các anh chị hành động nhanh
thật.
- Thầy...thầy có bắt được tận tay không ?
Ngọc Vi lại một lần nữa bất mãn, nhỏ không thể ngờ là thầy quản sinh lại có thể
nói như vậy. Cát Anh quay người sang nhìn Vi, nhỏ khẽ chớp mắt:
- Cậu_không _cần cãi lại.
Từng chữ một nhẹ nhàng nhấn xuống, âm vực thấp nhưng lại chứa cả một mệnh
lệnh Nhỏ tiếp tục xoay người, đi thẳng vào vấn đề àm không cần vòng vo tam
quốc:
- Nếu muốn thầy có thể vào lục soát.
Điều đương nhiên rồi, trong kịch bản sẽ là như thế, nhưng thầy quản sinh vẫn còn
đang ức chế lắm sáng nay nhận được tin mất đò thầy đã nghi ngờ cái lớp này, vậy
mà lớp trưởng của tụi nó lại còn to gan tuyên bố không cần giải thích, là không cần
cơ đấy.
Ba phút sau, dẹp đi mọi cái bực tức trong người thầy cùng hai giáo viên nữa bước
vào lều của lớp Toán.
Anh Thư gấp cuốn sách lại, trên môi nở một nụ cười nhạt thếch, dù không tận mắt
nhìn thấy thì nhỏ cũng đã biết được thảm cảnh của. trại bên đó. Bảo Ngọc vuốt
cằm suy nghĩ một lúc rồi ngước mặt lên hỏi kẻ đang ngồi đối diện mình:
- Mày có chắc là tụi nó sập bẫy không?
- Không!

