
Cây Trứng cá nhà tôi - Lê Tấn Hoài Nam
Cây trứng cá nhà tôi có điều chi tâm sự
Mà tay cành vươn về phía nhà em?
Bao ngón lá vẫy ra chiều tình tứ,
Hết ban ngày rồi tới tận thâu đêm !
Bên ban công dường như em cũng hiểu (?)
Nên chiều chiều tay lá với tay em
Lẫn vào nhau rất dịu dàng nũng nịu
Tôi bên này đứng ngó lại buồn thêm !
Tim tôi vẫy đã bao ngày tội nghiệp,
Đã bao ngày em có hiểu gì đâu !
Tôi thầm ướt hóa thành cây trứng cá,
Để tay này tay đó lẫn trong nhau
Chợ chiều - Anh Thơ
Mặt trời lặn bên đình chiều lặng lẽ,
Dẫy lều không gió lạnh họp nhau vào.
Vài bóng tối vụt về trong cánh sẻ,
Trong chòm si buông rễ đứng lao đao.
Im lặng quá! Trên đường quanh các quán
Lũ mục đồng lững thững cưỡi trâu qua.
Con chó lạc âm thầm đưa bước nản
Mặc gió chiều quét lá dưới cây đa.
Bên ao vắng nước bèo dềnh ngập tối

Chòm tre xanh yên lặng đứng ôm bờ.
Một ông lão ăn mày dò dẫm lối
Bước gậy lần thăm quán ngủ bơ vơ.
Chắc yêu - Trang Saigon
Ngày xưa mưa nắng chung đôi
Bây giờ mưa nắng mình tôi một mình
Tại em cắc cớ làm thinh
Tại tôi để nước vô tình trôi đi
Tại em kiêu quá làm chi
Nỡ nào xé bỏ, còn gì thơ tôi!
Xuân sang quạnh quẽ tôi ngồi
Bên kia có kẻ muốn rời bến xưa
Tôi nhìn thấy bóng đò đưa
Thấy áo em nắng, thấy mưa trong lòng
Thấy đường xa lắc mênh mông
Thuyền em tách bến sang sông mất rồi
Bờ sông tắt nắng còn tôi
Ngồi ngêu ngao hát giữa đôi bến bờ
“Trao cho em một đờI thơ
Một đam mê, một dạI khờ, một tôi” (*)
Ngày xưa.. đã rất xưa rồi
Chợt trông thấy thiếu phụ ngồi ru con
Mới hay biển cạn, đá mòn
Trong tôi nỗi nhớ mãi còn dấu em.
Tôi cô độc giữa lòng đêm
Khi buồn, khi nhớ, khi quên, khi cười

Nắng mưa là bệnh của trời
Chắc yêu, tôi mới cả đời tương tư!
Chân dung - Du Tử Lê
tôi ngồi trong nỗi tôi riêng
bên trong ghế lạnh, ngoài hiên bóng rời
phòng tôi trần thiết gương người
tường sơn kỷ niệm, vách bồi dáng xưa
tóc người chảy suốt cơn mưa
ngực thơm hoa bưởi, môi đưa bão về
tôi ngồi giữa cõi-tôi-khuya
có ai gõ cửa? mà nghe lá chào
tưởng người ngọn sóng lao xao
biển muôn năm gọi tôi nào có vui
người về có nén hương, thôi
cắm lên phần mộ hồn tôi úa vàng
tôi-ngồi-trong-cõi-nhân-gian
Chẳng chiến chinh mà cũng lẽ đôi - Du Tử Lê
Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Chim về góc biển . Bóng ra khơi
Lòng tôi lũng thấp . Tâm hiu quạnh
Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời

Buổi chiều chăn gối thiếu hơi ai
Em đi để lại hồn thơ dại
Tôi vó câu buồn sâu sớm mai
Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Em còn gương lược dấu đường ngôi
Nằm mơ thấy tóc thơm vai hẹn
Và khoảng trời xanh đến rợn người
Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Bàn tay dư mấy ngón chia phôi
(Tặng nhau chín ngón không đeo nhẫn)
Và những tàn phai đầy tuổi tôi
Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Như trời nhớ đất (rất xa xôi)
Nắng mưa nhớ mãi hàng hiên đợi
Thư nhớ hồi âm - Lệ nhớ môi
Chỉ nhớ người thôi sông đủ cạn
Nói gì kiếp khác với đời sau
Đôi khi nghe ấm trên da thịt
Như thể ai đi mới trở về

