Chiều Thu Anh Tư
Hè qua, thoang thoảng gió thu sang
Ray rức hồn ta dạ ngỡ ngàng
Chong chóng nghiêng bay tròn lá úa
Ngoài hiên ru nhẹ chiếc lá vàng
Mặt hồ soi bóng nước trong xanh
Chiếc lá rơi nhanh chạy lanh quanh
Đàn cá đang canh mấy con nhện
Nép mình bên cạnh cánh bèo xanh.
Lạnh tanh ghế đá chỉ mình anh
Ánh nắng chiều thu xuyên qua mành
Tĩnh lặng không gian đầy nỗi nhớ
Ngỡ hồn bay bỗng tận mây xanh
Thu vắng
Mặt hồ soi bóng lá vàng bay.
Thoang thoảng đâu đây gót chân hài.
Kỷ kiệm năm nào ngày xưa ấy.
Ghế đá còn đây, thiếu bóng ai.
Đẹp lắm Hồ Tây ngày hai đứa.
Khi tan trường về anh đón đưa.
Mới đó mà em đâu còn nữa.
Cứ ngỡ còn đây dưới bóng dừa.
Aí tình
Aí tình như một mũi tên.
Tình duyên muôn vạn gập ghềnh lối đi.
Xuyên qua đôi mảnh tình si.
Rẽ chia hai lối còn chi mong chờ.
Để rồi sống kiếp bơ vơ.
Có chăng là nợ hay duyên chưa tròn.
Cau trầu đã héo đâu còn.
Từ nay đôi ngã đường mòn mình ta.
Loài hoa dại.
Nhặc một cành hoa dại.
Nâng niu đến từng ngày.
Xin đừng dẫm lên cây.
Đau lòng loài hoa dại.
Viết lên vần thơ này.
Chưa tròn đầy trang giấy.
Biết tặng cho ai đây.
Đành thả gió cuốn bay.
Đến tận cuối chân mây.
Gặp được người năm ấy.
Mong em quay trlại.
Anh vẫn chờ nơi đây.
Không tên.
Dù cuộc tình đã xa.
Mấy năm rồi trôi qua.
Kỷ niệm xưa còn đó.
Nay em về nơi xa.
Vào mùa thu năm ấy.
Bến nước vẫn còn đây.
Cây đa lá rơi đầy.
Con đò nay đã lỡ.
Anh như còn bỡ ngỡ.
Tình xa đâu có ngờ.
Còn chi đâu mong chờ.
Hay là anh đang mơ.
Một cõi đi về.
Nay buồn chẳng muốn làm thơ.
Sờ tay bàn phím ngẩn ngơ trong lòng.
Ngoằn ngoèo mấy chữ nối dòng.
Sẻ chia đôi nét cho lòng vơi đi.
Sự tình chẳng được mấy khi.
Ngồi đây thơ thẩn để ghi nỗi buồn.
Thơ dòng không mãi ngừng tuôn.
Se nghiêng nét bút khơi nguồn thương đau.
Giọt mưa lớt phớt đêm thâu.
Hồn như chiếc lá nhuộm màu lặng câm.
Vượt qua bao nỗi thăng trầm.
Tình đi tình đến âm thầm tình xa.
Nỗi sầu đeo đẳng trong ta.
Với bao nhung nhớ ngỡ là quên đi.
Giã từ một kiếp tình si.
Nay đem trả hết những gì trong em.
Đã qua ngày tháng êm đềm.
Trả luôn nỗi nhớ hàng đêm mong chờ.
Vùi chôn kỷ niệm ấu thơ.
Quên đi một mối tình khờ trong mưa.
Từ đây hết đón hết đưa.
Còn đâu chung lối sớm trưa đi về.
Nặng lòng chi bởi câu thề.
Thả theo dòng nước trôi về nơi xa.
Bao nhiêu mộng đẹp trôi qua.
Chẳng mơ chẳng mộng xa hoa lụy tình.
Qua rồi một kiếp lai sinh.
Thênh thang một cõi riêng mình ta đi.
Nhớ dáng xưa.
Trưa hè tiếng võng đong đưa.
Hàng tre nghiêng bóng say sưa giấc nồng.
Mơ người em gái bên sông.
Chẳng hay nay đã lấy chồng hay chưa.
Nhớ về kỷ niệm ngày xưa.
Tình chai đứa trú mưa dưới cầu.
Chuyện trò ấy mấy câu.
Bồi hồi xao xuyến đêm thâu đợi chờ.
Mãi còn nhớ thuở ấu thơ.
Cô em ngày ấy còn chờ hay không.
Ngày về, lặn lội qua sông.
Mới hay người ấy lấy chồng từ lâu.
Bỏ quên một mối tình đầu.
Lên xe sánh bước qua cầu cùng ai.
Còn đây bao nỗi đắng cay.
Lòng nghe chua xót, tiếc thay một thời.
Tình rong rêu.
Lang thang bờ cát chiều.
Từng con sóng liêu xiêu.
Một mình bước cô liêu.