
Cửu Trại Câu và Ta balô
Trải qua một cuộc sàng lọc khá khó khăn
từ cả trăm blogger cùng chung sở thích rong
ruổi tự khám phá tụ hội trên diễn đàn du lịch,
nhóm 12 người "nhí nhảnh cá cảnh" được lựa
chọn. Hành trình ta balô tới "thiên đường hạ
giới" Cửu Trại Câu (Jiuzhaigou), dù đã lường
trước là sẽ vô cùng thú vị, nhưng vẫn khiến
chúng tôi quả là "ngất ngây... con gà tây" không biết bao lần.
Lên cao
Tra trên mạng, được biết dịch theo nghĩa Hán tự tên Cửu Trại Câu (CTC) là "chín
cái trại của người Tạng bên dòng suối", vì vốn có 9 làng bản của người gốc Tây
Tạng sinh sống nơi đây.
CTC được hình thành trên vùng đá vôi trầm tích, ở độ cao 4.000m so với mặt nước
biển, có diện tích rộng hơn 600 kilômét vuông, nằm ở châu tự trị của người
Khương, người Tạng Abá thuộc miền tây tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc. Đây là nơi
có nhiều thung lũng, khe suối và 12 đỉnh núi, tạo thành một khung cảnh hùng vĩ,
thơ mộng.
Từ xa xưa CTC đã nổi tiếng với biệt danh "Thiên đường nơi hạ giới", được
UNESCO công nhận là Di sản Thiên nhiên thế giới từ năm 1992 và đến năm 1997
CTC lọt vào danh sách các khu bảo tồn đa dạng sinh học thế giới.

Biết nhóm du khách balô Việt Nam quá sốt ruột chỉ muốn đến ngay thiên đường,
anh tài còn khá trẻ người thành phố Thành Đô nơi chúng tôi lưu lại một đêm, lẳng
lặng lái một lèo 10 giờ đồng hồ liền, chỉ ngắt quãng chừng dăm phút... để giải
quyết nhu cầu vệ sinh đưa chúng tôi chạy như bay trên tuyến đường gấp khúc đẹp
như mơ lên cao, cao mãi.
Suốt chặng đường dài, cả đoàn như chết lặng đi trước những bức tranh phong cảnh
đẹp mê hồn: hết loạt rừng thông và tuyết tùng lô xô xanh thắm, tới trùng trùng tán
lá vàng - cam - đỏ - tím - tía - bạc, và tít trên cao là những đỉnh núi tuyết phủ trắng
lóa như dát bạc, quấn quýt mây vờn.
Hồ ở Cửu Trại Câu.
Đó đây bất chợt hiện ra bên đường vài bản làng Tạng sặc sỡ, nhà nhà nổi bật bởi
những bức tranh tường trang trí, xóm ngõ chi chít bùa ngải, cờ phướn, rộn ràng
tiếng nhạc. Đám trẻ Tạng phúng phính đôi má nẻ đỏ, mắt hấp háy, dàn đội hình
bên vài làn táo đỏ, cam vàng và quả óc chó sần sùi mà cha mẹ chúng đem từ vườn
nhà ra bán ven đường.

Tạo thêm nét chấm phá đậm chất Tạng trên những cánh đồng phủ đầy tuyết trắng
xốp như trải bông là đàn bò Yak, lông dài mượt như choàng chăn len, vểnh cặp
sừng cong nhọn hoắt buộc vài túm len ngũ sắc, he hé mắt trông rất ngộ.
Chặng về, thành viên to con nhất trong nhóm có nick "dienbaquang" cao hứng hò
cả nhóm xuống chụp hình cưỡi bò Yak. Nhưng sau nửa ngày chết cóng trong chiếc
"quan tài bay" mà anh xế phải một tay lái, một tay dùng dao cạo băng mở tầm nhìn
trên kính cửa, không ai còn có thể nhấc được chân để trèo lên lưng chú bò to như
con khủng long ấy nữa. Lên xe, để xua đi cơn đói, cả nhóm đồng thanh hát... nhạc
chế: "Chưa có bao giờ... lạnh như hôm nay", "Còn yêu nhau thì cùng về... buôn
dưa chuột", "Chào em, em gái... Thành Đô, ơi em gái... Hoàng Long"...
Vào Hoa Quả Sơn
Hơi hốt trước thông tin trung bình mỗi ngày vào dịp lễ và cuối tuần có khoảng ba
vạn du khách đổ tới CTC, còn ngày thường khoảng một vạn, trưởng nhóm có nick
"cuti" (người bé bằng cái kẹo mà hách ra phết) quyết định dậy từ 5 giờ sáng tới
cổng xếp hàng mua vé vào trước để... tranh chỗ chụp ảnh.
Ta khôn thì Tây cũng chẳng kém. Khi tới trước cánh cổng còn đóng chặt lúc trời
còn tối mò tối mịt và buốt thấu xương, chúng tôi đã thấy vài nhóm Tây ba lô và du
khách trẻ Trung Quốc xếp hàng sẵn. Giá vé vào tham quan khá ghê răng, 220 tệ (1
tệ khoảng 2.000 đồng) cho phép tham quan trong hai ngày, cộng thêm vé xe buýt
90 tệ/ngày. Nhờ có thẻ sinh viên (dù trong nhóm có vài gương mặt khá "nhừ"
trông rất khả nghi), chúng tôi được giảm giá vé 50 tệ/người, để dành cho bữa tối
đánh chén món lẩu thịt bò ngọt lừ nhúng rau chân vịt cực thơm.

Nhóm thành viên nữ trong đoàn VN "trình diễn thời trang" mặc áo dài
Đội xe buýt phục vụ trong CTC rất hùng hậu, chiếc nào cũng sơn màu sặc sỡ kèm
một hướng dẫn viên trẻ người Tạng đẹp như người mẫu. CTC hấp dẫn du khách
ngay từ ngoài cổng, với bãi đỗ dày đặc xe buýt và taxi, xếp hàng đón và trả khách
rất trật tự, cùng hệ thống cổng chào, khu liên hợp dịch vụ, cảnh quan cây - hoa - lá
- tượng được bố trí bài bản và bắt mắt.
Từ điểm tập kết ban đầu, xe đưa chúng tôi lên cao dần đi từ phong cảnh mùa xuân
xanh mướt, qua thu lộng lẫy vàng - đỏ - tím, tới mùa đông băng giá trắng muốt
màu băng tuyết lấp lánh sắc cầu vồng dưới ánh nắng mai. Một thành viên khác
trong nhóm có nick "xaunhumacau" trầm trồ: "Đúng kiểu "Thập diện mai phục",
cứ tưởng đến đây là hết đường và không còn đâu đẹp hơn được nữa, thế mà lại có
hướng mới mở ra, đẹp nữa, đẹp mãi!".
Khách nước ngoài cũng rất đông, không hiểu tiếng nói của nhau, nhưng có thể
thấy rõ tất cả đều có điểm chung là mê mẩn trước phong cảnh độc nhất vô nhị của

CTC. Chúng tôi hoà vào dòng du khách đông nườm nượp và nhận thấy chưa ở đâu
lại có nhiều người đội mũ da bò kiểu cao bồi Texas và quàng những chiếc khen
dệt hoa văn Tạng sặc sỡ - hai trong số những món lưu niệm được bán rất nhiều với
giá khá rẻ tại bản người Tạng - nhiều như ở CTC.
Dạ tiệc sắc màu
Theo lộ trình đã được một thành viên trong đoàn (có cái nick rất tây
"Tommyle230", từng bảy năm du học Hồng Kông) sau khi tìm hiểu kỹ và "bóng
bàn" trong nhóm trước khi lên đường, chúng tôi dành hai ngày lưu lại CTC để
khám phá từng nhánh chữ Y theo phân bổ của khu danh thắng này.

