Đường đi của kịch bản /Ngôn ngữ điện
ảnh 2
Qua phần m đầu kịch bản Bảy Võ sĩ đạo và một phần kịch bản Những nhà giải
phẩu được trích dẫn trên đây, đó là sáng tác mà người ta gọi là kịch bản văn học
của trước nhữngm 80 của thế kỷ 20, thời tôi mới vào nghề so với hình thức viết
kịch bản hiện nay mà hầu hết các nền điện ảnh trên thế giới đang sử dụng như
chúng tôi sẽ giới thiệu ở phần sau thì hoàn toàn khác xa nhau.
Một bộ phim ra đời không thể thiếu nhà biên kịch, bởi vì anh ta chínhngười làm
cái công việc đẻ từ không ra có.. Do vậy, vào những năm đó, đã xảy ra những mâu
thuẫn rất gay gắt giữa biên kch và đạo diễn. Đạo diễn sau khi viết xong phân
cảnh kỹ thuật thì bảo kịch bản của mình, chẳng có công lao gì của biên kịch cả;
còn biên kịch hay đúngn là nhà văn làm việc, ăn lương của Hãng Phim, hay
được Hãng Phim mời cọng tác viết kịch bản. Sau khi đọc kịch bản phân cảnh của
đạo diễn thì tá hỏa vì không còn thấy chữ nghĩa của mình đâu hết, không ít người
phẩn nộ đòi rút lại kịch bản, hoặc từ chối để tên trên générique và thề sẽ không
bao giờ hợp tác với Hãng Phim trong công vic viết kịch bản nữa.
Tại sao? Theo thiển kiến của tôi, sở tình trạng đó một phần, vì người viết
kịch bản(nhà văn) không am hiểu ngôn ngữ điện ảnh, và không biết viết thế nào
cho đúng chuẩn mực một kịch bản chuyên nghiệp hay nói khác n, tác giả chưa
tiếp xúc với cách soạn thảo và trình bày một kịch bản phim một cách bài bản,
hoặc chưa được giới thiệu để sử dụng format viết kịch bản hiện đang rất phổ biến..
hội ngày càng phát triển, ngôn ngngày càng trnên phong phú hơn. Ngôn
ngchính của loài người là tiếng nói. Nói một cách von, sau khi thất bại trong
công cuộc xây dựng tháp Babel nhằm chứng tỏ khả năng siêu việt của mình với
đấng Tạo hoá, loài người buộc phải phân tán khắp tứ xdo ngôn ngbất đồng,
mỗi dân tộc đều tiếng nói riêng để diễn đạt ý nghĩ, tư tưởng của mình, mong
thhiểu biết, cảm thông nhau, ít nhất trong phạm vi đất nước mình. Dân tộc
nào càng văn minh ngôn ngữ dân tộc ấy càng phong phú, đa dạng và tinh tế.
Không th ph nhận tiếng nói khác biệt mỗi vùng lãnh thổ, mỗi quốc gia, vì
thế nên phạm vi giao tiếp của ngôn ngữ thường bị hạn chế giữa các dân tộc. Trong
mối giao lưu giữa con người với con người trên bình diện thế giới, vượt qua những
giới hạn của ngôn ngriêng biệt, loài người đã những nỗ lực không ngừng
nhằm bổ sung cho tiếng i, phát minh ra những hiệu liên quan đến nghe
nhìn để làm phương tiện tiếp xúc trao đổi giữa nhau, vượt qua ranh giới quốc gia.
Cách thế diễn đạt của điện nh khác với cách thể hiện văn học. Đối với một nhà
văn, khi mô tmột người anh cho can đãm, thnhà văn chcần viết:
Linh là một con người can đãm..”, người đọc có thể cảm nhận ngay Linh một
con người thế nào. Nhưng đối với điện ảnh, viết như vậy thì đạo diễn và quay
phim không biết phải quay thế nào, đơn giản là câu văn trên không hình.
Muốn quay phim được nhà biên kịch phải viết cho thấy hình nghe tiếng, nghĩa
nhà biên kịch phải đẩy nhân vật của mình vào một tình huống để nhân vật bộc
lộ tính cách mà nhà biên kịch muốn mô tả, như chúng tôi tạm dẫn chứng sau đây:
54. CON DỐC- NGOẠI - NGÀY
Từ trên con dốc, một chiếc xe tãi ch đá băng băng chạy xuống.
Linh đang ngược chiều từ dưới dốc đi lên. Anh vừa đi vừa cất tiếng hát nho nhỏ.
LINH
Đừng tuyệt vọng. Tôi ơi đừng tuyệt vọng.
Lá mùa ..
(trích Tôi ơi đừng tuyệt vọng, Trịnh Công Sơn)
Ttrong một ngôi nhà ven đường, bất ngờ một đứa nhỏ 3,4 tuổi lững thững bước
ra, muốn băng qua đường.
Trước mặt Linh ,chiếc xe tãi đang lao xuống.
Rất nhanh, Linh đảo người chộp lấy đứa bé, lăn người vào lề đường.
Chiếc xe vụt qua.
Linh ôm đứa bé, lồm cồm bò dậy.
Bên khung cửa ,bà mẹ của đứa bé há hốc mồm nhìn ra.
Mặt khác, việc diễn tả tưởng của nhân vật là một vấn đề đặc thù của kịch
bản điện ảnh, điều hòan tòan trái ngược với tiểu thuyết như Gérard Brach (
Christian SALÉ,33 ) đã nói:”Trong một tiểu thuyết, các nhân vật suy nghĩ; trong
một bộ phim, bạn không thể làm cho hsuy nghĩ nếu không phải qua trung gian
của tiếng nói bên ngòai, nhưng cho thấy họ đang suy nghĩ…”( Michel Chion ,
Ecrire un Scénario, Cahiers du Cinéma/I.N.A tr.81 )
Còn nhiều sự khác biệt nữa, William Kenedy là nhà tiểu thuyết chuyên nghiệp
một lần hiếm hoi đã viết kịch bản cho bộ phim Ironweed, một kịch bản
phim. Kennedy đã từng tìm hiểu cả hai loại hình văn nghệ liên quan đến công
việc chuyển thể, nên những nhận xét của ông phản ánh đầy đủ sự khác biệt đó:
Điện ảnh đòi hỏi sự chặt chẽ. Tiểu thuyết cũng vậy, nhưng trong tiểu thuyết thể
đưa vào những hành động phụ dông dài những nhà làm phim hiện đại không
thchấp nhận. Do tiểu thuyết đòi hỏi sự biểu hiện những hiểu biết sâu rộng, sự
gần gũi với trí tuệ tư duy của độc giả. Tiểu thuyết cho phép ngôn từ được dàn
trải phóng túng do đó th xâm nhập vào chiều sâu. Nhưng điện ảnh là s
bộc lộ trực tiếp và cuộc sống sinh động được cảm nhận trong khoảnh khắc xãy ra,
nên srộng mở quanh co được coi không thích hợp vì đã m loãng m
chệch với trung tâm chính yếu của câu chuyện” (American Film,Tháng 1.1988,
tr.25)
Nói như vậy không có nghĩa tôi phnhận tiểu thuyết hiện đại không những
tác phm được viết rất hình, rất điện ảnh buộc những nhà m phim không th
làm ngơ với được. Một sự thật không th phủ nhận được, vì m thế nào
văn chưông ( tiểu thuyết) không bị tác động bởi thvăn hóa mới, văn hóa nghe
nhìn. Những tác phẩm tiểu thuyết đó đã được thực hiện thành phim như The Old
man and The Sea (Ông gbiển cả,WB,1958 ) của John Sturges; A Farewell to
Arms (Giã t khí, Par. 1957) của Charles Vidor ; For Whom the Bell Tolls
(Chuông nguyện hồn ai, Par. 1943 của Sam Wood) từ tiểu thuyết của Ernest M.
Hemingway , hay Of Mice and of Men (Của chuột và của người, UA,1939) của
John Steinbeck v.v…Thật ra, đó chỉ là một trong muôn nghìn tiểu thuyết được đưa
lên màn ảnh.
Mặc dù ngh thuật điện ảnh vẫn đang trên đà phát triển vượt bậc của kỹ thuật,
ngôn ngđiện ảnh cũng hòa nhập theo sự tiến triển đó. Nhưng bản thân của nghệ
thuật điện ảnh thđã đạt được một nền móng vững vàng, được to dựng cho
một kiến trúc bền bĩ, chắc chắn không ai nghĩ đến việc triệt phá hay hủy diệt
những gì đã được , để thay thế bằng một nền tảng hoàn toàn mới, khác với cái
đã có, các nhà điện ảnh chỉ tập trung toàn lực, không ngng cải tạo dần để
ngành nghệ thuật này ngày càng hoàn chỉnh, tuyệt diệu hơn.
Để hình thành một nghệ thuật mang tính tổng hợp, và lnghệ thuật điện ảnh
được nhìn nhận ưu việt bởi tính tổng hợp đó. Nghệ thuật điện ảnh bao gồm và tiếp
thu tất cả các ngành nghệ thuật đã sản sinh ra trước nó. Nhưng chính yếu, điện ảnh
nghthật của thính giác và thgiác tức nghe nhìn ,được sáng tác, thưởng
ngoạn thông qua hệ thống hình ảnh và âm thanh. Những yếu tố này hình thành trên
sở của kthuật quay phim , một kỹ thuật đặc thù kỹ thuật tạo ra ảo gic k
thuật thu thanh với khả năng thay đổi không gian và thời gian, thay đổi vị trí, góc
độ, động tác của máy quay( chuyển động my quay, kể cả việc giải phóng y
quay ra khỏi chân máy đđể di chuyển theo ý muốn) trên đối tượng được quay,
điện ảnh và truyn hình đem lại cho người xem những cái nhìn khác nhau vcỡ
cảnh : Một đặc tả, một cận cảnh, một travelling lùi, một travelling tới, một
travelling cong (travelling circulaire) ; động tác (một PAN lên, PAN xuống,
PAN qua trái, PAN qua phải) ; góc độ (một cú máy chúc lên, chúc xuống) kể cả
việc sử dụng máy steadicam , một thiết bị giảm sốc và cân bằng đặc biệt , giúp
nhà quay phim th ghi được những hình ảnh chất lượng và sổn định kỹ
thuật rất cao, đồng thời cũng là một phương tiện k chuyện cùng hữu hiệu,
hoặc flying-cam, thiết bị mà cmáy bay lẫn máy quay phim gắn trên đó đều được
điều khiển từ xa. Chỉ khỏang hơn một mét, chiếc trực thăng hon này th
mang được cả những máy quay phim nhựa lên không trung và bay lượn tự do,
thậm chí thể nhào lộn với những đường bay vô cùng phức tạp. Nói chi đến
những máy quay kỹ thuật sthì vấn đđề còn đơn giản hơn nhiều… Điện ảnh cũng
tạo cho chúng ta nhận biết được các hiệu qu đặc biệt từ việc xâm nhạc, âm
thanh để có được một khoảng im lặng, một tràng sm sét hay tiếng đạn pháo,
tiếng đám đông gào thét, tiếng trkhóc la.., Đồng thời cũng cho thấy được ngh
thuật diễn xuất của diễn viên (đối với công chúng diễn viên thường là một nhân
vật thực sự tồn tại), kỹ thuật của hóa trang, dàn dựng và thiết kế bối cảnh của họa
sĩ. Bên cạnh đó, điện ảnh còn cho chúng ta thy những biểu hiện đặc thù khác của
kỹ thuật dựng phim (montage), của sự tĩnh lược (ellipse)- đốt giai đoạn- nhằm lượt
bỏ trình tự diễn tiến hành động trong thực tế, tập trung miêu tả những gì kịch tính
nhất, ý nghĩa nhất. Đồng thời, điện ảnh còn ngh thuật của” tượng trưng
(symbol) và ẩn dụ” (allégorie).
Ngôn ngtạo hình điện ảnh cũng như ngôn ngđiện ảnh được hình thành dần
trong qtrình điện ảnh chuyển hóa từ một trò giải trí thành một bộ môn nghệ
thuật. Ngôn ngtạo hình điện ảnh tập hợp phức tạp của nhiều yếu tố tạo hình.