
Tác Giả: Người Khăn Trắng HẸN EM KIẾP SAU
PHẦN 2
2.Cô gái bị đem bán
Một thời gian sau...
Thạch An đã trở về được nhà sau đúng một tuần sống trôi dạt cùng những
người nhập cư trên Biển Hồ. Việc đầu tiên của Thạch An là ghé lại Kompong
Thom để hỏi thăm tin tức về chiếc xe. Người nơi đó xác nhận:
- Cách đây khoảng chục ngày có một chiếc xe chở khách bất thần lao xuống
sông, nghe nói có một số người nhảy ra khỏi và sống sót, còn lại đa số đều chết
theo xe. Nhưng mới hôm qua, khi người ta trục được chiếc xe lên thì không tìm
thấy cái xác nào trong đó!
Nhớ lại hiện tượng mọi hành khách biến mất đêm hôm đó, Thạch An thảng
thốt:
- Hay đúng là họ đã biến mất trước đó? Vả chăng Mỹ Lệ cũng đã xuống khỏi
xe rồi mà?
Nhớ lại chiếc khăn choàng, Thạch An reo lên:
- Phải rồi, tục choàng khăn ở xứ Chùa Tháp này thì cô gái nào cũng giống
nhau cả. Có thể người chết không phải là Mỹ Lệ chăng?
Với tâm trạng nửa nghi nửa ngờ như thế, Thạch An trở về nhà. Cô vợ Sam
Sam Sơ Ri của Thạch An vừa mừng lại vừa tức giận khi gặp lại mặt chồng:
- Anh đi đâu mà biệt tăm biệt tích cả chục ngày nay vậy? Có phải đi theo con
nào ở Siêm Riệp không?
Thạch An kể lại chuyện mình đã trải qua thì chẳng những không tin, mà trái
lại Sam Sam Sơ Ri còn lồng lộn lên:
- Đúng như vậy rồi! Anh nói xe bị tai nạn, vậy sao người đi chung với anh
trở về đây an toàn ngay sau hôm đó, có nghe họ nói xe bị tai nạn gì đâu!
Thạch An cố cãi, nhưng khi Hiệp, cậu phụ lái xe cho anh xuất hiện thì mọi
việc đảo lộn hết. Anh ta thuật lại:
- Khi anh ngủ thì em lái, nhưng sau đó em phát hiện trên xe không có hành
khách, giống như trước đó anh đã gặp phải. Em ngừng xe lại tìm hoài không
thấy anh, trong lúc đang loay hoay thì bỗng chiếc xe tự nhiên trôi từ từ, rồi tuột
www.vuilen.com
14

Tác Giả: Người Khăn Trắng HẸN EM KIẾP SAU
luôn xuống sông! Em ở lại đó nhờ người giúp trục chiếc xe lên nhưng không
được nên vội trở về đây báo tin. Không gặp anh em nghĩ chắc là anh đi đâu đó,
chớ chắc chắn anh không có trong xe lúc nó rớt xuống sông.
Sam Sam SơRi càng được nước làm căng thêm:
- Anh tưởng lâu nay giấu kín rồi tui không biết hay sao? Anh và con đó...
Cô ta nói tới đó chợt ngừng lại khi bà mẹ bước ra. Hình như bà ta nháy mắt
ra hiệu gì đó khiến cô nàng phải bỏ ngang cơn giận. Tuy nhiên vẫn còn ấm ức,
nên cô quay vào nhà trong mà sắc mặt còn đằng đằng sát khí. Thạch An ngơ
ngác:
- Có chuyện gì vậy mẹ!
Bà Kham Sô xua tay:
- Ôi, đàn bà ghen bóng ghen gió đó mà!
- Nhưng... chưa bao giờ SơRi lại có thái độ như hồi nãy! Con muốn biết là
con đã làm gì nên tội mà cô ấy đối với con tệ quá. Chuyện con vắng nhà vừa rồi
đúng là con bị tai nạn mà. Tai nạn ấy cho tới giờ phút này con cũng chưa biết
thực hư ra sao nữa. Mẹ đã từng biết Biển Hồ chưa? Con đã bị trôi giạt ra đó
trong mấy ngày qua!
Bà Kham Sô nhìn sửng chàng rể:
- Con nói đã ra tới Biển Hồ?
- Dạ, con bị ngủ mê trên xe, đến khi tỉnh dậy thì thấy đang bị trôi trên Biển
Hố, may mà gặp được người cứu.
Bà chép miệng:
- Con nói toàn chuyện gì đâu không, đến mẹ còn không tin nổi, nói gì con
SơRi.
Thạch An vò đầu bứt tóc:
- Con có nói gì cũng chẳng ai tin, vậy ai muốn nghĩ gì cũng được!
Anh bỏ ra ngoài khu vườn bên cạnh nhà, nơi có ngôi nhà mát mà thường khi
Thạch An vẫn ra đó ngồi mỗi khi cần thư giãn. Bà Kham Sô cũng hơi bực với
thái độ của chàng rể, nhưng chưa tiện nói ra. Bà bước ra cửa định đi chợ thì chợt
có một người từ bên kia đường bước qua, trông thấy bà người đó đã kêu lên:
- Bà Kham Sô, tôi tìm bà từ hai hôm nay rồi!
www.vuilen.com
15

Tác Giả: Người Khăn Trắng HẸN EM KIẾP SAU
Nhìn sửng người khách không mời, lúc đầu bà Kham Sô còn chưa nhận ra,
nhưng sau đó bà hơi lúng túng:
- Có phải cô là... là....
- Tôi là Sáu Đen ở Sài Gòn nè!
Lúc ấy bà Kham Sô mới sững sờ:
- Cô Sáu đây sao? Mà... mà sao cô tới đây?
Bà Kham Sô có vẻ không tự nhiên, nhìn trước ngó sau rồi lôi tuột khách vào
trong nhà. Sáu Đen lên tiếng trước:
- Có chuyện cấp bách nên tui phải tìm lên bà ngay, không tuân theo lời bà
dặn, xin bà thông cảm.
Bà Kham Sô hạ thấp giọng:
- Có gì nói nhỏ nhỏ...
Sáu Đen có lẽ quen ăn nói bổ bả nên vẫn giữ giọng điệu như trước đó:
- Chuyện đó tui làm xong cả nửa năm nay rồi, tưởng là êm. Nào ngờ vừa rồi
con Mỹ Lệ lại hiện về làm dữ lắm!
Câu nói đó lọt ra bên ngoài, Thạch An nghe được, anh giật thót người, nhưng
kịp kiềm chế, cố lắng tai nghe kỹ hơn...
Bên trong nhà hình như bà Kham Sô không còn hạn chế lời nói của khách
được, nên mặc cho Sáu Đen tiếp tục:
- Con nhỏ đó thành ma rồi! Mà nghĩ cũng tại tui, lúc hại nó tui không quan
sát kỹ, chở nếu để ý một chút thì tui đâu có hại chết một đứa đang mang thai!
Giọng bà Kham Sô thảng thốt:
- Nó có bầu sao? Sao nói nó mới cặp với thằng Thạch An mà?
Sáu Đen tỏ ra rành rẽ:
- Đâu phải mới! Tụi nó yêu thương nhau từ năm sáu năm rồi, trước khi thằng
Thạch An lên dây lập nghiệp rồi cưới con gái bà. Tui mới tìm hiểu đây và thấy
bất nhẫn quá. Thêm nữa chuyện con Mỹ Lệ hiện về đòi mạng mấy bữa nay
khiến tui và mấy đứa đàn em không đứa nào ngủ được! Tui cũng xin báo cho bà
hay, tui thì còn có thể giữ mồm giữ miệng được chớ mấy đứa đàn em chúng
không giữ được đâu. Tui e chúng nó...
www.vuilen.com
16

Tác Giả: Người Khăn Trắng HẸN EM KIẾP SAU
Bà Kham Sô la lên:
- Phải tìm cách bịt miệng chúng nó lại chớ!
Sáu Đen hạ thấp giọng:
- Tui hứa cho tụi nó thêm tiền và đưa tụi nó đi xa, nhưng tiền nong tui bây
giờ yếu lắm...
Bà Kham Sô gắt lên:
- Tôi đã trả tiền công đủ cho cô rồi, mà số tiền cũng đâu phải là nhỏ. Vậy sao
bây giờ còn có ý...
Giọng Sáu Đen đầy vẻ giang hồ, thách thức:
- Thật lòng tui muốn chuyện này êm xuôi, chớ đâu có làm khó dễ gì bà.
Nhưng cơn Mỹ Lệ không phải là người, nó đã là ma, do đó tui đâu biết nó trả
thù lúc nào! Tui sợ lắm rồi, nếu bà không giúp giải quyết tụi đàn em tui thì
chuyện chúng nó đi tố cáo để chuộc tội là điều tui không thể ngăn cấm được. Đó
là chưa kể oan hồn con đàn bà có thai mà bị chết oan, nó sẽ ra tay báo oán bất
cứ lúc nào!
Bà Kham Sô có vẻ trách móc:
- Hồi đó tôi đã dặn rồi, chỉ cần dọa cho nó sợ mà rút lui khỏi thằng Thạch
An, để bảo vệ hạnh phúc cho con gái tui. Chớ tui đâu có...
Sáu Đen lớn tiếng:
- Bà nói sao? Chớ không phải bà dặn làm bất cứ điều gì miễn là diệt tận gốc,
để con Mỹ Lệ đó không còn tồn tại hay sao? Khi thực hiện xong phi vụ này tui
đã báo cho bà biết khi bà xuống mua bán ở Sài Gòn, lúc ấy bà còn thưởng thêm
tui về cách làm nhanh, gọn và hiệu quả nữa!
- Nhưng mà...
- Thôi, tui nói mau để bà dễ tính. Bây giờ bà cho thêm một ít nữa để tui đưa
bọn đàn em đi xứ khác sinh sống, tránh những điều không hay xảy ra.
- Nhưng mà...
- Còn nếu bà không chi thêm thì tui bỏ mặc tụi nó, tui bỏ xứ đi. Sau này tụi
nó có khai linh tinh gì đó thì bà ráng mà lo.
Biết nếu để kéo dài sự có mặt của mụ ta trong nhà sẽ sinh nhiều phiền toái,
bà Kham Sô móc vội một số tiền đưa cho Sáu Đen và dặn:
www.vuilen.com
17

Tác Giả: Người Khăn Trắng HẸN EM KIẾP SAU
- Từ nay chị đừng ghé đây nữa, nghe chưa!
Sáu Đen có vẻ không hài lòng với số tiền được đưa thêm, nhưng nghĩ sao mụ
ta lại rút êm. Ra khỏi nhà khoảng vài trăm thước thì nghe có tiếng gọi phía sau:
- Chị gì đó ơi!
Sáu Đen hoảng hốt quay lại thì Thạch An đã đứng ngay sau lưng chị ta, anh
nói nhanh:
- Tôi sẽ gởi thêm cho chị ít tiền, chị ghé quán nước này nói chuyện một chút.
Chưa từng biết mặt Thạch An, nên lúc ấy Sáu Đen tưởng gặp phải lính kín,
chị ta hơi run:
- Ông là...
Thạch An nhanh tay đẩy chị ta vào một quán cà phê vắng gần đó, nói nhanh:
- Tôi là Thạch An, người mà chị vừa nói chuyện với mẹ vợ tôi!
Sáu Đen điếng vía:
- Cậu... cậu đã biết chuyện?
- Biết hết! Và chị thấy là đã đến lúc tôi báo cảnh sát bắt chị được chưa?
Sáu Đen là tay giang hồ giết người không gớm tay, vậy mà vừa bị dọa đã
quíu cả lên:
- Tui đâu có làm gì! Tui chỉ...
- Chỉ có giết người thôi chớ gì! Chị giết Mỹ Lệ khi nào?
Bị nói trúng tim đen, Sáu Đen líu lưỡi:
- Tui... tui không có giết. Đó là do bọn dàn em nó làm...
Thạch An đanh giọng lại:
- Tôi hỏi giết khi nào?
- Dạ... đã gần năm tháng rồi...
Thạch An ôm đầu kêu lên:
- Trời ơi, vậy mà tôi nào có hay! Mỹ Lệ ơi...
www.vuilen.com
18

