KÊ CÂN KẾ -phần1

Trong cuộc sống kinh doanh, người làm ăn nhiều khi bị rơi vào

những tình thế bất cập, phải biết tỉnh táo quyết đóan dừng lại

đúng lúc để đổi hướng và phát triển.

Doanh nhân nếu vì tiếc công tiếc của đã bỏ ra, mải mê trông chờ

những mối lợi không thực mà không tỉnh táo đánh giá đúng lợi

hại thực tế và lâu dài sẽ dễ gặp tổn thất lớn, mất thời gian vô ích.

Thậm chí mất thời cơ đổi hướng, phục hồi kinh doanh dẫn đến

thất bại hoàn toàn.

1.Câu chuyện xuất xứ

Thời Tam Quốc, Trung Hoa bị phân quyền cát cứ thành 3 nước

nhỏ là nước Ngụy của Tào Tháo, nước Ngô của Tôn Quyền và

nước Thục của Lưu Bị. Nước Thục nhỏ nhất và nghèo nhất

nhưng lại quy tụ được nhiều vị tướng lĩnh kiệt xuất như Quan

Công, Trương Phi, Triệu Vân, Hoàng Trung…Và vượt lên tất cả

là tài kinh bang tế thế tuyệt luân của vị quân sư lỗi lạc Gia Cát

Khổng Minh. Dưới tài “Ngồi trong màn chướng quyết thắng nơi

ngàn dặm xa” của Khổng Minh, binh hùng tướng mạnh của Tào

Tháo đã bao phen nếm mùi thất bại thảm hại.

Năm đó, với âm mưu thôn tính 2 nước còn lại, tính toán rằng

nước Thục là khâu yếu nhất, Tào Tháo rầm rộ đem hàng chục

vạn quân tiến về xứ Tây Thục của Lưu Bị. Để chống lại quân Tào,

Khổng Minh đưa quân ra phòng thủ ở Tà Cốc, một cửa ải có địa

hình hiểm trở chật hẹp khó qua. Vậy nên quân hùng tướng mạnh

của Tào Tháo không phát huy được uy lực và cứ dằng dai mãi

không qua được ải. Tào Tháo rất buồn phiền chán nản. Nhưng vì

tiếc bao công sức đưa quân ngàn dặm tới đây, mà quân địch thì

mỏng hơn, thắng lợi tưởng như trước mắt. Vì vậy, dù đã có lời

bàn rút quân nhưng Tào Tháo không cam lòng, mặt khác cũng lo

sợ thiên hạ chê cười và sợ mất mặt với chư hầu.

Một tối, viên tướng gác đêm bước vào xin mật khẩu đúng vào lúc

Tào Tháo đang trầm ngâm với chiếc chân gà dai nhách, Tào

Tháo buột mồm lẩm nhẩm “kê cân, kê cân”. Viên tướng nghe vậy

tưởng lệnh đã được ban vội đem câu khẩu lệnh phổ biến. Trong

quân, một viên quan tham mưu tên là Dương Tu nghe được khẩu

lệnh bèn ra lệnh cho quân của mình thu dọn chuẩn bị rút quân.

Nửa đêm khó ngủ, Tào Tháo đi kiểm tra quân tình thì thấy đám

lính đang thu dọn đồ đạc. Hỏi ra thì biết là lệnh của quan chủ bạ

Dương Tu. Khi được hỏi lý do Tu trả lời :

- Thừa tướng đã ban mật khẩu “Kê cân” (gân gà). Mà gân gà thì

dai nhách chẳng có vị gì, bỏ thì tiếc mà cố cũng có ăn được đâu ,

chỉ mất thời gian. Chi bằng vứt quách cho xong. Hiểu tâm sự của

Thừa tướng như vậy nên tôi nghĩ rút quân chỉ là việc nay mai

thôi.

Nghe vậy, Tào Tháo nổi giận khép Tu vào tội gây rối lòng quân và

tiếp tục cuộc chiến ở Tà Cốc. Mấy tháng sau viên quan quân

lương do đường xá quá xa xôi không cung cấp đủ quân lương

cho Tà Cốc sợ tội bỏ trốn. Thiếu lương, lòng quân rối lọan. Cuối

cùng Tào Tháo đã buộc phải rút quân về Hứa Đô với một kết cục

thảm hại hao người tốn của lại còn bị thiên hạ chê cười. Lúc đó

nghĩ lại lời của Dương Tu, Tháo mới thấy ân hận và thấm thía.

2. Cốt lõi kế sách

Cách xử sự của Tào Tháo trong câu chuyện trên cũng chính là

thói thường của người đời. Khi đã trót theo đuổi một việc gì

tưởng như có lợi, nhất là khi đã dồn nhiều công của nhưng vì

những lý do khác nhau việc đó trở nên bất cập. Trong hòan cảnh

đó rất hiếm người tỉnh táo nhìn ra bản chất vấn đề để biết dừng

đúng lúc bởi một ngưỡng tâm lý phổ biến là:

- Tiếc công sức đã bỏ ra

- Cố hy vọng ở thắng lợi tưởng như sẽ tới

- Sợ bị coi thường, chê cười.

Vì vậy mà nhiều người đã sa đà, dẫn đến sa cơ, nhiều khi lỡ cả

một đời

3. Ý nghĩa vận dụng trong kinh doanh:

Trong cuộc sống kinh doanh, người làm ăn nhiều khi bị rơi vào

những tình thế bất cập, phải biết tỉnh táo quyết đóan dừng lại

đúng lúc để đổi hướng và phát triển.

Doanh nhân nếu vì tiếc công tiếc của đã bỏ ra, mải mê trông chờ

những mối lợi không thực mà không tỉnh táo đánh giá đúng lợi

hại thực tế và lâu dài sẽ dễ gặp tổn thất lớn, mất thời gian vô ích.

Thậm chí mất thời cơ đổi hướng, phục hồi kinh doanh dẫn đến

thất bại hoàn toàn.

Trong 10 điều cốt tử của doanh nhân có câu “sai lầm thường do

sự sơ xuất. Tác hại lâu dài thường do do dự”.

MỘT SỐ MINH HỌA VIỆC ÁP DỤNG THÀNH CÔNG KẾ SÁCH

1. MATSUSHITA

MATSUSHITA là một trong những công ty công nghệ thông tin

nổi tiếng ở Nhật Bản với những thành công chắc chắn và nhiều

phát kiến. Vào những năm đầu thập kỷ 60 của tk 20, cùng với

một số công ty hàng đầu khác MATSUSHITA đang dẫn đầu trong

cuộc nghiên cứu máy tính cỡ lớn. Năm 1964, công ty đột nhiên

tuyên bố ngừng sản xuất máy tính cỡ lớn. Tin tức này đã làm cho

mọi người hết sức ngạc nhiên và khó hiểu. Bởi vì MATSUSHITA

đã bỏ ra 5 năm để nghiên cứu và đây đã là giai đoạn cuối cùng

chuẩn bị cho ra mắt sản phẩm, đã tiêu tốn khá nhiều tiền của và

việc kinh doanh của công ty vốn đang rất thuận lợi.

Đương nhiên, để đưa ra quyết định này, MASUSHITA đã dựa

trên những nghiên cứu, tính toán hết sức kỹ càng. Thị trường

Nhật Bản không lớn nhưng có tới 7 công ty trong nước như

SANYO, HITACHI, SONY,...cùng cạnh tranh bán mặt hàng này.

Thị trường thế giới thì hiện đang bị hãng IBM độc chiếm, ngay cả

các công ty nổi tiếng như Siemens, RCA,...cũng phải rút khỏi lĩnh

vực sản xuất máy tính cỡ lớn. Nếu quyết định theo cuộc đua đến

cùng thì công ty sẽ phải tiếp tục dốc vốn đầu tư vào đây mà chưa

biết sẽ chiếm được ngôi vị nào. Trong khi đó, còn rất nhiều phát

minh khác không nổi danh bằng máy tính, nhưng rất hữu dụng và

không đòi hỏi quá nhiều chi phí và công sức. Vì vậy, dù đã bỏ ra

nhiều công sức và chi phí, MATSUSHITA đã dũng cảm rời bỏ

cuộc chơi này. Ngày nay, trong nhiều lĩnh vực từ điện gia dụng

đến điện công nghiệp, MATSUSHITA vẫn là một trong những tên

tuổi hàng đầu. Và cũng không mấy ai quên bài được bài học từ

cuộc rút lui đầy tính truyền kỳ của MATSUSHITA thuở trước.

*Cách thức áp dụng kế sách:

Cho dù đã đổ nhiều tiền của và công sức để đưa ra sản phẩm

mới nhưng khi phân tích lâu dài thấy tình thế bất lợi cho mình,

công ty MITSUSHITA đã không vì tiếc công sức bỏ ra, hay sợ đối

thủ chê cười mà nhanh chóng rút khỏi cuộc cạnh tranh và lập tức

chuyển hướng kinh doanh. Như vậy, trong tình huống này, sự

quyết định rút lui của MITSUSHITA không phải là hèn kém mà rất

dũng cảm và đáng được khâm phục.

2. SONY

Nói đến máy camera, người ra không thể không nhắc tới nhãn

hiệu SONY. Năm 1975, việc cho ra đời hệ thống Betamax đã giúp

SONY trong nhiều năm liên tiếp chiếm lĩnh

thị trường video.

Đối thủ cạnh tranh trực tiếp của SONY là

JVC. Để phản công, chỉ một vài năm sau đó, hãng JVC đã đầu tư

nghiên cứu và cho ra đời hệ thống VHS. Xét về mặt chất lượng

và kỹ thuật sản xuất thì hệ thống Betamax vượt trội hơn hệ thống

VHS.

Nhược điểm duy nhất mà SONY mắc phải là quá tham lam, muốn

lũng đoạn thị trường nên không chịu chia xẻ công nghệ với các

công ty điện tử khác. Hãng JVC đã dùng phương thức công khai

kỹ thuật để hợp tác với các công ty điện tử khác, do đó nhiều nơi

trên thế giới đã chấp nhận sử dụng hệ thống VHS.

Các đối thủ dùng hệ thống VHS liên kết với nhau bao vây thị

trường khiến cho SONY trở nên đơn độc, hệ thống Betamax vì

thế mà mất dần khách hàng.

Lâm vào tình thế bất lợi nhưng vì muốn giữ thể diện nên SONY

nhất định không chịu cắt giảm hoặc ngừng sản xuất hệ thống

Betamax. Trái lại, họ vẫn tiếp tục đầu tư lớn vào cải tạo kỹ thuật

và tăng cường quảng cáo. Nhưng trên thực tế, người tiêu dùng

đã không còn ưa chuộng hệ thống Betamax do tính giao diện quá

hẹp của nó nên mọi sự nỗ lực của SONY đều trở nên vô ích. Vào

mùa xuân năm 1988, cuối cùng SONY đã phải công nhận sự thất

bại của mình và chuyển sang sản xuất hệ thống VHS. Với quyết

định chậm chễ này, Sony đã tốn không biết bao nhiêu nguồn lực

và tiền của cũng như đã để chậm lại nhiều kế hoạch cạnh tranh.

Có thể đó cũng là một tiền đề cho sự nhường vị trí số một cho

Samsung của Sony hôm nay mặc dù khi Sony bắt đầu phát minh

ra Betamax thì Samsung còn đang là một chú bé chập chững.