KIM TRỌNG TRỞ LẠI VƯỜN THÚY
1. Bốn câu đầu gii thiệu Kim Trọng về Liêu Dương "ptang" chú đã u
tháng ri, nay mới trở lại nhà Bắc Kinh. Xa cách người yêu đã trong một
thời gian dài "nửa năm", trên một không gian "muôn dặm" cách trở, vi bao
thương nhớ:
"Ngoài nghìn dm, chốc ba đông,
Mối su ghi gỡ cho xong còn chy"
Hai ch"vội sang" trong u thơ "Vội sang vương Thuý la" din tả
nim thương nhớ bồn chồn, sự khát khao được gặp mặt người yêu đã nửa
năm xa cách. u t"Nhìn xem phong cnh nay đà khác xưa" không ch
gợi tả khái quát sự đổi thay của vườn Thuý, của gia đình người đẹp mà n
thể hiện một cái nhìn ngơ ngác, băn khoăn của chàng Kim.
2. Mười câu thơ còn lại tcảnh tiêu điều hoang vắng của vườn Thuý và
nỗi niềm m sự của Kim Trọng. Vườn xưa có "Lơ thơ liễu buông mành",
"đầy thềm hoa rụng"... "song hồ nửa khép cánh mây", "tường
gấm"... Nay đã thay đổi hoàn toàn, "nay đã khác xưa". Vườn xưa, nay đã "c
mọc lau thưa". Sân xưa, nay đã "Clan mặt đất rêu phong dấu giày". Vi
Kim Trng, "dấu giày" của người đẹp, của người yêu như đã được "rêu
phong" lại, giữ lại cho chàng, để lòng cng ngn ngơ thương nhớ! Nhà cửa
hoang vng đổ t tiêu điều: "Song trăng quạnh quẽ vách mưa rã ri". Xưa
kia vườn Thuý có "con oanh học nói..." thì nay chtrông thấy cảnh "Xập xoè
én liệng rường không", lòng chàng Kim li càng ngổn ngang đau đớn. u
thơ "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" tuy khơi gợi từ một tứ thơ
Đường của Thôi Hộ nhưng đầy ng tạo làm hin lên một khung cảnh buồn
thương vng bóng giai nhân, cỏ hoa như thấm đau nỗi buồn thương nhli
biệt của chàng Kim. Biết bao vơ, sầu tủi tràn ngập lòng người... Cây đào
ấy như một chứng minh về kniệm kng bao giờ quên đối với chàng Kim
đa tình: "ới đào dường có bóng người thướt tha... Trên đào nhác thấy một
cành kim thoa".
Đây là hai câu thơ hay nhất trong đoạn :
"Cuối tường gai góc mọc đầy
Đi về này những lối này năm xưa".
Sáu tháng trước, Kim Trọng đa tình đã tng "Tường đông, ghé mắt ngày
ngày hng trông", đã biết bao phen "lần theo tường gấm dạo quanh".... Và
bao gi quên được cái giây phút thần tiên "Thang mây rón bước ngọn
tường" để tỏ tình với người đẹp từng "thầm tng trộm nhớ...". Cũng như
bức "tường gấm"y, "lối này"… cũng đầy ắp kỷ niệm với "kẻ thiên tài":
"Xắn tay mở khoá động đào
Rmây trông tỏ lối vào Thiên Thai".
Làm sao quên được i đêm ttình ấy, nàng Kiu đã "xăm xăm ng lối
vườn khuya một mình". u thơ "Đi về này những lối này năm a" như
làm hin lên trong tâm hồn Kim Trọng bao kỷ niệm đẹp về nàng Kiều mà
thời gian không thể xoá nhoà. Chàng Kim như chết nặng đi trong đơn,
trong thương nhớ, biết ngm scùng ai. Một câu hỏi đầy bồi hồi, ám nh,
ngổn ngang thương nhớ:
"Chung quanh lặng ngắt như tờ
Nỗi niềmm s bây giờ hỏi ai?"
3. Đoạn thơ "Kim Trọng trở lại ờn Th" cũng là một trong những đoạn
thơ tả cảnh ngụ tình tuyt bút của thi hào Nguyn Du. Nét đặc sắc đoạn
thơ ở chỗ: Kim Trọng nhìn cnh vương Thuý tiêu điều hoang vắng mà mang
m s ngổn ngang trong ng. Người u, người đẹp y giờ đi đâu về
đâu?...Cảnh vật nào bao gi cũng mang theo bao k niệm của người yêu
từng nặng tình th nguyền... Cảnh cũ vườn xưa t "song trăng" đến "hoa
đào", từ cánh én đến cỏ lau, từ "tường gấm" đến "li này" như mang nng
tình người, đang đối diện và m sự cùng chàng Kim. Thuý kiu chắc đang
Lâm Truy, nàng có nghe thấu "Xa xôi ai có thấu tình chăng ai?"...