Mười năm đánh quân
Minh ( 1418 - 1427 )
14. Trận Tụy Động - Vương Tng Thất Thế. Từ khi Bình
Định Vương ở Lư Sơn vào đánh Nghệ An đến giờ, đánh đâu được đấy,
thanh thế lừng lẫy, quân Minh khiếp sợ, đem tin về cho Minh Triều
biết, Minh Đế liền sai Chinh Di Tướng Quân Vương Thông và Tham
Tướng là Mã Anh đem 5 vạn quân sang cứu Đông Quan. Trần Trí và
Phương Chính thì phải cách hết cả quan tước bắt phải theo quân đi
đánh giặc, còn Trần Hiệp thì cứ giữ chức Tham Tán Quân Vụ.ơng
Thông sang đến đất Đông Quan hội tất cả quân sĩ lại được mười vạn,
cùng với bọn Trần Hiệp chia làm ba đạo đi đánh Bình Định Vương.
Vương Thông đem quân đến đóng ở bến Cổ Sở (thuộc huyện Thạch
Thất, phủ Quốc Oai, Sơn Tây). Phương Chính đóng ở Sa Thôi (thuộc
huyện Từ Liêm), Mã K đóng ở Thanh Oai, đồn lũy liên tiếp nhau một
dãy dài hơn mấy mươi dặm. Bọn Lý Triện, Đỗ Bí ở Ninh Kiều đem
quân và voi đến phục ở Cổ Lãm, rồi cho quân đến đánh nhữ Mã Kỳ.
Mã Kỳ đem tất cả quân đuổi đến cầu Tam La (ở giáp giới huyện Thanh
Oai và huyện Từ Liêm), quân phục binh của Lý Triện đổ ra đánh, quân
Minh thua chy, nhiều người xuống đồng lầy, chạy không được, b
chém hơn 1.000 người. Lý Triện đuổi quân Minh đến Nhân Mc, bắt
được hơn 500 ngưi. Mã K một mình một ngựa chạy thoát được. Bọn
Lý Triện thừa thắng tiến lên đánh đạo quân Phương Chính. Nhưng
Phương Chính thấy Mã Kỳ đã thua cũng rút quân lui, rồi cùng Mã K
về hội với Phương Thông bến Cổ Sở. Vương Thông liệu tất thế nào
quân An Nam cũng đến đánh, bèn phục binh và phòng bị trước cả.
Chợt có quân của Lý Triện đến. Quân Minh giả ra đánh rồi bỏ chạy,
nhử quân ta và chỗ hiểm có chông sắt. Đi đến đấy, voi xéo phải
chông đi không được, rồi lại có phục binh đổ ra đánh, Lý Triện thua
chạy về giữ Cao Bộ (ở vùng Chương Đức, Mỹ Lương) và cho ngưi về
Thanh Đàm (tức là huyện Thanh Trì bây giờ) gọi bọn Đinh Lễ và
Nguyễn Xí đến cứu.
Đinh Lễ và Nguyn Xí đem 3.000 quân và hai con voi lập tức đêm
hôm ấy đến Cao Bộ, rồi phân binh ra phục sẵn ở Tụy Động (thuộc
huyện Mỹ Lương) và ở Chúc Động (thuộc huyện Cơng Đức)80. Chợt
bắt được tên thám tcủa quân Minh, tra ra thì biết rằng quân Vương
Thông đóng ở Ninh Kiều, có một đạo quân đi lẻn ra đường sau quân
Lý Triện để đánh tập hậu, đại quân sang đò chỉ chờ lúc nào ngheng
thì hai mặt đổ lại cùng đánh. Biết mưu ấy rồi, đến canh năm đêm
hôm ấy, Đinh Lễ sai người bắn súng làm hiệu để đánh lừa quân giặc.
Quả nhiên quân giặc nghe tiếng súng đều kéo ùa đến đánh. Bấy giờ
phải độ trời mưa, đường lầy, quân Minh vừa đến Tụy Động thì bị quân
ta bốn mặt đổ ra đánh, chém được quan Thượng Thư là Trần Hiệp, và
Nội Quan là Lý Lượng. Còn những quân sĩ nhà Minh thì chết hại nhiều
lắm: phần thì giày xéo lẫn nhau mà chết, phần thì nxuống sông
chết đuối, cả thảy đến hơn năm vạn người; còn bị bắt sống hơn một
vạn người, các đồ đạc khí giới thì lấy được không biết bao nhiêu
kể. Trận Tụy Động đánh vào tháng mười năm bính ngọ (1426).
Phương Chính Mã K chạy thoát được, rồi cùng vi Vương Thông về
giữ thành Đông Quan. Bọn Đinh Lễ thừa thắng đem binh vềy thành
và cho người về Li Giang báo tin thắng trận cho Bình Định Vương
biết. Vương liền tiến binh ra Thanh Đàm, rồi một mặt sai Trần Nguyên
Hãn đem 100 chiếc thuyền đi theo sông Lung Giang (?)81 ra cửa Hát
Giang (cửa sông Đáy thông với sông Cái) ri thuận dòng sông Nhị Hà
xuống đóng ở bến Đông Bộ Đầu ; một mặt sai bọn Bùi Bị đem hơn 1
vạn quân đi lẻn ra đóng ở Tây Dương Kiều (?),ơng tự dẫn đại quân
đến hạ trại ở gần thành Đông Quan. Quân Minh giữ ở trong thành
không ra đánh, bao nhiêu chiến thuyền thì Vương lấy được cả.
Kể từ ngày Bình Định Vương đem binho đánh Nghệ An đến giờ, tuy
rằng đánh đâu được đấy, nhưng chưa có trận nào quan h bằng trận
Tụy Động này. Bi vì việc thắng bi trong 10 phần, đánh xong trận
này, thì đã chắc được 7, 8 phần rồi. Quân thế nhà Minh chỉ còn
trong mấy thành bị vây nữa mà thôi, mặt ngoài thì viện binh lại chưa
có, mà dẫu cho có sang nữa, thì thế của Bình Định Vương cũng đã
vững lắm rồi. Nhưng cứ trong Việt Sử thì quân của Lý Triện và Đinh
Lễ chẳng qua chỉ có mấy nghìn người mà thôi, làm thế nào mà phá
được hơn 10 vạn quân tinh binh của Vương Thông ? Vả lại sử chép
rằng đánh trận Tụy Động quân An Nam giết được hơn 5 vạn quân
Minh, lại bắt được hơn 1 vạn ni, như thế chẳng hóa ra quân Minh
hèn lm ru! E rằng nhà làm s có ý thiên vị, cho nên sự thực không
được rõ lm. Nhưng dẫu thực hư thế nào mặc lòng, đại khái trận Tụy
Động là một trận đánh nhau to, mà Vương Thông thì thua, phi rút
quân vgiữ thành Đông Quan rồi bị vây, còn Bình Định Vương thì ra
bắc thu phục các châu huyện. Việc ấy chắc là thật có.
15. Vây Tnh Đông Đô. Tkhi Bình Định Vương ra Đông Đô,
những kẻ hào kiệt ở cáci đều nô nức về theo, xin hết sức đi đánh
giặc. Vương dùng lời úy dụ và lấy cái nghĩa lui tới mà giảng giải cho
mọi ngưi nghe, rồi cứ tùyi mà thu dùng. Vương chia đất Đông Đô
ra làm bốn đạo, đặt quan văn võ để coi việc chính trị.
Cứ theo sách "Lịch Triều Hiến Chương Địa Dư Chí" của ông Phan Huy
Chú thì những trấn Tam Giang, Tuyên Quan, Hưng Hóa, Gia Hưng
thuộc về Tây Đạo; những trấn Thượng Hồng, Hạ Hồng, Thượng Sách,
Hạ Sách cùng với lộ An Bang thuc về Đông Đạo; những trấn Bắc
Giang, Thái Nguyên thuc về Bắc Đạo; những lộ Khoái Châu, Lý Nhân,
Tân Hưng, Kiến Xương, Thiên Trưng thuộc về Nam Đạo.
16. Vương Thông Xin Hòa Lần Thứ Nhất. Vương Thông ở Đông
Quan cứ bthua mãi, liệu thế đánh không được nữa, muốn bãi binh v
Tàu, nhưng sợ mang tiếng, bèn lc tờ chiếu của vua nhà Minh, niên
hiệu Vĩnh Lạc (1407), nói về việc tìm con cháu h Trần, ri cho người
ra nói với Bình Định Vương tìm người dòng dõi h Trần lập lên, để xin
bãi binh.Vương nghĩ đánh nhau mãi, trong nước tàn hi, dân tình kh
sở, bèn y theo lời Vương Thông. Nhân lúc bấy giờ có người tên là H
Ông trốnNgọc Ma, xưng là cháu ba đời vua Nghệ Tông, vương bèn
cho người đi đón Hồ Ông về đổi tên là Trần Cao, lập nên làm vua, mà
Vương thì xưng làm Vệ Quốc Công để cầu phong với nhà Minh, cho
chóng xong việc. Vương Thông cho người đưa thư ra xin hòa, và xin
cho đem toàn quân về nước. Bình Định Vương thuận cho, định ngày
để Vương Thông gi quân ở các nơi về hi tại Đông Đô, rồi về Tàu.
Việc đã định như thế, nhưng mà bấy giờ có mấy người An Nam theo
nhà Minh, như những tên Trần Phong, Lương Nhữ Hốt, sợ rằng quân
Minh về thì mình phi giết, bèn lấy chuyện Ô Mã Nhi ngày trước can
Vương Thông đừng rút quân về. Vương Thông nghe lời, bề ngoài tuy
nói hòa, nhưng bề trong sai ngưi đào hào, rc chông, rồi cho người
đi lẻn đem thư về Tàu cầu cứu. Bình Định Vương bắt được người đưa
thư, giận lắm, không giao thông với quân Minh nữa, rồi sai Lê Quốc
Hưng đánh thành Điêu Diêu (huyện Gia Lâm, Bắc Ninh) và thành Th
Kiều (tức là ThCầu thuộc huyện Võ Giang, Bắc Ninh); Trịnh Khả và
Lê Khuyển đánh thành Tam Giang (tức là Tam Đái, nay là huyện Bạch
Hạc); Lê Sát Lê Thụ đánh thành Xương Giang ( tức là Ph Lạng
Thương bây giờ); Trần Lựu, Lê Bôi đánh thành Kỳ Ôn. Chẳng bao lâu
những thành y đều lấy được cả.
17. Bình Định Vương Đóng Qn ở Bồ Đề. Tháng giêng năm đinh
i (1427), Bình Định Vương tiến quân lên đóng ở chỗ Bồ Đề, ở phía