
Nếu con mất trước mẹ
"Nếu mai mốt mẹ chết, không biết mấy đứa ra sao".
***
Mẹ thường mắng như vậy mỗi lần con hay các anh chị trong
nhà ốm, không ăn uống được gì mà chỉ nằm trong phòng. Con
biết mẹ chỉ mắng yêu thôi, nhưng lần đầu tiên nghe mẹ nói câu
ấy con sợ, sợ lắm mẹ ạ, sợ phải đối diện với cái ngày đó.
Mẹ biết không, dạo này mẹ nói câu ấy nhiều hơn, và con thấy
lo lắng, lo lắng thật sự. Mỗi trưa mẹ ngủ con hay ngồi gần mẹ,
để nghe hơi thở đều đều của mẹ; về đêm con lại thỉnh thoảng
giật mình chạy ra chỗ mẹ nằm để biết rằng mẹ chỉ ngủ mà thôi,
để thấy chiếc áo phập phồng theo nhịp thở của mẹ và để con
biết rằng mẹ vẫn bên cạnh chúng con.

Tối, con về muộn, hơn 10h- giờ giới nghiêm của nhà mình- mở
cửa vào nhà đã thấy mẹ nằm chờ đấy.
- Thưa mẹ, con mới về
- Sao hôm nay về trễ vậy, đi đâu từ sáng giờ, điện thoại sao
không liên lạc được. Giọng mẹ có chút gì đó giận dữ
- Hôm nay con có chút việc, điện thoại lại hết pin.
- Việc! Còn đi học mà đã nhiều việc thế sao. Có biết ở nhà mọi
người lo lắng ra sao không? Ít ra cũng điện thoại về nhà chứ.
Mẹ thật sự không biết nếu mẹ không còn sống nữa thì mấy đứa
bây ra sao.
Nghe mẹ nói câu ấy, tự dưng tim con nhói đau, con im lặng và
ngỡ ngàng trước câu ấy. Vôi vàng xin lỗi mẹ, con chạy vào
phòng, khóc nức nở. Đã mấy lần mẹ nói câu ấy nhỉ? Con không
tài nào đếm được nhưng hôm nay khi mẹ nói "Nếu mẹ không
còn sống!" bất chợt con đau mẹ à, vì khi đó bỗng nhiên trong
đầu con xuất hiện một câu nói khác "nếu con mất trước mẹ!"

Mấy hôm nay con thấy mình khó chịu trong người, con đã lén
gia đình đi kiểm tra sức khỏe. Chiều nay, nhận được kết quả ấy
trong tay con như chết lặng.
Cô bác sĩ bảo con đừng quá lo lắng vì cần phải kiểm tra tổng
quát một lần nữa rồi sẽ có hướng điều trị phù hợp. Nhưng mẹ à,
con biết căn bệnh đó không thể dễ dàng qua khỏi. Con đã hỏi
cô ấy thời gian con còn lại là bao lâu. Cô nói không chắc chắn
được, cần qua cuộc kiểm tra sau thì mới có thể khẳng định,cô
còn khuyên con không nên lo lắng, tâm lý sẽ ảnh hưởng rất
nhiều đến sức khỏe của mình.
Con như mất hết ý chí, muốn ngã quỵ nơi ấy nhưng con im lặng
ra về, không một giọt nước mắt mà lòng nghe quặng đau. Con
đã lang thang khắp nơi trong chiều hôm ấy, nhìn dòng người
qua lại, phố xá lên đèn, nhìn mọi thứ mà thấy sao mình trống
trãi quá.
Nhớ có lần con đã nghĩ đến, lỡ mẹ mất đi thì sao? Con sẽ khóc
rất nhiều hay nỗi đau quá lớn khiến con không thể khóc? Có

