
Những bài ca dao truyền miệng hay nhất

Nhọc nhằn chẳng muốn ăn khoai
Luộc một nồi bộng, lựa hai củ sùng
Nhọc nhằn nỏ muốn ăn khoai
Nấu một nồi bộng, lựa hai củ sùng
Đánh một tiếng tùng
Của sùng cũng hết
Nhỏ còn thơ dại biết chi
Lớn thì đi học, học thì phải siêng
Theo đòi cũng thể bút nghiêng
Thua em kém chị cũng nên hổ mình
Người khôn nhọc lo
Người dại ăn no lại nằm.
Ở bầu hình dáng nên tròn
Xấu tốt thì đều rắp một khuôn
Lân cận nhà giàu no bữa cốm
Bạn bè kẻ trộm phải ăn đòn

Chơi cùng đứa dại nên người dại
Kết với người khôn học nết khôn
Sống nới đẳng thấp, thành đẳng thấp
Muốn đen gần mực, đỏ gần son!
Quả cau nho nhỏ
Cái vỏ vân vân,
Nay anh học gần,
Mai anh học xạ
Tiền gạo thì của mẹ cha
Cái nghiên cái bút thật là của em
Quả cau nho nho cái vỏ vân vân
Nay anh học gần, Mai anh học xa
Lấy nhau từ thuở mười ba
Đến năm mười tám thiếp đà năm con.
Ra đường người nghĩ còn son
Về nhà thiếp đã năm con cùng chàng.
Quả cau nho nhỏ cái vỏ vân vân ()

Nay anh học gần, mai anh học xa
Tiền gạo thì của mẹ cha
Cái nghiên cái bút thật là của em
Quý hồ nhiều lúa là tiên
Rõ ràng phú túc, bình yên cả nhà
Bốn mùa xuân lại thu qua
Muốn cho thóc lúa đầy nhà hán sương
Bước sang hạ giá thu tàn
Thu thu tiền hoạch, giầu sang Thạch Sùng
Quý nhân dùng kẻ anh hùng
Rắp toan muốn hỏi nhà nông ê hề
Thật là chân chỉ thú quê
Chuyên cần học nghiệp, học nghề đoan trang
Gặp thời là được thọ khang
Tam đa ngũ phúc, rõ ràng trời cho!
Rắp toan cỡi ngựa ra về
Chàng đề câu đối thiếp đề câu thơ.
Mải vui ngồi chốn đám cờ

Tưởng nhân duyên ấy bao giờ cho quên.
Chàng về giữ việc bút nghiên
Đừng tham nhan sắc mà quên học hành.
Một mai chiếm được khoa danh
Trước là rạng nghiệp sau mình vinh thân.
Rủ nhau đi cấy đi cày
Bây giờ khó nhọc có ngày phong lưụ
Trên đồng cạn dưới đồng sâu
Chồng cày vợ cấy con trâu đi bừạ
Rủ nhau đi học i o
Mỗi ngày một chữ, con bò cũng thông
Thân anh khó nhọc trăm phần
Sáng đi ruộng lúa, tối nằm ruộng dưa
Vội đi quên cả cơm trưa
Vội về quên cả trời mưa ướt đầu
Thấy anh ăn học Sài Gòn

