"Sơ kính tân trang"
"Sơ kính tân trang" nói vmột chuyện tình như sau:
Trương ng quê Kiến Xương, n Nam. Phạm Công quê Tn,
Kinh Bắc. Một người là võ quan, một người là quan văn kết bạn m giao.
Họ ước hẹn, nếu sau này, một người sinh được con gái, một người sinh được
con trai thì skết thành thông gia. HTrương trao cho họ Phạm một chiếc
gương vàng và được tặng lại mt chiếc lược ngọc, để đính ước. Sau đó,
Phm ng sinh con trai đặt tên là Phm Kim, Trương ng sinh con gái,
đặt tên Trương Quỳnh Thư.
Xy ra quốc biến, Phạm Công chết, nghiệp tan t. Phạm Kim lớn lên
định nối ccha, nhưng mọi sbất thành, chàng đi du ngoạn thăm tcác
danh lam thng cảnh. Chàng ti miền Thú Hoa Dương, thấy cảnh đẹp nên
thơ, n lưu lại. Cnh tại đây chàng hạnh ngộ Trương Quỳnh Thư đang
sống cùng cha mnàng kề n. được Hồng Nương hết lòng giúp đỡ,
Phm Kim Trương Quỳnh Ttrao đi thư từ, tphú cho nhau. Mến vì
sắc, trọng vì i nên hai người yêu nhau. Phm Kim có việc, phải trở li quê
nhà, trong khi đó lại viên đô đốc Kinh kì đến hỏi Trương Quỳnh Thư
làm vợ. Nàng vội gửi to tin cho Phạm Kim biết. Chàng vội đến Thú
Hoa Dương gặp người yêu. Chai người đều bế tắc. Họ chia tay trong nước
mắt và hẹn ước sang kiếp sau nên v nên chồng - Sau đó Trương Quỳnh
Thư tự tử. Phạm Kim cũng cùng đau buồn, m nặng, chán đời, chàng b
đi tu.
Trương ng tquan vquê, lấy vợ lẽ, sinh được một người con gái, đặt
tên con Thụy Cu. Lớn lên Thụy Châu càng xinh đẹp và cùng phóng
khoáng, ci dạng làm trai, tu luyn như một đạo hành hương ngao du
khắp mọi min, tm tcảnh đẹp. Một lần, Thụy Châu đến Kim n thì
tình cgặp Phạm Kim. Hai người đàm đạo, xướng hoạ thơ phú. Lúc chia
tay, Phm Kim cứ đinh ninh Thụy Châu là một cô gái, chàng ngn ngơ bỏ cả
tu nh. Phm Kim trở lại Thú Hoa Dương viếng mộ Trương Quỳnh Thư,
một đêm trăng đẹp nghe tiếng đàn chàng nhận ra Thụy Châu. Hai người
m sự, cùng đem gương ng lược ngọc ra đối chiếu.... Trương Công vui
lòng cho hai người lấy nhau và khuyên Phm Kim nên gắng sức học hành.
Vui duyên mi, nhưng Phạm Kim vẫn buồn thương Trương Quỳnh Thư.
Chàng i vi Thụy Châu về mối tình cũ. Thụy Châu liền giơ bàn tay có dấu
hai ch"Quỳnh Thư". Phạm Kim ứa lmới biết Thụy Châu là hậu thân của
Trương Quỳnh Thư...
Phân tích đoạn "Cảnh chùa chin"
1. Đoạn thơ "Cảnh chùa chiền" tlại những cảnh đẹp và những con người
Phạm Kim đã thăm tđã gặp trên con đường mưu đồ đại sự, sau khi
Phmng - cha chàng đã mất.
2. Đoạn thơ có hai cảnh đầy ấn tượng
a. Cảnh đẹp thiên nhiên hu tình
- Cảnh đền Hùng:
"Lên Hùng Vương rất non cao,
Mấy dương ngóc ngách, my cầu chông chênh"
- Cảnh Yên Tử:
"Vào Yên Tử rất non cùng,
Đàn xô nước suối, phách giong cây rừng".
- Cảnh Kính Chủ (Đông Triều, Quảng Ninh):
"Đá sực sực, nước cồn cồn,
Chênh vênh cửa động, chon von mái chùa".
Phm Thái một cách viết rất mới lạ, thnói, ông tạo ra những u
thơ đảo ngữ, siêu cú pháp: "Lên Hùng Vương rất non cao", hoặc "Vào n
Trất non cùng". Cnh suối rừng núi non hùng vĩ hiện ra cùng kì thú.
Các tláy tạo nên những vần tđầy hình tượng giàu âm điệu: "ngóc
ngách", "chông chênh", "sực sực", "cồn cồn", "chênh vênh", "chon von",....
b. Nhà tu hành ới mái chùa xưa
Phạm Thái miêu tnhững nhà tu hành dưới mái chùa a vừa bằng nụ
cười châm biếm vừa bằng i nhìn lãng mn. Tình yêu một mãnh lực,
một ma lực ghê gm thể làm cho các nhà tu hành phi ci áo sa để trở
về cõi tục, về sng giữa "vườn trần" đông vui với bao lạc thú:
"Sài Sơn tựa áng phồn hoa,
Sư huynh chải chuốt, vãi già đong đưa.
Ra vào tiu gái lẳng lơ,
Long lanh mắt liếc say sưa miệng cười..."
Giữa cảnh phồn hoa, từ sư huynh, vãi già đến tiểu i đã "lột xác" hoàn
toàn, htrở thành nhng con người trần tục hoàn toàn: ham sống và ham
yêu.
c nhà thơ ngẩn ngơ, tiếc nuối cho những giai nhân "lạc lối" vào con
đường tu hành. Đó cũng là cái nhìn lãng mn:
"Người cung nữ tuổi xuân xanh,
Đem thân bồ liễu, đổi cành đàn na...
Tu hành đấy có sư cô,
Dễ đem nghìn nén mà mua tiếng cười?".
m lại, Phạm Thái là nhà tcủa tình yêu. Mi tình của Phạm Kim với
Quỳnh Thư - Thụy Châu là một thiên dim tình. "Sơ kính n trang" chỉ dài
1482 u tlục t, xen một i bài txướng hoạ nhưng đã đóng
góp cho nn tca n tộc nhiều đoạn t tả cảnh, tả tình tràn đầy màu sắc
lãng mạn. Phạm Thái không chỉ phản ánh cảnh ăn ci sa đọa của tầng lớp
nhà chùa trong thế kỷ 18, 19nước ta mà còn khẳng định một sthật ở đời: