
Bão
Bão
“Tình yêu của anh như cơn bão ùa vào đời em!”.
Đó là cảm giác đầu tiên và duy nhất của tôi khi anh nói lời yêu...
Anh là Duy, Nguyễn Minh Duy, 1 người bạn và cũng là 1 người anh của tôi. Anh ở
đây là “anh họ” chứ không phải là “anh yêu” đâu... và chính vì thế nên tình yêu của
anh ấy mới khiến tôi vừa ngỡ ngàng, lo sợ mà cũng vừa thích thú!!!
Thực sự tôi...cũng thích anh.
Từ lâu rồi, sự hiền lành và dễ mến của anh đã cảm hóa trái tim tôi. Hai anh em
chúng tôi học chung trường từ cấp I đến giờ, ở chung nhà từ nhỏ và luôn làm mọi
việc cùng nhau...Nhưng...chúng tôi là anh em. Từ khi nhận ra tình cảm của mình,
tôi đã biết là không nên như thế (dù không sai nhưng thực sự tình cảm này cũng
không đúng) nên chỉ thầm ngắm nhìn anh mọi nơi mọi lúc, mong được ở bên anh
mỗi ngày.
Rồi 1 ngày không ngờ đã đến...ngày hôm nay, anh nói yêu tôi...
***
Lời thú nhận ngọt ngào...
Anh đã nói yêu tôi nhưng tôi không tin và cũng không dám tin bởi quanh anh luôn
có những “cô gái chân dài”...và chẳng bao giờ anh nhìn tôi 1 cách ...tình cảm (dù là
mặt đối mặt suốt ngày). Vậy mà giờ anh nói “anh...anh yêu em!!!”.
Thực tôi tưởng mình đang mơ và không hề muốn tỉnh giấc...nên tôi chỉ cười và lẩm
bẩm: “Giá như anh mãi ở bên em thế này...mà không phải là mơ...!”...
Anh biết, anh hiểu, anh nghĩ tôi không tin nên đã giải thích sự đau khổ của mình
khi phải kìm nén tình cảm của trái tim. Anh kể, anh tha thiết và...anh cầu xin...

Anh nói anh luôn nhìn tôi từ ngoài cửa lớp. Anh nói anh luôn muốn tôi cười. Anh
nói khi nhìn tôi là anh muốn...khóc...Khóc vì anh không thể nói ra tình cảm của
anh và...vì anh nghĩ...tôi không yêu anh.
Lúc này, tôi đã tin. Tin đây là sự thật. Và tin đây không phải giấc mơ. Nụ cười biến
mất trên môi, tôi...KHÓC...Khóc không lý do...Có lẽ bởi tôi hạnh phúc mà cũng có
thể do tôi “thương” anh quá! Suốt thời gian qua, anh đã phải giấu diếm tình cảm
thật của mình để “đóng vai” 1 người anh họ luôn chăm sóc và che chở em gái.Tôi
thương anh!!!
Vừa khóc, tôi vừa gật đầu...Sự đồng ý dù trong nước mắt đắng cay nhưng lại chứa
chan niềm hạnh phúc!!!
Từ đó, chúng tôi yêu nhau...
***
Trước mặt cha mẹ, chúng tôi luôn là anh em nhưng “sau lưng” thì lại khác...
Đêm nào cũng vậy, kể từ ngày tôi nhận được tình cảm chân thành của anh, tôi luôn
trằn trọc không tài nào chợp mắt...
bởi LO...vì biết rằng “anh và tôi” là không thể được...nhưng tại sao tôi vẫn chấp
nhận tình cảm của anh dù biết rằng sau này chúng tôi sẽ phải lìa xa...?!
bởi HẠNH PHÚC...khi tôi và anh đều được ở bên nhau và không còn phải giấu kín
trái tim mình nữa!!!
Nhưng rồi sau này sẽ ra sao???
Liệu anh còn ở bên tôi?
Liệu chúng tôi có thể giấu cha mẹ mãi được không?
Điều đó...có lẽ hãy để tương lai định đoạt...
Còn hiện tại...tôi chỉ biết có anh!
***

Ngày đầu tiên bên nhau (với danh phận người yêu)...
“Em yêu anh nhiều lắm...!”
“Anh cũng yêu em...!”
Cả ngày, cứ lúc nào thấy nhau là chúng tôi lại nói vậy. Nói hết được tình cảm của
mình thật hạnh phúc...và thoải mái.
Tối. Cha mẹ đi vắng. Hai anh em ở nhà. Bên nhau. Tự do và hạnh phúc.
Lần đầu tiên trong cuộc đời, chúng tôi nắm tay nhau với tư cách... “người yêu”.
Cái cầm tay dịu dàng, bỡ ngỡ mà sao lại nồng nàn, ấm áp và... dễ chịu...đến vô
cùng. Cảm giác “lâng lâng” của những kẻ đang yêu...
Ôi!!!
Tình yêu sao tuyệt diệu đến thế ?!
Đêm nay. Mưa. Rào rào. Và sấm. Và chớp. Và cả nỗi sợ vây lấy tôi...
Vẫn nỗi sợ mỗi đêm mưa. Vẫn cảm giác lo lắng ấy. Vốn tôi vẫn thế. Luôn sợ sự cô
đơn trong đêm tối, trong sấm chớp như rạch xé không gian. Đêm nay không có mẹ,
không có người phụ nữ luôn ân cần, che chở và ôm ấp tôi những khi mưa tuôn rơi
cùng với bão, cùng với gió và cùng với cái lạnh buốt giá. Không còn cách nào,
không còn ai che chở tôi đêm nay, tôi phải tự giúp mình vượt qua nỗi sợ cố hữu
này...Nhưng tôi không thể...
KHÓC...Dù tôi không muốn nhưng nước mắt cứ tuôn rơi. Tiếng khóc hòa với tiếng
mưa. Bản nhạc buồn. Giờ đây, nỗi sợ như chiếm lấy tâm trí tôi. Tôi không còn nhớ
tới ai, tới bất cứ điều gì vào lúc này nữa. Căn phòng dường như lạnh lẽo hơn mỗi
giây...và tiếng khóc của tôi như vang vọng khắp mọi ngóc nghách... vang tới cả tai
anh.
Thực, tôi tưởng như nỗi sợ đã làm tôi nghẹt thở...cho tới khi...cánh cửa phòng bật
mở. Anh bước vào và nhẹ nhàng ôm tôi. Cái ôm khiến tôi an tâm và thiếp đi trong
vòng tay anh...
Anh không nói gì cả cho tới khi đưa tôi về phòng anh...1 cách cẩn thận và nhẹ
nhàng...

- Ngủ đi em! – Anh vuốt nhẹ lên tóc tôi...
Mơ màng. Tôi biết anh đang và sẽ ở bên tôi đêm nay . Hé mắt nhìn anh. Một con
người cao ráo và thật...hoàn hảo, không chỉ với tôi mà còn với nhiều cô gái khác.
Anh ngồi trên ghế. Ánh mắt nhìn tôi trìu mến, dịu dàng...có chút lo lắng. Tôi thiếp
đi...trong nụ cười bởi tôi biết anh ở đó bên tôi...!
***
Sau cơn mưa, trời lại sáng.
Từ sau đêm ấy, tôi và anh lại càng yêu nhau hơn. Và tôi tin ánh sáng màu hồng của
tình yêu sẽ mãi chiếu rọi tới trái tim chúng tôi.
Nhưng... tôi đã nhầm...cuộc sống lúc nào cũng không như ta mong đợi. Tình yêu
của chúng tôi như 1 đóa hoa đang nở rộ thì bỗng có 1 con bướm bay tới và...nó rất
muốn lấy “phấn hoa”.
Đàm Linh Hà, 1 cô ca sĩ xinh đep và trẻ trung mới bước vào trường tôi, đã khiến
nhiều chàng trai say đắm tới ngất ngây. Thế nhưng...trớ trêu ở chỗ, cô ta không cần
những tên công tử con nhà giàu, những người lắm tiền nhiều của, ăn chơi đua
đòi...mà cô ta cần anh họ tôi, 1 anh chàng bình thường nhưng đẹp hoàn hảo về tâm
hồn và tính cách.
Cô ta tấn công anh ấy kịch liệt (có thể hình dung như chiến binh ra mặt trận đang
cầm súng tiểu liên nã đạn vào trái tim mục tiêu...T__T)... Và về phía anh, anh
không từ chối, cũng không chấp nhận. Dường như lý trí đã chia trái tim anh ra
thành 2 ngăn: 1 ngăn của tôi và 1 ngăn của Hà.
Tôi thật sự thấy mất tự tin trước một cô gái vừa xinh đẹp, vừa giàu có lại vừa nổi
tiếng như Hà. Tôi lo rằng sẽ có ngày anh chọn cô ấy và tôi...tôi sẽ trở về với cái
danh “em họ” ngày xưa. Ôi! Trái tim tôi đau như thắt khi nghĩ về điều ấy!!! Nỗi
đau không tả xiết và cũng chẳng thể giãi bày cùng ai...kể cả anh!!!
***
Hôm nay, lại 1 ngày mưa...
Sau khi tan trường, tôi chuẩn bị về nhà thì mưa. Mưa ào ào, mưa xối xả như muốn

cuốn đi mọi phiền muộn của tôi. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi nhìn
mưa rơi.
Hôm nay tôi về 1 mình. Anh nói anh phải làm công tác Đoàn nên sẽ về sau. Tuy
vậy nhưng tôi chưa muốn về, phần vì muốn chờ mưa ngớt nhưng phần lớn vì tôi cố
nán lại chờ anh. Nhưng hình như càng đợi mưa càng to hơn... Hơn 1 tiếng rồi mà
vẫn chưa thấy anh ra khỏi phòng Đoàn. Tôi đành phải đi 1 mình cùng chiếc ô 7 sắc
cầu vồng trên con đường về thân thuộc. Không có anh bước cùng, tôi thấy sao
đường về còn dài quá! Lê thê và mù mịt hơn bởi mưa... Chợt, tôi nghĩ về anh... Giờ
này anh đang làm gì? Đã xong việc chưa? Biết đâu tôi vừa đi thì anh làm xong
việc...? Hay tôi đi chậm...chờ anh...?! Tôi cố bước thật từ từ, thật chậm như đang
đếm gạch trên đường. Và...bất ngờ...tôi có được câu trả lời, dù nó không như ý
muốn... Hình ảnh ấy hiện ra, bất ngờ, khiến lòng tôi như vỡ vụn... Đau xót!!!
Chiếc ô tô đỏ của Hà lướt qua trước mắt tôi và...trong làn mưa, tôi chứng kiến 1
cảnh tượng... lãng mạn với họ...và đau đớn với tôi! Anh ấy, Duy, ngồi trên ghế sau
và đang cười nói vui vẻ với cô ấy. Họ thật hạnh phúc...như 1 cặp tình nhân...
Buông tay vì sững sờ. Chiếc ô rơi. Xót xa! Tôi khóc. Nước mắt hòa với nước mưa
tuôn rơi trên mặt, cổ và ướt khắp người tôi. Đội mưa, tôi về...
Bước chân nặng nề quá...Tôi cố hết sức để đi chậm, thật chậm, để không phải sớm
gặp lại anh...! Đi qua 1 quán net, tôi chợt nảy ra ý định vào đó ngồi “câu thời
gian”... Tôi bước vào quán kéo theo cái nhìn ngạc nhiên và...soi mói của bao người
xung quanh. Mặc. Tôi vào cái máy trong cùng rồi ngồi nghe nhạc, chơi game...
8h... Điện thoại của tôi bỗng rung lên...Là anh. Tôi không nghe. Không muốn
nghe. Bỏ cái máy cứ rung trên bàn, tôi tập trung vào game. Hơn chục cú phôn như
thế nữa. Rồi tin nhắn tới, cũng từ anh: “Em đang ở đâu vậy? Sao giờ này vẫn chưa
về? Sao không trả lời điện thoại???...” và nhiều những tin kiểu như thế nữa...
9h10’. Điện thoại lại rung nữa. Tôi bực mình, định tắt máy nhưng lại nhận ra đó là
mẹ tôi. Đêm nay cha mẹ lại trực ở bệnh viện. Chắc vẫn những câu hỏi như mọi khi:
“Con về chưa? Ăn cơm chưa? Nhớ ngủ sớm mai còn đi học...” Tôi nhấc máy lên
và vâng dạ cho qua chứ cũng không để ý mẹ dặn dò gì. Những lời căn dặn của
người phụ nữ đảm đang trong gia đình đôi khi khiến tôi phải mệt mỏi (vì nghe
nhiều quá rồi). Tôi nói chuyện với mẹ xong vẫn cố nán lại hàng net lát nữa...
10h tối. Trời vẫn mưa. Tiếp tục đội mưa, tôi về...Về tới cổng nhà, tôi lưỡng lự và
không muốn bước vào nữa. Tôi sợ sẽ chạm mặt anh. Mệt mỏi. Chiếc cổng sắt hôm

