Truyện ngắn cực hay
về tình yêu
- Li mưa nữa rồi, mưa gì mưa mãi!
- Thì mùa mưa mà em!
Hình như tôi không còn là tôi. Chmộti nhìn cũng khiến tôi rùng mình.
Một hơi thở cũng đủ quấn chặt lấy tôi kéo lại gần anh ấy. Mi li anh nói dù
rất khẽ cũng làm tôi đau. Ngay cả những lúc anh im lng uống cà phê, tiếng
những viên nước đá lanh canh trong lòng cốc cũng khua vào lòng tôi nhng
nhịp đập nghẹn thở. Anh kể toàn những chuyện vui khiến tôi không thể nhịn
cười. Nhưng những tiếng cười ấy cũng làm i ray rứt mà anh không biết.
Giá như anh đừng nói gì. Ch cần anh ngồi im ti cũng đủ làmi m áp.
Tôi lnh không phải vì nhng cơn gió đêm mang theo hơi mưa. Những tiếng
cười của tôi đang làm tôi tê tái.
Bỗng dưng những lần gặp nhau bình thưng ở quán cà phê lại trở thành một
nim mong mỏi, những giây phút khuấy động nhịp sống đơn điệu hàng ngày
của tôi, lấp đầy một khoảng trống âm ỉ ngày càng ln trong đời sống. Tôi
bỗng sợ ngày mai, khi anh ra đi, những ngày cũ sẽ lập lại, dài hơn, chậm
hơn, trống vắng hơn. Tôi ngồi với anh đã hơn 3 giờ đồng hồ mà anh vẫn
không nói điều tôi muốn được nghe. Chỉ cần một lời thôi cũng có thể làm tôi
sung sướng thao thức suốt đêm để mộng, để tưởng tượng về cả phần đời
còn li. Có lẽ anh biết điều tôi thầm mong muốn và cố tình đùa cợt tôi
chăng?
- Mi tạnh một chút trời lại mưa nữa. Mưa hoài, anh nhỉ?
- Ừ, trời mưa thế này thì đành ngồin gẫu cho qua thời gian chứ biết làm
gì!
Tôi không muốn biện hộ. Sự thành thật của những rung cảm sẽ làm chứng
cho tôi. Em cười rất tươi theo những câu chuyện bông đùa của tôi nhưng em
không biết tôi đang chết héo trong cảm xúc của mình. Nhng câu chuyện
linh tinh y là cái phao cui cùng để tôi bám víu vào thực tại. Ngày maii
đi ri. Có nên không để lại một niềm lưu luyến và bao tiếc nuối? Em đâu
biết rằng tôi muốn vứt bỏ hết màn kịch tôi đang độc diễn để có thể nói lên
một lời thành thật duy nhất, rất thiết tha, và rất quen thuộc, như đã bao lần
tôi đã thốt lên với những người con gái đi qua hay ở lại trong đời mình.
Tôi không muốn những cảm xúc vừa êm ái vừa đau đớn này tan biến. Cái
cm xúc khi tim chợt sai nhịp đập, khi tâm trí bỗng nhiên mng du, khi mi
ánh mắt chạm vào đâu cũng biến nơi đó thành vàng ngọc qgiá. Chỉ có sự
từng trải của một người đàn ông mi giúp tôi giữ được vẻ bình thản cần
thiết. Và sự lo snữa! Tôi sợ rằng nếu tôi không đủ tỉnh táo thì những giây
phút đẹp đẻ này svỡ tan và trthành ni ân hận khôn nguôi như những mối
tình đã trót đánh mất. Những mối tình luôn là mối tình đầu.
- Vậy là ngày mai anh đi?
- Ừ, ngày mai anh đi.
Sao anh không hiu rằng em đang chờ chỉ mỗi một lời ấy? Em bồng bột ư?
Có thể. Nhưng em đang sống thực với chính mình nht trong sự bồng bột ấy,
anh có biết không? Chỉ có anh mới có thể cuốn em vào cái dòng lũ mê đắm
này. Chưa bao giờ em có cái cảm giác ấy mặc dù không ít người đã tng đến
với em và mong mỏi ở em nỗi xao xuyến dữ dội như thế. Em đang buông
trôi chính mình trong dòng thác y, đang chờ đợi những phiêu lưu đầy mê
hoặc. Nhưng anh đã neo chặt em lại bên này b an toàn. Em nào cn tới sự
an toàn ấy đâu anh!
Không, em tin là anh hiu rõ em. Nhưng anh không thể cho em điều em
khao khát. Điều đó càng làm em tm đau, và muốn đau hơn. Cái đau đớn
ấy sao mà đầy ma lực bởi vì chính shóa giải nỗi đau mới là điều kỳ diệu.
Anh, chỉ có anh mới có thể cho em điều kỳ diệu ấy. Em không cần biết đằng
sau điều kỳ diệu lấp lánh ấy những bất trắc gì đang chờ đợi. Em chỉ cần một
li của anh thôi cũng đủ thấy mình đã sống bằng muôn cuộc đời. Chẳng lẽ
anh muốn chính em phải nói ra với anh những điều ấy sao anh?
- Mình đã ăn hai tô mì và uống mấy ly nước rồi mà vẫn chưa hết mưa, anh
nhỉ?
- Chắc sắp tạnh mưa rồi. Mưa đã bớt nặng hạt.
Em ngồi im lng đã lâu. Hình như em đang chịu đựng những cơn mưa. Mưa
sắp tạnh rồi. Những câu chuyện bông đùa của tôi cũng gần khô kiệt. Khách
trong quán cà phê đã ln lượt ra về. Cuối cùng chỉ còn li hai người. Tôi sẽ
nói lời ấy chứ? Gương mặt em trong bóng tối của quán cà phê vng sao quá
gần! Nếu mình i ra mà bị từ khước, bị hoài nghi tđau đớn lắm. Nhưng
nếu được chấp nhận thì có hết đau đớn không?
Chỉ một lát nữa thôi là a sẽ tạnh. Và i sẽ không còn cơ hội nào nữa để
được thấy mình ln lao hơn chính mình trong nim ngây ngất được vượt
thoát cái thực tại không có thực này. Có lẽ những gì không thể cầm giữ trong
lòng bàn tay mớinhng điều có thực bởi vì ai cũng trân trọng và khao
khát. Biết là không thể cầm giữ được nhưng vẫn muốn vươn tay ra vồ chặt
ly. Điều có thực ấy đang ở ngay cạnh bên tôi. Ch cần tôi đưa tay ra… Và
nói một lời… Tôi đưa tay ra. Bàn tay cầm chiếc thìa khoắng lanh canh trong
lòng ly cà pđã cạn. Tôi không nói được điều mình muốn nói.
- Anh ơi, tạnh mưa rồi!
- Ừ, thôi mình về.
(sưu tầm)
Tiếp theo:
Vào ngày cưới, xe đưa dâu dừng tại trước tổ uyên ương. Đám bạn thân của
tôi nhất quyết bắt tôi phải đưa nàng ra khỏi xe trên đôi tay của mình. Do vậy,
tôi đã bế nàng vào nhà. Lúc đó, nàng là một cô dâu tròn trĩnh và e thẹn, còn
tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trhạnh phúc.
Nhưng đó là cảnh của mười m trước. Những chuỗi ngày sau đó cũng giản
d như một cốc nước tinh khiết: chúng tôi có con, tôi bước vào tơng
trường và cố gắng kiếm thật nhiều tiền. Khi của cải trong gia đình chúng tôi
mỗi lúc một nhiều hơn cũng là lúc tình cm giữa hai chúng tôi suy giảm dần.
Vợ tôi là một công chức nhà nước. Mỗi sáng chúng tôi cùng ra khỏi nhà vi
nhau và hu như về nhà cùng một lúc. Con chúng tôi thì học tại một trường
nội trú. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi nhìn bngoài hạnh phúc đến nỗi
nhiều người phải ganh tị. Nhưng thật ra cuộc sống yên m đó gần như b xáo
trộn bởi những đổi thay không ngờ…
Dew đã bước vào cuộc đờii.