
MỘT NGÀY NẮNG ĐẸP

Thời gian qua đi, vào ngày sinh nhạt của toi, em biến mất cả mọt ngày, toi
nhắn tin, hay gọi cũng khong thấy hồi đáp, đến tối về nhà thì nhạn đuợc mọt
tin nhắn. Em gửi cho toi đuờng dẫn đến mọt trang web em vẫn hay đang
truyẹn.
***
Toi thạt vo duyen khi ngó trọm vào màn hình máy tính của Nghi đang để ở đấy
chạy đi gạp mọt nguời bạn, nhung toi là con nguời, con nguời ai cũng có nhiều
hoạc ít tính xấu là tò mò những chuyẹn mà mình khong nen biết. Co bé của toi lại
viết truyẹn rồi đay. Em đạt ten truyẹn là "Nắng xanh". Em mới viết đuợc vài dòng
thoi, nhung toi phải tranh thủ xem thế nào. Từng dòng chữ troi tren màn hình...và
cứ thế, lần luợt từng mảng ký ức lại ùa về nhu thể mọi chuyẹn mới chỉ xảy ra ngày
hom qua...

"Khoa Mo
i Tru
ờng na
m nay quạ
y phá hết chỗ nói! Đám sinh vie
n vừa kết thúc
na
m nhất của khoa đợt này khiến kho
ng khí cả đọ
i tu
ng bừng lắm. Nào là co
nàng
Bí Thu
lớp nọ da trắng tu
o
i roi rói với tính khí vui vẻ, luo
n là nguồn hoạt náo của
khóa nó, nào là co
bạn Bí Thu
lớp này cao ráo cũng so
i nổi kho
ng chịu thua co
bạn "đồng nghiẹ
p"... Và mọ
t số thành phần khác cũng "phản đọ
ng" kho
ng kém.
Chẳng hiểu sao mà mấy anh chị na
m tre
n lại hiền thế nhỉ? Họ chỉ đứng đấy quan
sát với ánh mắt hiếu kỳ, vài ngu
ời cu
ời tủm tỉm nhìn lũ nhóc thỏa sức tung hoành
tre
n sa
n khấu.
Kết quả của mọ
t tháng đóng qua
n của đoàn sinh vie
n tru
ờng to
i du
ới địa bàn Trà
Vinh thạ
t đáng tự hào làm sao! Ngày ngày bọn con trai tốp này miẹ
t mài ha
ng hái
xa
y dựng những con đu
ờng trải be
to
ng bằng phẳng đẹp đẽ uốn lu
ợn dọc bờ ke
nh,
men theo hàng ca
y rợp bóng mát thay cho con đu
ờng gạ
p nghềnh bụi đất khi trời
nắng gắt và tro
n tru
ợt lầy lọ
i lúc mu
a rào; tốp khác nửa ngu
ời tre
n pho
i trần du
ới
nắng hè, đổ mồ ho
i nga
m mình du
ới nu
ớc xa
y những ca
y cầu nghĩa tình vững chắc
nối đo
i bờ ke
nh xanh biếc. Các co
gái sáng vào các lớp học tình nguyẹ
n o
n tạ
p hè
cho các bé con da
n trong vùng, chiều đi tuye
n truyền cho bà con về viẹ
c bảo vẹ
mo
i tru
ờng sống, phòng chống sốt xuất huyết...Be
n cạnh thành quả vạ
t chất đáng
tra
n trọng, quý báu ho
n cả là tình qua
n da
n thắm thiết sa
u nạ
ng, tình cảm gắn bó
lu
u luyến với vùng đất Trà Vinh có vẻ đẹp đu
ợc to
điểm bởi những giọt mồ ho
i lao
đọ
ng cần mẫn, màu xanh nga
n ngắt của ruọ
ng lúa và nụ cu
ời trẻ tho
tung ta
ng
tre
n đu
ờng mới, múa hát cùng các co
trong lớp học. Nhớ lại ngày đổ xong mẻ be
to
ng cuối cùng chúng to
i đã hét le
n và nằm la
n cả lũ tre
n con đu
ờng mới tho
m
ngái xi ma
ng mà vẫn còn thấy ru
ng ru
ng.
Chu
o
ng trình tiễn qua
n cho Mùa Hè Xanh ngày cuối chiến dịch đang đu
ợc tiến
hành khá nghie
m túc, bỗng du
ng có ba co
sinh vie
n táo tợn đến từ khoa Mo
i Tru
ờng
đứng dạ
y ho
hào, lo
i kéo cả đọ
i ùa le
n sa
n khấu rồi nhảy nhót loạn xạ theo điẹ
u

nhạc xạ
p xình so
i đọ
ng. Cả bọn say su
a thả hồn hết bài "Tìm Lại" rồi đến mọ
t bài
da
n ca, nhạc đang giạ
t đùng đùng lại chuyển sang nhịp nhàng da
n dã nghe tức
cu
ời chết đu
ợc. Nhu
ng thể loại nhạc nào thì mấy co
cạ
u thanh nie
n đang say men
quạ
y phá này cũng "cho
i" tuốt. Chúng nó qua
y thành mọ
t vòng tròn nhỏ quanh co
giáo đang luyến láy bài da
n ca và hét le
n "HO
" rồi lại "HA
Y", thạ
t nhịp nhàng,
thạ
t vui tu
o
i. Sự nhiẹ
t tình của sức trẻ tu
ởng đã cống hiến hết trong chiến dịch hóa
ra vẫn còn rất tràn trề chỉ chờ có dịp này là tung hoành. Có mọ
t co
bé cũng tham
gia vào cuọ
c vui, dù co
chỉ đứng be
n rìa của đám đo
ng nhốn nháo này nhu
ng sức
nóng bừng bừng của tuổi trẻ đang tràn ngạ
p trong tim co
cũng nhu
trong kho
ng
khí hè nóng bỏng. Đa
y có lẽ là mùa hè vui nhất mà co
từng trải qua, the
m nhiều
bạn bè, the
m nhiều trải nghiẹ
m và niềm vui. Có nằm mo
co
cũng kho
ng ngờ mình
có thể trải qua mọ
t tháng xa gia đình mà kho
ng gạ
p khó kha
n gì, thạ
m chí ba
y giờ
còn thấy lu
u luyến kho
ng muốn về. Ngu
ời ta nói "Đi mọ
t ngày đàng, học mọ
t sàng
kho
n" quả kho
ng sai mà!"
***
Toi đi theo co bé ấy từ lúc chiều rồi. Sau khi tạm biẹt ngoi nhà đã cho toi bao kỉ
niẹm đẹp ben những nguời bạn, toi nhanh chóng đi đến điểm tạp kết quan với hi
vọng sẽ đuợc đi cùng xe với em. Thế nhung len đến noi thì em đã cùng nhóm nhà
phía tren đi truớc rồi, toi đã chạm mất nam phút, mọt thoáng buồn khẽ luớt qua tam
hồn toi. Nhung rồi toi mau chóng lấy lại tinh thần. Đằng nào thì lát nữa tất cả cũng
sẽ gạp nhau ở điểm truờng tren huyẹn để còn sinh hoạt cuối chiến dịch. Vạy sao
phải buồn cho ảnh huởng đến "long thể"?
Xe đã đua nhóm đi truớc tới noi rồi quay trở về đón chúng toi, toi tạm biẹt vùng
đất này bằng mọt cái nhìn bao quát thạt cao, thạt xa, lòng bồi hồi. Thời gian qua toi
bỏ lỡ khá nhiều điều, và toi mừng rằng toi đã khong đánh roi mùa hè này. Toi

khong rõ điều gì khiến toi yeu noi này đến thế. Là làn gió mát vút luợn qua những
ngọn cỏ xanh thắm đẫm mùi ngai ngái của đất khi chiều tà, hay ánh lấp lánh lung
linh của những tia nắng tung tang tren mạt con lạch nuớc sau nhà khi mạt trời tỉnh
giấc? Cũng có thể nhờ tiếng chim ca réo rắt khi ngày mới đến, có khi lại là khúc
ngan nga của trang và sao vào đem rằm đuợc minh họa bởi vũ khúc bí ẩn trong
bóng đem của lũ đom đóm. Toi quý lắm, toi nhớ cái mẹt lả nguời sau con chếnh
choáng say tối hom truớc, nhớ ly nuớc chanh co bạn cùng nhà pha cho để giải
ruợu, nhớ luon cảm giác ngả lung ra mạt đuờng vừa chớm kho còn thom nồng mùi
xi mang và đánh mọt giấc thạt say mỗi khi ra cong trình sớm. Còn nhiều hon là nỗi
nhớ khi nhắc đến mảnh đất này!
Len xe, toi lạng nguời và suy ngẫm. Toi chỉ nhạn thức đuợc rằng xe chạy rất
nhanh, chúng toi ra đến huyẹn chỉ sau ba muoi phút. Đến lúc này toi mới nhớ ra toi
đang chờ đợi điều gì. Cuối cùng, toi đã tìm thấy em đang chạy lon ton theo nhà
Mọt của em đến khu vực đãi tiẹc. May mắn cho toi là ở chung nhà với em có ten
bạn than của toi, gà Toàn. Hẳn là toi phải nhờ cạy sự giúp đỡ của hắn thoi. Rồi, co
họi lý tuởng để ở gần em đã đến. Nhà Bốn của toi ghép bàn vào ngồi chung với
nhà em khi nhạp tiẹc, toi lại là bạn than của Toàn, hà cớ gì phải ngại ngùng co
chứ? Xem nào, toi vốn biết là em Nghi của toi rất là nghịch ngợm nhờ thời gian
qua lạng lẽ quan sát em, nhung giờ toi mới thấy sự thạt là thế nào. Em ngồi đấy, an
uống thạt ngon lành, có phần cham chú, nhung chỉ cần ai nói cau nào so hở, em sẽ
đáp lại những lời phản pháo lại khá "thấm". Toi thì kiẹm lời, nhát miẹng, nen chỉ
dám ngồi đó len lén dõi theo em. Toi biết mình đon phuong nhu vạy là dở, toi thì
mến em, còn em thì vẫn vo tu cuời đùa chẳng để ý gì đến mọt ten con trai ngồi đối
diẹn em đang theo dõi từng cái chớp mắt, từng nụ cuời tinh nghịch của em...

