Vào Đời
đội áo mưa đi v đưa cho nó ba triệu mi đi mượn tc tinn cafe,
cm trên tay mà rưm nước mt.
Tháng tám, café chưa thu. Năm nào cũng vậy, c đáo anhà nó lại túng qun
sau một nămi. Nó vào đại hc gánh nng đổ lên vai ba má. Chiu nay nó xung
i Gòn nhp học, đi tìm ước ving quyết tâm nó nht định phi hc thành
tài để v quê mua lại căn nhà xưa, về đây xây cho ba má một căn thật đp gia núi
rừng này để dưỡng già. Cái mng calà thế!. Thương ba má nhưng nó s không
khóc, ly nước mắt đó làm đòn by by nó lên vi ti những ước mơ.
Anh Nhí đi vi nó, anh xung Sài Gòn tìm đó làm khi a thu hoạch chưa tới,
làm cho nó tin ăn học. Hai anh em vác ba lô đi te te lên dốc, nó đi phăng phăng,
tướng đi của đứa con nít mười tám tui nghch ngm, t tin lm và yêu đời lm.
Hai gi chiu, hai anh em lên xe xung i Gòn. ngi nhìn ra ca xe, từng đồi
thông, tng con dc b b lại sau lưng, nhà ca như có chân chạy tht lùi v sau,
chiếc xe như một k vô tình bc bo, lao nhanh b li hết mi th sau lưng
không h tiếc nui, đi thẳng v phía trước. Có lphi học như cái xe, bỏ hết li
mi th phía sau, nhng tr ngi trong cuc sng, những nghèo nàn đeo mang, một
ln th làm ngơ trước nhng khó khăn, cứ để ba má lo, ri s có ngày nó đáp lại,
không phấn đấu, tương lai mịt thì s mãi nghèo. Xe lao nhanh v nơi ươm mm
nhng giấc mơ của nó.
Sáu gi ti Sài Gòn, hai anh em đi xe ôm qua quận 10 nhà nh Quỳnh, nơi nó ở tr
lúc thi đại hc gi xung vn đó, anh yênm rồi đi thẳng qua cngin.
Trước khi anh nói vi li “ Ráng học nha Bành” nó cười, “ , Bành s ráng
hc!.
Nh Hunh m cổng đón nó cười thật tươi, nụ cười hn h ngày gp li, nh xách
vi balô nó ném vào góc nhà, nó vào chào ba má Hunh xong rồi hai đứa te te dt
nhau ra quán chè tâm s.
-Bn học trưng gì?
-Mình rt báo chí ri, hc du lch, còn bn?
-Hunh học cao đẳng sư phạm, rt kinh tế ri.
-Tèn ten! Hai đa mình đều trưt v chui hết.
Hai đứa vừa ăn chè va trò chuyn, hài lòng vi cái mình đạt được như là mt li
t an i cho s tht bi va qua ca nhng sĩ tử. Nh Hunh là bn nó quen lúc
xung học hè năm 11, quen nhau ngayi nhìn đầu tiên, trùng hp sao nhà nh
cách chtr mt con hm. Nó nh mãi ngày đầu gp g y: quen trong lp, tan
hc, tri mưa, nhỏ đi lấy xe đạp ch nó v. Li mt thng bn khác cũng vừa quen
nh, thy mưa cho nhỏ mượn áo mưa, nhỏ không mc li đưa cho nó, “Bạn mc đi,
Hunh có áo khoác ri”... D thương quá đỗi! Ri t đó hai tháng học hè gn lin
vi k nim bn bè, ngày nào cũng qua ch nó đi hc, qua ch nó đi chơi, còn nó
thì qua nhà nh ng khi má nh v quê. Hết hè nó v hai đứa vn gi liên lc vi
nhau. Đúng mưi gi, nó và nh Huỳnh đi bộ v nhà, va thy nó m Hunh lin
hi:
-Sao gi còn đây ca về ?
-M, bn con đây mà?
-M không cho ở, đi tìm ch khác .
-Sao c nãy m không nói, gi mi nói bn con biết đi đâu ?
-Đi kiếm ch khác .
-M không cho bn con tr t cho bn con li đêm nay, mai bạn con đi tìm
phòng.
-Không…!
Nó đứng nghe mà chết lng! Cuc nói chuyn qua li ca hai m con kéo dài,
Hunh c nhất định bo m phi cho nó li, còn m nh kiên quyết không cho.
-Thôi Huỳnh để bn đi.
-Bn c đây, kệ m nh ch bạn có quen ai đâu?
-Bn qua chn Tân Bình.
Nh Hunh nhìn nó ái ngi, không tin lm, ci n li, nh s n nỉ m, nh
c khăng khăng," Mẹ không cho t c k, c ở"…Nó cười! Chào ba má Hunh,
đeo ba lô ra khỏi nhà, c mắt lưng tròng nhưng nó cố nén lại, trong đầu lo s,
bàn chân không mun bước “ Biết đi đâu bây giờ?”. Huỳnh đi bộ đưa nó ra đu