intTypePromotion=1

“Hội chứng món ăn Trung Hoa”

Chia sẻ: Nguyen Uyen | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:5

0
117
lượt xem
4
download

“Hội chứng món ăn Trung Hoa”

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Nhức đầu, buồn nôn, chóng mặt… là biểu hiện dễ gặp của rất nhiều người thưởng thức món ăn tại các nhà hàng Trung Hoa (sau chừng nửa giờ đồng hồ) vào năm 1960. Dù chưa có khẳng định về việc này, người ta vẫn tìm thấy một căn cứ khá thuyết phục, đó là do người Trung Hoa sử dụng rất nhiều bột ngọt để chế biến các món ăn. Từ đó, “Hội chứng món ăn Trung Hoa” xuất hiện và khiến cho nhiều thực khách phải dè chừng. Bột ngọt- mì chính là Mononatri glutamat (HOOC- (CH2)2-...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: “Hội chứng món ăn Trung Hoa”

  1. “Hội chứng món ăn Trung Hoa”
  2. Nhức đầu, buồn nôn, chóng mặt… là biểu hiện dễ gặp của rất nhiều người thưởng thức món ăn tại các nhà hàng Trung Hoa (sau chừng nửa giờ đồng hồ) vào năm 1960. Dù chưa có khẳng định về việc này, người ta vẫn tìm thấy một căn cứ khá thuyết phục, đó là do người Trung Hoa sử dụng rất nhiều bột ngọt để chế biến các món ăn. Từ đó, “Hội chứng món ăn Trung Hoa” xuất hiện và khiến cho nhiều thực khách phải dè chừng. Bột ngọt- mì chính là Mononatri glutamat (HOOC- (CH2)2- CH – COONa – NH2 thường viết tắt là MSG, là một loại muối glutamic acid, một thứ amino acid có tự nhiên trong cơ thể con người, trong protein thịt động vật và trong thực vật, như nấm rơm, đậu peas, cà rốt, rong biển… có “vị thịt” ngọt đặc trưng nên thường được dùng làm chất điều vị trong chế biến món ăn. Bột ngọt thường được dùng làm gia vị khi nấu nướng. Theo nhiều chuyên gia ẩ m thực, bột ngọt tạo ra một vị đặc biệt trên lưỡi khi ta ăn. Nó không có mối liên hệ trực tiếp với 4 vị giác căn bản: ngọt, mặn, chua và đắng, nhưng lại làm tăng thêm sự cảm nhận các vị khác, tạo ra cảm giác ngon miệng.. Tuy nhiên, người nấu ăn vẫn cần phải biết rằng có một giới hạn nhất định khi sử dụng gia vị này.
  3. Bột ngọt là gia vị làm tăng vị ngọt của nước dùng phở Thứ nhất, bột ngọt được nêm quá nhiều vào món ăn, hương vị không thể tăng lên theo mà sẽ tạo ra vị lợ, gây khó chịu. Thứ hai, bột ngọt không thể làm tăng chất dinh dưỡng cho món ăn nên nếu thường xuyên sử dụng bột ngọt thay cho chất đạm của thịt, cá, rau, trái… sẽ dẫn tới thiếu các chất dinh dưỡng căn bản, khiến cơ thể suy yếu. V ì thế, nó phải được giới hạn ở mức độ là một chất để làm ngon miệng. Thứ ba, bột ngọt vẫn đang bị nghi vấn về mức độ an toàn khi sử dụng với số lượng lớn. Năm 1969, bác sĩ John Olsney công bố trên báo Science là khi tiếp xúc với bột ngọt, tế bào thần kinh của chuột trong phòng thí nghiệm
  4. đã bị tổn thương. Bác sĩ Olsney cũng ra điều trần tại Quốc hội Hoa Kỳ vào năm 1972 về những rủi ro do bột ngọt gây ra, nhất là cho tế bào thần kinh trẻ em. Vì thế, bột ngọt đã được loại dần ra khỏi thực phẩm dành cho trẻ em từ thập niên 1970. Người ta còn cho rằng, bột ngọt có thể còn liên hệ tới bệnh Alzheimer, kinh phong, u não… nhưng các thông tin này vẫn còn đang tiếp tục được kiểm chứng. Tuy nhiên cho đến thời điểm này, khoa học thế giới vẫn chưa có những kết luận chính thức về tác hại của bột ngọt. Vì thế, các cơ quan y tế mới chỉ khuyến cáo: nên dùng bột ngọt với số lượng hạn chế, từ 0,1-0,3% trọng lượng thức ăn. Chỉ nên sử dụng một lượng bột ngọt vừa phải để tăng khẩu vị
  5. Người tiêu dùng cũng nên cẩn thận khi mua bọt ngọt ở các hàng bán đồ khô, gia vị, vì trong quá khứ đã có hiện tượng dùng bột ngọt của các hãng nổi tiếng, pha thêm những chất có hình dáng tương tự như: hàn the, phèn chua... rồi đóng gói lại bán cho người tiêu dùng. Phèn chua được dùng trong kỹ nghệ nhuộm, kỹ nghệ thuộc da và dùng để lọc nước. Hàn the là chất hòa tan trong nước, thành lập chất kềm (alkaline), tạo thành một dung dịch khử trùng. Hai thành phần này là tác nhân gây tổn hại cho dạ dày, gan, làm cho con người kém ăn, khóchịu toàn thân và có thể gây ung thư bàng quang…

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản