
19 tuổi - Tôi viết
cho tôi
Hải Đăng
Tôi bắt đầu nhớ ngày sinh nhật của mình từ năm tôi
học lớp 4, nghĩa là năm tôi 9 tuổi. Lần sinh nhật lớp
4, tôi cùng mẹ và dì cả buổi chiều ngồi đánh vật với
mớ trứng, bột và đường để làm bánh. Một ổ bánh to
3 tầng được viền bằng hoa hồng theo yêu cầu của tôi
được hoàn thành lúc 5h chiều, kịp lúc cho tôi đãi lũ

bạn. Hôm sinh nhật ấy vui, tôi ăn bằng hết những cái
hoa hồng làm bằng bánh kem ấy, tay chân mặt mũi
lấm đầy kem trông ngố không thể tả.
Lớp 9, ngày sinh nhật tôi là biển và rừng mênh
mông, tôi được lũ con trai trong lớp hái tặng một
chùm hoa dừa to thật to, cả một túi đậu ma đỏ chót.
Trong rừng, nhỏ bạn tặng cho tôi một dây tường vi
tím ngát hoa, những cái hoa rừng trông hoang dại
nhưng lại ấm tình bạn, hoa bỗng chốc dễ thương và
đẹp lạ lùng.
Lớp 10, lần đầu tiên tôi nhận được bó hoa hồng trong
ngày sinh nhật mình, thấy xúc động và vui lắm. Tôi
cắm nó được 2 ngày thì đem ép những cây mềm đi,
còn hoa hồng thì đem chổng ngược treo lên. Ngày
hồng khô cũng là khi những cái hoa kia mềm cả, tôi
đem nó bó lại giống hệt như lúc mới được tặng. Hoa
khô trông cũng đẹp lắm. Đẹp nhất là do chính tay
mình làm mà.
Lớp 11, tôi có nhiều hoa của nhiều người, hoa hồng,
đồng tiền, thảo, lan... của những người bạn. Nhưng
vẫn thích nhất là một chùm phượng còn ướt đẫm
sương được cài ở trước xe với mảnh giấy nhỏ mừng
sinh nhật, không biết là của ai nhưng với tôi, cái màu
đỏ ấy đẹp hơn hẳn so với những cái hoa kiêu sa được
trau chuốt cẩn thận ở tiệm. Đến bây giờ tôi vẫn
không biết người tặng là ai, nhưng ngày sinh nhật tôi
luôn nhớ về chùm hoa ấy. Ngày tôi sinh là mùa
phượng bừng sắc trên cao.
Lớp 12, ngày sinh nhật chẳng có một cành hoa nào,

chỉ có những cái e-card lung linh với điệu nhạc dập
dìu, mội buổi tối tan học về với mấy ly sữa nóng giữa
gió mưa và vài bài hát karaoke. Mùa thi và mưa cứ
xôn xao vào ngày của tôi. Ngày của tôi...
Sinh nhật ngày tôi 19.Tôi chưa biết mình có được
nhận một cành hoa nào nay không nhưng tôi có một
thời khóa biểu bận rộn cho 19: buổi sáng học ở
trường, buổi chiều học đá banh, tối thì đi chợ với mẹ
mua sắm chuẩn bị về quê trong tháng 6 tới. Tôi từ
chối tất cả những lời mời làm sinh nhật của lũ bạn,
từ chối luôn cả một buổi cafe với blouse...
Ngày tôi 19, tôi không cần màu mè như 18 năm qua.
Tôi có một điều may mắn là được mẹ làm sinh nhật
cho đầy đủ, 18 năm - chưa bao giờ tôi thiếu một ổ
bánh sinh nhật vào ngày của mình. Có khi là mẹ làm
cho, có khi mua, cũng có khi tôi ngồi làm cùng mẹ.
Dù cho tôi có lang thang với lũ bạn cả ngày thì tối về
tôi vẫn được đốt nến và ăn bánh cùng gia đình, cả
nhà luôn chờ tôi mừng tuổi mới dù đã 10h đêm. Tôi
hạnh phúc.
Tôi 19, tôi dặn mẹ đừng mua bánh vì chẳng ăn được
bao nhiêu, mỗi lần sinh nhật xong đều bỏ hơn phân
nữa. Tôi 19, tôi dặn mẹ nấu chè hột gà mà tôi thích,
cả nhà cùng ăn rồi tôi và mẹ đi chợ. Như vậy là quá
đủ rồi.
Tôi 19 tôi chờ đợi tiếng điện thoại reo và bài hát
Happy Birthday.

o O o
19 khác với 18.
Ngồi giở lại quyển album gia đình, tôi thấy tôi. Tôi
của những ngày bé xíu xiu đến cả tôi 18. Tôi với mẹ,
với em, với ba, với cả gia đình, bạn bè... Tôi ở Đà
Lạt, tôi ở Nha Trang, tôi trèo cây, tôi làm những trò
khỉ, rồi tôi dịu dàng trong studio... Ngồi coi và mỉm
cười. Mỗi lần ngày Sinh nhật qua đi là tôi lại khác
nhiều so với một năm trước. Năm trước tôi còn lẫm
chẫm tập đi, năm nay tôi đã chạy nhảy lung tung.
Năm trước tôi còn lóng ngóng với mẩu viết chì, năm
nay tôi đã ngồi viết văn cho cô giáo. Năm trước tôi
còn quần tây áo sơ-mi, ngang tàng với đám con trai,
năm nay tôi đã tha thướt áo dài ngoan hiền đến lạ.
Mới đây thôi, tôi còn 18 và khi ngày ấy trôi qua, tôi
đã là tôi của 19. Và tôi biết, 19 nhất định sẽ khác
nhiều so với 18.
Tôi lớn thêm một tuổi, thường tự nhủ mình sẽ làm
một điều gì đó thật có ý nghĩa, nhưng tôi chưa bao
giờ làm được gì cả. Tuổi cứ trôi và tôi cứ tự nhắc
mình vào ngày tôi lớn ấy. 18, tôi đã trượt đại học và
đau một cú ê ẩm, tự trách mình suốt mấy tháng trời
vì nửa điểm chết tiệt ấy. 18, tôi ra trường và quên
luôn lời hứa về thăm thầy vì đã trót tuyên bố chắc
với thầy: "Em đậu thì em mới gặp thầy". 18, tôi chưa
làm dược gì cho ba mẹ. 18, tôi đánh mất anh – mối
tình đầu của tôi.
Tôi 19, sẽ học hành đàng hoàng để đôi khi chạnh

lòng không thấy xấu hổ với ba mẹ, không thấy uổng
phí những đồng tiền của ba mẹ. Tôi 19, chắc chắn sẽ
về thăm thầy, ngồi uống rượu bổ với thầy dưới gốc
sơri to, nghe chim hót véo von như những ngày còn
đi học. Tôi 19, tôi biết mình đã lớn nhưng vẫn còn bé
nhỏ trong mắt ba mẹ, vì vậy tôi sẽ làm những công
việc nhỏ nhưng khiến Người hài lòng: dọn dẹp nhà
cửa, xoa bóp cho me, pha trà cho ba... Góp gió thì
thành bão, nhiều công việc nhỏ sẽ hay hơn là làm
việc gì đó lớn lao quá sức mình. Tôi 19, tuổi trẻ còn
dài và tôi chưa vội tìm cái gì đó cho riêng mình, tôi
mất anh và thế là xong 18.
18 đã từng có rất nhiều bạn, nhưng giờ đây 19 chỉ ao
ước có một người bạn thân. Một người bạn thân đúng
nghĩa.

