Ẩm thực vỉa hè: “Có chết ngay đâu mà sợ”
Ai cũng biết những nguy cơ tiềm ẩn khi sử dụng thức ăn đường phố
nhưng vẫn liều “nhắm mắt đưa chân”, còn các nhà quản lý hầu như bất
lực với vô số hàng quán kém vệ sinh đua nhau mọc lên nhan nhản.
Thức ăn đường phố từ lâu đã trở thành nhu cầu ca người dân nhất là các
thành phố lớn. Những bữa ăn vừa nhanh, gọn, lại rẻ chính là lựa chọn hàng
đầu của hầu hết dân lao động, sinh viên hoặc những người có thu nhập thấp,
trung bình...
Điều đáng nói, bất cứ người tiêu dùng nào cũng biết những nguy cơ tiềm ẩn
khi sử dụng thức ăn đường phố, nhưng họ vẫn “nhắm mắt đưa chân”, còn các
nhà qun lý hầu như bất lực với vô số hàng quán, thức ăn vỉa hè kém vsinh
cứ đua nhau mọc lên nhan nhản.
Giá rẻ nên vẫn hút kch
Tại các thành phố lớn như Hà Nội, TP.HCM đâu đâu cũng thấy hàng rong,
thức ăn vỉa hè mọc tràn lan. Đặc biệt là những nơi tập trung đông người qua
lại như bệnh viện, công viên, bến xe, nhà máy… Thực tế cho thấy, hầu hết
người tiêu dùng đều biết thức ăn đường phố có nguy cơ bị “nhiễm khuẩn” rất
cao, vậy tại sao người kinh doanh vẫn bán được hàng?
Nh
ng quầy hàng rong luôn đắt khách - hầu hết là giới trẻ
Một trong những nguyên nhân chủ yếu là bi giá rẻ phù hợp với túi tiền của
người lao động, sinh viên, học sinh… vốn là đối tượng chiếm phần đông tại
các thành phố lớn. Theo lẽ thường, người kinh doanh càng không chú ý đến
vệ sinh an toàn thc phẩm thì chi phí bra càng thp và thức ăn bán ra lại
càng rẻ. Mà hễ càng rthì lại càng thu hút người mua. Đó là cái vòng luẩn
quẩn khiến cho người có thu nhập thấp không có sự chọn lựa nào khác hơn là
phải “sống chung với lũ”.
Như bạn Lê Hồng Lợi, sinh viên năm 2 Trường CĐ Kinh tế chia sẻ: “Có một
lần vừa đi học về, vì quá đói bụng nên em cùng bạn rủ nhau đi ăn. Vừa kêu
một tô bánh canh bán ở vỉa hè đường Sư Vạn Hạnh, chưa kịp ăn hết thì trong
tô của em xuất hiện vài sợi tóc dài ngoằn, đụng vào cái tô đựng thấy nhơn
nhớt, chắc tại rửa chưa kỹ, em cũng thấy hơi ơn ớn. Nhưng mà giờ không ăn
đồ vỉa hè, sinh viên ít tiền lại không có điều kiện nấu ăn như tụi em thì biết
ăn ở đâu!”.
Chè khúc bạch hầu hết được chế biến bằng gelatin bẩn từ
Trung Quốc
Anh Nguyễn Văn Thành, công nhân may tại Khu công nghiệp Tân Tạo cho
biết: “Nói thức ăn vỉa hè là nguy hại, nhưng thật ra đi ch về nấu ăn cũng
không mấy an toàn. Thịt cá thì người ta ngâm, bơm thuốc cho tươi, rau c thì
không biết đâu là hàng Tàu, hàng ta. Muốn mua đồ an toàn thì phải vào siêu
thị, giá rau củ, thịt cá ở siêu thị cũng mắc hơn chút đỉnh, mà công nhân như
tụi tôi thi gian đâu đi siêu thị thường xuyên. Đi làm đã mt rồi, về chỉ muốn
ăn gì đó cho nhanh rồi nghỉ ngơi lấy sức thôi”.
Bên cạnh đó, còn do chính ý thức tự bảo vệ bản thân của người tiêu dùng.
Trao đổi về vấn đề này, ông Lâm Quốc Hùng - Trưởng Phòng Giám sát ng
độc thực phẩm Cục An toàn v sinh thực phẩm (ATVSTP) - đã phân tích:
“Có cầu ắt có cung, đó là quy luật không thể thay đổi của thị trường. Và
không ít người ăn uống thực phẩm đường phố với tâm lý, có chết ngay đâu
mà sợ.
Thực khách vô tư thưởng thức món ăn tại những hàng quán
đường phố nhếch nhác
Chính vì vậy giải pháp đột phá để bảo đảm ATVSTP thức ăn đường phố
chính là ý thức và hành động của mỗi người”. Thật vậy, dẫu bên cạnh là rác
thải, hay những món thịt gà, thịt heo nom ngon lành nhưng khi ăn có mùi khó
chịu thì cứ vẫn hút khách do giá thành phù hợp với túi tiền của phần đông
người dân và cũng chính từ tâm lý “có chết ngay đâu mà sợ”.
Trong khu ẩm thực tự phát ở một con hẻm góc đường Sư Vạn Hạnh giao với
Hòa Hảo Q.10, TP.HCM, hàng quán mc lên đông đúc và thực phẩm nghiễm
nhiên phơi bày không tủ kính che đậy; không bảo quản hợp vệ sinh; vật dụng
bán hàng được đặt dưới nền ẩm ướt; ngay gần khu vực cống rãnh bốc mùi.
Vậy mà, suốt sáng-trưa-chiều-tối rất đông sinh viên từ các trường cao đẳng,
đại học; những người lao động xung quanh khu này cứ lui tới ăn uống vô
cùng tp nập.
Ngư
ời bán thường chuẩn bị đồ nghề rất gọn nhẹ trên xe đ
ẩy