Những bài học từ người mẹ
Dịch giả: Thế Anh
MỘT NGÀY TI TỆ CỦA M
Hãy cho trẻ thơ tình yêu.
Rồi bạn sẽ được nhận lại.
John Ruskin
Vào Ngày của Mẹ, ngôi nhà th nhỏ gần nhà chật kín người. Người gác cửa trao
cho mỗi nữ tín đồ một nhánh hoa cẩm chướng đỏ. (Anh ta có hỏi trước: “Cô có
phải là mẹ.”).
Tôi bận cầm cái áo khoác cho đứa con 4 tuổi và túi tã cho đứa 1 tuổi nên phải đổi
tay để đón lấy cành hoa. Sau đó, tôi đi vào hàng ghế có chồng và bmẹ đang chờ.
Không có gì ngạc nhiên trong chương trình lhôm nay. Năm nào cũng vậy, nhà
thờ tặng hoa cẩm chướng để tôn vinh người mẹ. Mấy đứa trẻ con cũng lắc lư hát
các bài hát về mẹ.
Nhưng Chủ Nhật năm nay rất có ý nghĩa vì giáo viên trường có một ý tưởng
hay. Cô ta yêu cầu mỗi đứa hãy vẽ một bức tranh về mẹ, rồi cô sắp xếp thành các
ảnh trình chiếu. Sau mỗi bài hát, một ảnh sẽ được chiếu lên màn hình. Tác gibức
tranh được phép nói suy nghĩ của mình trên micro.
“Đây là mẹ tôi đang lái xe. Mẹ mang chúng tôi đến mọi nơi.” Bức tranh vẽ một bà
mẹ với đôi môi đỏ đang cười, nhìn ra ngoài cửa xe. Màn hình được ban tổ chức
đặt phía sau bục nhà thờ.
“Đây là mẹ tôi đang nấu ăn.” Bức tranh vẽ người mẹ có mái tóc vàng, bà đang đeo
cái tạp dề nhàu nát. Đây là bức gây cảm xúc nhất.
Những bức vẽ rất khác nhau nhưng tất cả đều ngọt ngào và mềm mại. Tôi rất hồi
hộp chờ đến lượt con mình. Tôi biết bức vẽ của nó rất đặc biệt một bà mẹ đang
đứng giữa đồng hoa.
Tôi đang mải suy nghĩ thì nghe Owen bập bẹ: “Đây là mẹ tôi giặt đồ khi mẹ thức
dậy buổi sáng.” Khán giả cười ồ khi bức tranh hiện lên. Giống như một người dẫn
chương trình chuyên nghiệp, Owen chờ mọi người lắng xuống rồi nói tiếp: “Cháu
không vẽ đúng tóc của mẹ. Nó còn dựng đứng hơn thế kia.”
Tôi muốn chết lặng. Sự tội lỗi chiếm lấy chỗ ngồi cạnh tôi, sự nghi ngờ chiếm lấy
chỗ nó. Đó thật sự là cách Owen nhìn tôi? Có ltôi phải nhảy khỏi giường trước
khi mọi người thức giấc để lo mặc đồ, chải tóc.
Trước khi làm mẹ, tôi rất chắc chắn về khả năng làm mẹ của mình. Khi Dave
tôi mới cưới, anh em rể của anh thường mang các con của họ đến nhà tôi vào l
Phục sinh. Chúng rất buồn và hay bò qua lại ới chân bàn, hay dưới cây đàn
dương cầm. Sau đó, tôi bảo chồng khi chúng ta có con, chúng sẽ không phải bò
dưới chân bàn dương cầm. Tôi sẽ tìm việc cho chúng làm để chúng khỏi buồn. Tôi
hình dung những chiếc túi đầy màu sắc treo trong gara, cái nào cũng đầy bút chì
màu và những đồ chơi hợp lứa tuổi chúng. Những đứa trẻ sẽ rất hạnh phúc khi làm
con tôi.
Bây giờ, sau 13 năm được làm mẹ, con tôi cũng từng bò dưới đàn dương cầm. Tôi
nhận ra tôi thật ngây thơ. Những chiếc túi chỉ chứa toàn bánh trái tp nhạp tôi mua
được trên đường. Tôi có ba con: Owen 13 tuổi, Emily 10 tuổi, và Amy 6 tuổi.
Làm mẹ là một kinh nghiệm tuyệt vời. Chỉ mới ngày trước, Amy chạy vào bếp với
hai người bạn và nói: “Mẹ ơi, mẹ cười đi. Con nói bọn nó mẹ cười rất ngây thơ.
Mẹ phải cho chúng thấy để bọn nó tin. Cười đi mẹ.”
Bạn tôi kể câu chuyện về nhân viên điều hành nvà vợ anh ta. Họ hay đi ăn tiệc
và đưa ra 10 điều răn về cách làm cha m. Rồi họ sinh con đầu lòng, đứa thứ hai
cũng sớm ra đời. Khi đó đi dự tiệc, họ chỉ còn nói tám quy luật để làm cha m.
Khi ba đứa con đã ln, họ chuyển từ 10 điều răn thành 3 đề nghị.
Đó cũng là vị trí của tôi vào Ngày của Mẹ hôm nay. Ba đề nghịthể có hiệu
nghiệm, không phải chỉ để làm cha mẹ mà cho cuộc sống nói chung. Tóm lại, trẻ
con thật ra như thế nào?
1. Biết lắng nghe. Dì Lois luôn lắng nghe bọn tôi, dì trả lời tất cả những gì chúng
tôi hỏi. Còn với người khác, bọn trẻ chỉ có thể nói chuyện với đầu gối hay cái cạp
quần họ. Mỗi lần tôi tiếp xúc với dì Lois, tôi không chnhận được câu trả lời mà
còn hiểu hơn về dì. Dì luôn cúi mình thấp xuống để nói chuyện với chúng tôi. Bọn
trẻ có thể nhìn vào mắt và ngửi thấy mùi nước hoa trên người dì. Dì Lois luôn lặp
lại câu hỏi để chắc chắn đã hiểu đúng ý tôi. Dì làm chúng tôi cm thấy mình là
người quan trọng. Dì Lois cho bọn trẻ thấy giá trị của mình.
2. Đối xử với mọi người như người quan trọng. Tôi học điều này từ người quản lý
văn phòng của chồng tôi. Vợ chồng Carol có 4 người con, bản thân cô là một
người mẹ đặc biệt. Gia đình Carol có s kính trọng và yêu thương lẫn nhau.lần
tôi hỏi làm sao cô có được điều này. Cô nói khi vợ chồng cô ly dị, Carol nhận ra
mình phải một mình nuôi con. Tự nhiên cô cảm thấy cần chúng và chúng cũng rất
cần cô. Họ phải nương tựa vào nhau. Cô nói: “Các con chính là bạn tôi, những
người rất quan trọng của tôi.”
Điều tốt nhất chúng ta có thể làm cho mọi người (con cái, bạn bè, đồng nghiệp, vợ
chồng) là đối xử với họ như những người quan trọng. Tôi từng vội vàng nghe điện
thoại trước khi con tôi bắt máy vì schúng nói điều gì đó không tốt. Bây giờ, cho
dù Nhà Trắng gọi tôi cũng chẳng thèm quan tâm. Con tôi hiện giờ là những người
tài giỏi, thông minh. Chúng là những người quan trọng. Tôi tự hào về chúng.
3. Hãy nh: chúng ta là con của Chúa. Tôi có người hàng xóm tên Fran, cô là m
của sáu người con. Chúng rất tự tin và là những người thành đạt nhưng không bao
giờ kiêu căng. Khi tôi hỏi về các con cô, Fran nhẹ nhàng trli: “Chúng không
hẳn là các con tôi đâu, Debbi. Chúng là con của Chúa. Ngài cho tôi mượn. Được
biết chúng là vinh hạnh của tôi. Tôi xem chúng là những vị khách quan trọng, và
ảnh hưởng lớn đối với tôi.
Nhìn bọn trẻ thích thật. Nhìn mọi người cũng thật tuyệt vời! Bạn thấy đấy, Ngày
của Mẹ không chỉ cho các bà mẹ mà cho tất cả chúng ta.
Tôi đã đóng khung bức ảnh Ngày của Mẹ mà Owen vẽ. Tôi treo nó trong phòng
giặt. Tôi thích bức tranh đó vì nó được vẽ bởi một cậu bé rất ngây thơ. Bức tranh
chứng tỏ tình yêu con trai dành cho mẹ, cho dù người mẹ có mái tóc dựng đứng.