
Bao Thanh Thiên – Thất Hiệp Ngũ Nghĩa
Hồi Thứ Bảy Mươi Lăm
Cắt trướng điều, Bắc Hiệp bắt đứa dữ,
So Ngọc Liên, Thái thú kết duyên lành
Mã Cường trọn ngày đó kinh sợ chẳng an, tới chiều không thấy động
tĩnh gì, liền truyền gia bộc dọn tiệc cùng với bọn môn hạ đánh chén nữa. Ai
nấy đều có vẻ vui cười vô sự, chỉ có Trí Hóa biết trước sự cơ rồi, nhưng
không hề nhạy miệng, còn Trẩm Trọng Nguyên cũng rõ nên giả đau bụng,
bỏ tiệc qua nằm một bên. Mã Cường không hề để ý tới, chén to chén nhỏ,
chén vơi chén đầy, uống cho say đến lã rồi, mới lò mò vào phòng Quách Thị,
chuyện trò vơ vẩn đến đầu canh hai. Vợ chồng sửa soạn vào trướng yên nghỉ,
thấy ngoài rèm bước vào một người to lớn, tay cầm gươm bén sáng quắc
lạnh mình. Vợ chồng Mã Cường hồn xiêu phách tán, sụp xuống đất lạy lia,
miệng xin dung mạng, Bắc Hiệp liền xé vải màn trước trói vợ chồng Mã
Cường lại rồi bịt miệng bỏ đó, đi vòng ra ngoài hoa viên vỗ tay ba tiếng.
Ba tiếng vỗ tay vừa dứt thời 20 tên Khoái đầu và Vương Khải, Trương
Hùng liền vâng lệnh, theo Bắc Hiệp vào phòng ngủ của Mã Cường. Bắc

Hiệp dặn dò chúng nó gìn giữ ác phạm, còn mình thời trở ra đánh đuổi lũ
côn đồ. Dặn vừa dứt tiếng xảy nghe phía trước có tiếng người kéo tới. Đó là
bọn của Tuần thủ đại thánh Đặng Xa và Bệnh Thái Tuế Trương Hoa đương
ở lại quán Chiêu Hiền, thấy con hầu ra báo rằng vợ chồng Viên ngoại bị bắt,
nên lật đật dẫn lũ chồn chuột vào tiếp cứu.
Bắc Hiệp thấy vậy nhảy tới đón lại, Đặng Xa liền thò tay vào túi móc
đạn ra bắt một phát, Bắc Hiệp huơ đao đỡ ngược lai, đạn ấy văng trúng vào
đầu một đứa trong bọn của Đặng Xa. Đặng Xa cả giận giường cung bắn mãi,
hễ đạn bay vừa tới thời Bắc Hiệp đỡ. Cứ nghe một cái rẻng thời bọn của
Đặng Xa có một người bị thương. Trương Hoa thấy Bắc Hiệp có một mình
nên coi thường, múa đao xốc tới chém. Bắc Hiệp đã đề phòng trước rồi, nên
lưỡi đao của Trương Hoa vừa tới thời đưa bảo đao ra đỡ một cái thật mạnh,
đao của Trương Hoa bay mất nửa ngọn, còn lại cái đuôi trơ trơ. Chúng thấy
thế không xong la lên một tiếng, rút nhau trở lại quán Chiêu Hiền đóng cửa
trốn. Lúc ấy thầy trò Trí Hóa đã chuẩn bị hành lý xong xuôi, cùng nhảy lên
mái nhà đứng xem trận thế, thấy bọn Đặng Xa bại rồi bèn nhảy xuống ra mắt
Bắc Hiệp và hỏi:. "Đã bắt được Mã Cường chưa?". Bắc Hiệp đáp: "Đã bắt
được cả hai vợ chồng". Trí Hóa nói: "Quách Thị chẳng tội gì, dung cho nó,
chỉ giải một mình Mã Cường xuống phủ mà thôi". Bắc Hiệp khen phải, sai
Vương Khải và Trương Hùng sửa soạn giải Mã Cường về phủ. Trí Hóa chạy

đi kiếm Giao Thành bảo đem một con ngựa cho Viên ngoại cưỡi. Giao
Thành chẳng dám cãi, đem ngựa ra để Mã Cường cưỡi đi, Bắc Hiệp và Trí
Hóa sai Ngại Hổ quảy đồ hành lý cùng bọn sai dịch đi khỏi Bá Vương trang
bấy giờ đã canh năm rồi.
Đi đọc đường, Bắc Hiệp thấy Ngại Hổ còn nhỏ mà có chí khí anh
hùng, nói năng lanh lợi thời mến lắm, nên trò chuyện với nó, nhân hỏi tới
nhà cửa cha mẹ, mới hay Ngại Hổ mồ côi lại không bà con nương tựa. Bắc
Hiệp động lòng thương, bèn hỏi rằng: "Nay ta thấy mi cô đơn như vậy, ý ta
muốn thâu mi làm nghĩa tử mi có bằng lòng chăng?". Ngại Hổ mừng rỡ đáp
rằng: "Nếu tôi được đi theo một người anh hùng hào hiệp thời còn chi may
bằng". Nói đoạn xin Bắc Hiệp và Trí Hóa dừng bước rồi để gói hành lý
xuống, trước lạy cha nuôi sau lạy thầy, coi bộ vui mừng lắm.
Bây giờ trời sáng, mà cách phủ chẳng bao xa, Bắc Hiệp giao Mã
Cường cho bọn sai dịch, rồi quay lại hỏi Trí Hóa rằng: "Bây giờ thầy trò
hiền đệ tính đi đâu?". Trí Hóa đáp: "Đệ tính qua phủ Tùng Giang vào thôn
Mạc Hoa". Bắc Hiệp nói: "Nếu hiền đệ có tới anh em họ Đinh, nói liệt
huynh xin có lời thăm bác và Song Hiệp nhé". Trí Hóa nói: "Sao Âu Dương
huynh không đi cho vui?". Bắc Hiệp nói: "Liệt huynh mới ở bên qua đây
tính xem phong cảnh Khánh Châu, ai dè gặp việc này, vậy phải ở lại ít lâu

nữa, trừ cho xong bọn côn đồ tại quán Chiêu Hiền và chờ xong án này, rồi
thưởng ngoạn các nơi danh thắng mới chẳng uổng công xa xôi lặn lội". Nói
đoạn cùng nhau từ giã, Ngại Hổ không nỡ chia tay, đôi giọt nước mắt đằm
đằm, nghĩa mới mà tình sâu.
Nói về lũ côn đồ trốn trong quán chiêu hiền, khi nghe êm lặng rồi mới
dám đốt đèn lên, kiểm điểm nội bọn lại thời không thấy Trí Hóa và Ngại Hổ,
chúng nó bèn bàn với nhau phải làm như vầy... như vầy... Đoạn nhất tề kéo
nhau lên nhà trên ó lớn rằng: “Chúng ta là một bọn với Bắc Hiệp, theo công
sai tới đây, vì Mã Cường nay hãm hại dân gian độc ác mà giàu có, nên
chúng ta đoạt cả của tiền, phá tan nhà cửa để trả hận". Nói dứt lời áp vào phá
rương bửa tủ, lấy bạc vàng rồi đi tứ tán.
Quách Thị bấy giờ nhờ con hầu cởi trói vào ngủ trong mùng, nghe
cuộc biến động như vậy, không dám cục cựa chờ chúng nó đi rồi mới ló cổ
ra, kêu liễu hoàn, bộc phụ tựu lại tra điểm tiền bạc rồi dạy Giao Thành lập tờ
cớ, làm biên trình cáo với quan huyện, kèm tội cả cho Bắc Hiệp. Lại e tội
chồng khó gỡ, nên lén viết thư cầu cứu với chú là Mã Triêu Hiền, phái Giao
Thành đem thư ấy lên kinh.
Bây giờ nói qua Vương Khải và Trương Hùng giải Mã Cường về phủ,
Nghê Thái thú vội vã thăng đường hỏi rằng: “Sao mi dám giả mạo tờ giấy vu

cáo cho Cửu Thành và Hoán Chương mắc nợ, làm ngang bắt hiếp con gái
nhà người?”. Mã Cường đáp: "Nguyên hai người ấy quả có thiếu nợ, và chịu
thế con cho tôi, chớ thật không có bắt hiếp ai ráo". Nghê Thái thú lại hỏi:
“Còn việc sai gạt bắt ta là ý gì?". Mã Cường đáp: "Quan lớn là bậc tứ phẩm
huỳnh đường, có tới nhà tiểu nhân bao giờ đâu?". Thái thú giận lắm tra khảo
đôi ba lần nó cũng chẳng khai, thậm chí sai đánh bốn chục hèo, cũng một
mức chối. Sau đem Cửu Thành và Hoán Chương ra đối chất, nó cũng nói là
hai người ấy thiếu nợ bằng lòng thế con. Đương còn tra khảo, chợt thấy dưới
huyện chuyển lên một tờ trình báo, trong ấy nói nhà Mã Cường bị cướp,
chính trộm là Bắc Hiệp đem sai dịch tới cướp đoạt rất nhiều tài vật, luôn có
kẹp tờ cáo theo. Thái thú xem xong tỏ ý không vui truyền giam đỡ Mã
Cường vào ngục, cho Hoát Cửu Thành về nhà, còn Hoán Chương thời cầm ở
lại nha, rồi trở vào thư phòng cho đòi Vương Khai, Trương Hùng tới hỏi
rằng: "Hai người làm sao bắt được Mã Cường?". Vương, Trương hai người
bèn thuật rõ đầu đuôi cho Thái thú nghe. Nghê Thái thú lại hỏi: "Còn những
tài vật trong nhà nó, người có động tới món gì không?". Vương Khải và
Trương Hùng thưa: “Chúng tôi làm việc quan đã lâu rồi, chẳng hề dám sai
phép dầu một cây củi, một miếng giấy trong nhà cũng không động tới".
Nghê Thái thú nghe xong, truyền cho Vương Khải và Trượng Hùng đi
tra xét việc đó. Hai người vâng mệnh ra đi.

