Phán Quan Mt Xanh
n T S là mt danh sĩ nổi tiếng Việt Tây, chàng văn hay chữ tt
nhưng lại có tính khá ngây thơ. Nhiều k i đùa bịa chuyn cho vui
nhưng khi Sở nghe được thì tin ngay là chuyn thc. Do thành tht cht
phác quá nên S rt nhát gái, h thấy nơi nào có bọn con gái phóng túng
chàng bèn vi vàng tránh xa, không dám ti na.
Bn bè có ln trêu S bày mưu d chàng đến gp bn ca k để chúng
ct nh v vp, b thế thì chàng ta s toát m hôi, mt mũi đỏ bng trông
rt ng nght. Do đó thiên hạ đặt cho chàng bit hiu là S ngc.
Trong huyn S có mt hiu buôn ln, dinh th nguy nga không
thua gì các nhà vương tộc, c hng ca nhà này cũng là những người
ni tiếng giàu có. Nhà buôn y có một cô con gái đẹp tuyt trn tên là A
Bo, vừa đang tuổi cp kê. Các thế gia vng tc quanh vùng ấy đua nhau
mang sính l đến hỏi cưới A Bảo nhưng cha nàng chưa chịu mt ai.
Gp lúc S va chết v, bn bè xúi gic chàng thuê mi đến hi A
Bảo và đùa rng:
Cô gái ấy thường nói vi gia nhân rng nếu không lấy được danh sĩ
c như Tôn Tử S thà chết còn hơn.
Vn tht thà nên S tin ngay lời đồn y là có thc, chàng vi nh
người mối đến dm hi.
Phú ông tu cũng phục S người văn hay chữ tốt, nhưng vẫn t
chi li cu hôn vì chê chàng quá nghèo.
M mi vừa ra đến ca, cha lin gi A Bo ra hi:
Tôn T S danh tiếng khp vùng vì bút nghiên, con nghĩ sao?
A Bo va che ming cười vừa nói đùa:
Nếu gã dám cht ngón tay th sáu, con s dám ly gã.
Nguyên t khi chào đời S đã có mt ngón tay th sáu mc cnh
ngón tay cái.
M mi thoáng nghe được li nói ca A Bo lin v thut vi S,
chàng cười gn:
Khó gì, ch là chuyn nh.
S lin ly dao t cht ngón thu khiến máu vt ra đầy thm nhà
và chàng đau đến tận xương tuỷ, tưởng có th chết được. Tịnh dưỡng vài
ngày S nhn thy vết thương đã hơi lành, bèn tìm m mi, chng nói
chng rằng giơ bàn tayn cho mụ xem.
M mi vi vàng chạy đến báo cho phú ông.
Phú ông k li vi con gái. A Bo nghĩ rằng anh chàng l lùng, nàng
đùa thêm một câu na:
Dám cht ngón tay k cũng anh hùng thật. Nhưng nếu mun ly con
phi cht c cái tính ngc đi mới được.
S nghe câu y, hoang mang vì không biết tính ngc là tính gì? V
li, chàng cũng chưa bao giờ nghĩ rằng mình có tính ngc và nghĩ rằng
mình hi cô gái vì bn bè yêu cu ch mt mũi chưa biết đẹp xu thế
nào. T nhiên, S đâm ra hết tha thiết vi vic ly v và ý đnh chinh
phc A Bo cũng dần nht.
Lúc y vừa đến tiết thanh minh.
Theo phong tc, vào ngày này trai thanh gái lịch đua nhau trẩy hi
xuân. Các chàng trai phóng đãng cũng nhân dịp này theo đuổi và tha h
trêu chc my nàng n tú.
người bn cùng học đến r S đi chơi:
Nhân dp này anh nên nhìn ngm dung nhan ca tiểu thư đài các xem
sao!
S vn m c vì li nói đùa của A Bo do n nên bng lòng cùng đi.
Trong ngày hi dp dìu tài t giai nhân, t xa chàng thy mt cô gái
ngi ngh chân dưới bóng cây mà chung quanh bn con trai c vn tán
đông lắm. H kháo nhau rng:
Đó là tiểu thư A Bảo.
S vội đến gn, nhn thy cô gái qu là sc nước hương trời, dung
nhan có một trên đời. Ngh mt lát, thy bọn con trai kéo đến lúc càng
đông, A Bảo vội đứng dậy bước đi.
Thân th nàng như viên ngọc chut, dáng điệu uyn chuyn tht
không có bài văn nào sánh bằng. Đám con trai đứng quanh, mỗi người
tán mt câu huyên náo, toàn là nhng li xáo rng ca ngi v đẹp tn
bích ca nàng. Ch có S là không bun m li.
A Bảo đã đi mất ri mà bn S vn thấy chàng đứng ngây ra như
tượng g, mt mũi bần thn, không còn hn vía gì c. Nhóm bn va
kéo đi vừa đùa:
Hn anh theo A Bo ri phi không?
H không thy S nói gì.
Mọi người đều đã biết S có bn tính ngây ngô nên cũng không lấy
gì làm l, c đưa đẩy, trì kéo chàng v. Nhưng đến nhà ri, S n
người trong mơ, đ đẫn lên giường nm thẳng đơ, suốt ngày không thy
động đậy gì.
Người nhà lay dy, thy S bất động, đoán rằng chàng đã b người
đẹp hp hn lin ra giữa đường vng gi hn chàng v, nhưng chẳng ăn
thua gì. Đến lúc b lay gi d quá thì chàng mi thu thào nói:
Tôi đang ở nhà vi A Bảo đây.
Hi thêm na thì thy S lại như chìm vào trong cơn mộng nên h
không biết làm sao.
Nguyên lúc S thy A Bảo đứng dậy ra đi thì tiếc đến ngn ngơ,
tưởng chừng như thân xác mình cũng đang theo chân nàng mà bước. S
đến gn A Bo, th s vt áo, cũng không thấy ai phn ng gì, chàng
bèn theo v nhà nàng.
Nàng ngi S cũng ngồi, nàng nm chàng cũng nằm, ban đêm cũng
theo nàng vào phòng khuê, gn gũi rất vui v. Mt lúc lâu, cm thy
bụng hơi nhói lên vì đói, Sở mun ra v nhưng thần trí li mê muội như
trong cơn say không biết c lối đi.
Còn A Bo, t khi đi to m v, đêm ngày nàng luôn mơ màng thấy