
ĐÀI CÁC TIỂU THƯ
1.Ngày …tháng..năm
Chúng tôi có mặt tại khu vực khách sạn từ sớm để chuẩn bị cho buổi đấu thầu. Tôi chỉ ôm cặp tài
liệu trong khi chị Tuyết thì nói liên tục qua điện thoại. Chị ấy luôn như thế - bận rộn như ko kịp
thở.
Có rất nhiều nhà đầu tư đến dự buổi hôm nay, do đó ko khí đã rất căng thẳng. Mồ hôi tôi ra ướt
đẫm thái dương, đầu nhức bưng bưng, tai ù đi cả. Cuối cùng buổi đấu thầu phải hoãn lại và họ
chọn 3 nhà thầu triển vọng nhất cho dự án để phỏng vấn riêng, trong đó có chúng tôi.
Tôi và chị Tuyết tiếp tục làm việc cùng nhau, tôi gọi về công ty, chị ấy thì đọc tài liệu. Bữa trưa chỉ
có bánh mì kẹp thịt và trà chanh lạnh. Tôi ngán nó khủng khiếp.
Hai giờ chiều, chúng tôi phải trình bày kế hoạch trong 30 phút, trả lời các câu hỏi trong 65 phút,
và họ hẹn chúng tôi tuần sau sẽ có câu trả lời. Khi ra về tôi chỉ muốn lao xuống bể bơi ngay lập
tức.
Thức khoe cái kèn nó vừa mua, trông bảnh lắm. Tôi nghĩ chắc nó đã đập ống heo để mua chiếc
kèn này, vì giá của loại ấy khá đắt, ít nhất là cũng quá tầm với những đứa như chúng tôi. Lão
Phúc thì vừa bán cái xe để mua dàn organ và loa thùng. Chúng tôi đã chuẩn bị đầy đủ cho buổi
ra mắt ngày mai. Tôi ư? Dĩ nhiên là phải mượn ông chủ tháng lương tới để đủ tiền mua bộ trống
mới. Đam mê là thế đấy.
Thức trằn trọc suốt đêm làm tôi cũng ko ngủ được. Nó bảo – “cứ như sắp làm liveshow”. Tôi gầm
gừ - “Ừ, liveshow, để xem có anh cảnh sát nào tóm về bốt ko?”
2.Ngày..tháng..năm
Tổng Giám đốc nhìn chúng tôi nghi ngại, vẻ mặt ông ta cho thấy ko muốn chúng tôi tiếp tục nữa.
“Bỏ đi, những dự án chính phủ đâu có dễ lấy?” . Chị Tuyết cười bình thản – “Hôm nay họ gọi,
nếu giành được thì cho bọn em nghỉ 1 tuần nhé sếp.”
Ông ấy gật, có lẽ cũng ko thể làm khác đi được.
Thật ra thì đây ko phải là lần đầu tiên tôi đi tranh thầu với chị Tuyết, mà gần như hơn 10 lần rồi.
Nhưng lần này thì khác, nó là dự án lớn, lợi nhuận cao và hầu như chúng tôi đã dành ra rất
nhiều tâm huyết để theo đuổi. Cho nên tôi cứ bồn chồn lo lắng đến mệt mỏi cả từ sáng tới trưa.
“Em trông ghê quá, thoải mái đi.” - Chị ấy đẩy ly café về phía tôi.
“Nếu họ từ chối thì sao?” – Tôi vẫn thiếu tự tin hơn bình thường. Chị uống 1 ngụm nước, nháy
mắt – “Thì…thôi. Ko có nghỉ ngơi gì cả”.
Tôi đâu có muốn nghỉ phép, chỉ là…tôi sợ thất bại. Tôi sợ mọi thứ trở thành công cốc. Trái với
tôi, chị muốn nghỉ phép dài lắm, vì “chị đâu có thời gian cho thằng bé”. Đó là cu Tí, con trai 6 tuổi
của chị.
Đến lượt tôi nôn nóng, anh Khoa bảo đã thuê được chỗ rồi, góc phố Tràng Tiền. Hẹn lúc 4h mà
mới 2h trưa tôi đã thấy sướng sướng thế nào. Hơn 3h, ko chịu được nữa tôi xin nghỉ sớm, chạy
về nhà, gặp Thức ở đó. Nó cũng y chang tôi.
4 giờ kém, lão Phúc đưa xe ba gác tới, chất 1 đống thứ lên, còn chúng tôi cuốc xe máy.
Họ gọi điện, đồng hồ chỉ 5h kém 15. Chị Tuyết nghe xong, cúp máy, nhìn tôi – “Ok rồi cưng”. Đó
là câu nói tuyệt vời nhất mà tôi đã chờ đợi. Tôi ôm chị và thở phào nhẹ nhõm.