
Chuyện của dòng sông ma thuật
TRUYỆN THIẾU NHI CỦA TRẦN HOÀNG VY
I.
Mùa thu phương Nam nắng vẫn nắng, mưa vẫn mưa. Những cái nắng có lúc lên đến trên
30 độ, tưởng chừng đổ hào quang trên mặt đường trưa nóng rãy. Hơi nóng từ những ụ
rơm chất cao ngồn ngộn tưởng có thể vùi chết những con cào cào, dế như người ta nướng
nó trong những cái lá khô đốt vội.
Còn mưa cứ từng chặp, từng chặp không đâu, vu vơ như con gái chợt khóc, chợt cười, kỳ
lạ. Có lúc, tin báo bão xa, bão gần đâu đấy ở biển khơi miền Trung hay phương Bắc xa
xôi, cũng làm mưa ở đây ảnh hưởng. Người lớn gọi là “ảnh hưởng bởi áp thấp nhiệt đới”,
vậy là mưa dầm dề, tối trời, tối đất. Mưa cả ngày không dứt. Năm học mới cũng còn non
tháng nữa. Bởi mới là tháng Tám tây! Nên lũ nhóc của cái xóm Bến Mương này lại đâm
ra rỗi việc, ngồi bó chân “nước lụt” ở nhà, ngong ngóng mùi vị từ căn bếp lan tỏa lên để
đoán bửa cơm trưa nay hoặc tối nay ăn gì?
Đang ngồi hểnh mũi, hít hà cái mùi “mắm kho quẹt” từ phía sau bếp ngào ngạt tỏa lên.
Cá Bống bỗng nghe tiếng réo của đám bạn ở trước ngõ: “ Bống Bống, Bang Bang ơi ! Ra
thi thả thuyền hông?”
Một đám con trai, con gái năm đứa, tay cầm tàu chuối, lá sen che đầu đang đứng lao nhao
ngoài cổng. Con Vện từ trong nhà nhảy xồ ra, gặp vũng nước mưa trước sân nên co chân,
quay đầu lại và nhảy phốc lên cái phản để trước hiên, mõm chỏ ra phía trước sủa ong
ỏng. Chừng nhận ra đám trẻ quen mặt, cái đuôi lại ngoáy tít lên chào mừng.
Thằng Bống trong nhà chạy ào ra, thuận tay đẩy luôn con Vện xuống đất. Miệng tía lia:
- Thi đua thuyền ha tụi bây? Có tao tới liền đây!
- Mày phải lấy đem theo quyển tập mới có… giấy mần thuyền chớ!- Búp bê nói.

- Ủa chớ tụi mày không có ha? -Bống ngập ngừng.
- Tụi tao không đem theo mới… ghé kêu mày chớ!- Thằng Sỹ đen lên tiếng.
- Ừa! Chờ tao năm phút!- Ngó trước, ngó sau, cá Bống chạy vội vào nhà…
Nơi cá Bống, Búp bê, Sỹ đen, Thành phố, Kim ngân, Tân sọ ( chú ý những cái tên viết
hoa, còn chữ đi kèm là…biệt danh theo hình dạng hay một đặc điểm nào đó của đám trẻ),
là một con kênh nhỏ dẫn ra dòng sông Mây Thu, nước êm và lững lờ như một dải lụa
mềm. Hai bờ là những hàng dừa nước quanh năm xanh mướt, điểm thêm những cây sim
mua hoa tím và những cây bình bát, trái chín vàng ươm, thơm lừng, hấp dẫn đám chim
chào mào, sáo sậu đến ăn và làm tổ. Một điểm chơi hấp dẫn và lý tưởng.
Trò chơi được qui định: Thuyền ghe ( Có mui, không mui, thuyền buồm) phải được gấp
bằng giấy vở học trò, phía sau cho phép gắn một miếng xà-bông nhỏ, làm lực đẩy cho
thuyền đi nhanh. Tất cả thuyền làm xong, chủ thuyền ( người đua), cầm trên tay, cùng
trèo ra cây cầu khỉ bắt ngang con kênh và đồng loạt thả ngược dòng kênh, theo hiệu lệnh
của trọng tài. Thuyền ai về đích trước sẽ là vô địch. Phần thưởng là một trái bình bát và
một con cá lóc hoặc một con cua nướng…sình! ( Cua, cá…được bọc lớp bùn và nướng !),
cùng một bọc muối ớt…(Mới nghe đã ứa nước miếng rồi!).
II.
- Cố lên! Cố lên! Chiếc Hải âu gần thắng rồi!- cá Bống gào lên.
- Ê! Ê, chiếc Buồm đen của tao gần đích rồi…- Sỹ đen cũng gân cổ la lớn.
- Nè, coi…Ý dề lục bình ủi vào thuyền tao là không tính hen?.. – Búp bê lên tiếng.
Giữa lúc cuộc thi đua thuyền đang hồi cao trào, bỗng có tiếng động cơ hộc lên. Ngay
khúc rẽ, một chiếc Ca-nô màu xanh nước biển, xé nước lao ra giữa dòng kênh. Nước bắn
ràn rạt hai bên, sóng ào lên, nhấn chìm những chiếc thuyền giấy tội nghiệp tan tác…
Đồng loạt đám trẻ nhao lên : “ Ê! Ê!...ông Ca-nô bắt đền cho tụi tôi! Ca-nô đâu được
phép chạy vào con kênh này?”.

Chiếc Ca-nô bỗng tắt máy dừng lại đột ngột và từ từ nép vào phía chiếc cầu khỉ.
- Phù…! Xém chút nữa…- một thanh niên tóc tai xoăn tít, đeo kính đen, bước lên. Theo
sau là một cô gái mặc áo dài hồng, xinh đẹp.
- Hi! Chào các em!- Người thanh niên tóc xoăn lên tiếng khi vừa thấy bọn trẻ. Cô gái với
nụ cười rạng rỡ, dễ mến, cầm trên tay cái máy quay phim mi- ni, đang ghi hình bọn trẻ.
- A !.. Hai người là cô dâu… chú rễ đi… hưởng tuần trăng mật, đúng hông?- Búp bê reo
lên.
- Suỵt! Đố các em đó!- Cô gái đưa ngón tay lên môi, ngầm khuyến khích lũ trẻ…đoán
xem họ là ai.
- Là… diễn viên điện ảnh đi… quay “phinh” chớ gì? Sỹ đen nói.
- Không đúng. Họ giống… tình nhân như trong phim “Trái tim mồ côi” vậy! Thành phố
khẳng định.
- Hay bọn họ là… gián điệp. Như “Những bóng người trên biên giới”? Cá Bống thì thào,
vẽ cảnh giác…
- Thôi! Thôi! Để anh tự giới thiệu nhé? – Có lẽ nhìn bộ dạng của cá Bống, người thanh
niên xua tay nói : - Anh là Tóc xoăn, Giám đốc công ty Du lịch Xanh, còn đây là cô
Rose, Giám đốc điều hành kiêm chuyên viên khám phá…sinh thái…
Nhìn thật kỹ cô gái, bọn trẻ lại chụm đầu vào nhau bàn tán: “ Tên… Tây, ăn mặc và nói
tiếng…Ta! Chị ấy là Việt kiều. Còn anh Tóc xoăn thì tóc…Châu phi. Họ quả là kỳ
quặc…”.
- Nào các em! Lại cả đây chị cho xem hình nè!- Chị Rose, ngoắc bọn trẻ lại, chìa màn
hình máy quay cho bọn trẻ xem.
- Đẹp quá! Giống đóng “phinh” hả tụi bây? – Sỹ đen phấn khởi nói.
- Ngộ hén! – Búp bê gật gù.
- Rồi rồi… Bây giờ các em cho anh hỏi thăm chút nhé?- Anh Tóc xoăn sốt ruột lên tiếng.

- Anh hỏi gì hỏi đi!...- Bọn trẻ đồng thanh.
- Anh với chị Rose đây có ý định đi… khám phá dòng sông Mây Thu, để lên kế hoạch
cho chuyến du lịch sinh thái và khám phá. Đến đây, ca-no bỗng rẽ ngang vào con kênh
này. Vậy đây là đâu vậy các em?
- Đây là con kênh Đuôi Chó của cánh đồng Chó ngáp đó! Tân sọ nảy giờ làm thinh, bỗng
lên tiếng.
Cô gái che miệng cười khúc khích vì những cái tên ngộ nghĩnh, ê hèm và hỏi:
- Nhưng đây thuộc Ấp nào? Xã nào? Lát nữa anh chị phải tới xin phép chính quyền địa
phương, ngộ nhỡ…
- Ấp Con Trăng, xã Mương…-Kim Ngân rụt rè lên tiếng.
- Ba con nhỏ đó là… chủ ấp Con Trăng này đó chị! -Thành phố… mách lẻo.
- Trưởng ấp chớ chủ ấp hồi nào? – Búp bê đính chính.
- Rồi rồi… mấy cưng. Vậy nhà trưởng ấp ở đâu ta? – Anh Tóc xoăn vừa xoa đầu vừa xen
vào.
- Nếu đi đường bộ này, thì tắt qua cánh đồng Chó Ngáp là tới. Còn đi thuyền phải qua hai
cái bến. Ở đây là Bến Mương, còn một bến nữa là Bến Miễu, chỗ có cái miễu Thủy thần,
đi bộ lên, qua chín căn nhà thì tới…- Kim Ngân nói liền một mạch.
- Chà! Chà… cũng rắc rối dữ. Hay là cô bé đi với anh chị cho nhanh nhé?- Chị Rose vuốt
tóc Kim Ngân nói.
Kim Ngân lùi lại. Nó là con bé nhát nhất bọn. Miệng ấp úng: “ ho…hỏng được đâu, em
hông dám đi một mình…”
- Vì sao?- Anh Tóc xoăn hỏi lại, và quay qua đám trẻ- Hay là tất cả cùng đi?
- Sợ chiếc ca-no chở không hết!- Cá Bống nhìn chiếc ca-no nói.
- Ừ nhỉ! Ở đây có tất cả tám người. Chiếc ca-no này nhỏ, chở không hết thật.- Anh Tóc
xoăn gải đầu.

- Em không đi!- Thành phố lên tiếng.
- Cả em nữa. Em sợ…- Sỹ đen ấp úng. Nó nhìn chị Rose đang đứng gần mép nước. Gió
bay chiếc áo dài và cả mái tóc chị về một phía, trông chị Rose không khác nào một nàng
Tiên cá của xứ sở Đan Mạch mà nó đã được đọc trong một câu chuyện cổ tích nào đó.
- Thôi thì hai đứa… ở lại, chịu khó về bộ. Anh mượn bốn bạn vậy nhé? – Anh Tóc xoăn
an ủi Thành phố và Sỹ đen.
- Sáu người, vừa đẹp cho một chuyến đi. Đúng ba… cặp đôi Tóc xoăn ạ!- Chị Rose quay
lại cười nói.
Anh Tóc xoăn đã nhảy xuống ca-no. Chị Rose, cá Bống, Tân sọ, Kim ngân và Búp bê lần
lượt xuống.
Thành phố, Sỹ đen đứng nhìn theo, bỗng tụi nó nắm tay rùng mình. Chiếc ca-no như một
con cá mập xanh, đang há mồm nuốt dần các bạn nó. Hai đứa bỗng thét lên: “Ma! Có
ma…” và cắm đầu chạy.
Dưới dòng kênh Đuôi Chó không còn thấy bóng dáng chiếc ca-no đâu cả. Hai vệt sóng
lớn dạt vào hai bờ giờ đã yên lặng. Dòng sông vẫn êm đềm trôi, xuôi về hướng sông Mây
Thu. Một cụm lục bình giữa dòng kênh xoay tròn, xoay tròn như có một bàn tay vô hình
đang xoay một chiếc chong chóng…
III.
Tiếng máy ca-no vẫn nổ đều đều: “ Phành phành…phành phạch, phành phạch…”, nước
xé và bắn ra hai bên ràn rạt. Anh Tóc xoăn chăm chú điều khiển chiếc ca-no chạy phăng
phăng giữa dòng sông vắng, chẳng cần luồng lạch, và cũng chẳng cần né tránh ai. Bọn trẻ
lần đầu tiên ngôi trên chiếc ca-no chạy với vận tốc cao, nên hai tay bám chặt sợi dây an
toàn chăng ngang giữa lòng khoang. Chị Rose ngồi ghế phía sau lưng anh Tóc xoăn, mái
tóc đen dài bay hết về phía sau như một đám mây màu đen, thoảng vào lũ trẻ một mùi
hương thơm quyến rũ và ma mị. Có lẽ đang là giữa trưa, mặt trời đứng ngay trên đỉnh

