
Chuyện tình từ một ván cờ người
TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN HỮU DUYÊN
Tân trở lại Đà Lạt vào một ngày cuối đông để thăm đứa em gái út có chồng ở thành phố
này. Và, cũng để tìm Thủy, dù rất mong manh, bởi cũng đã gần bốn mươi năm đi qua.
Đêm. Lạnh – cái lạnh của một vùng đất được mệnh danh là xứ sở tình yêu, với sương mù
lãng đãng cả một khoảng trời, cả mọi thời khắc. Thật là thi vị mỗi khi đêm về những
mảng trắng mềm như lụa ấy luôn quấn quyện những đôi tình nhân âu yếm bên nhau trên
những đường phố, đồi dốc, dưới những cây thông, bãi cỏ của thành phố mộng mơ này…
Tân mặc thêm áo khoác ngoài, rảo bộ, và bước vào một quán cà phê trên đường Nguyễn
Văn Trổi, con đường của một vùng đất mà ngày ấy - Tân, chàng trai trẻ miền quê nghèo
khó ven biển miền Trung đã có một cuộc tình đẹp, đọng mãi trong ký ức…
Ngày ấy, khoảng đầu tháng chín năm một ngàn chín trăm bảy mươi tư, Tân là một chàng
trai hai mươi tuổi từ Bình Định mang xách lên Đà Lạt học ban Việt văn của Đại học Văn
khoa thuộc Viện Đại học Đà Lạt. Một buổi chiều sương mù giăng thấp dưới những thung
sâu của Đồi Cù, Tân đã làm quen Thủy trên đường Thủy đi học về.
- Xe Xanh ơi, chờ người ta đi với!
- Cái anh này vô duyên. Ai quen biết mà chờ cùng đi? Lại kêu đích tên Xe Xanh nữa chứ!
Không lẽ…
- Anh là người đầu tiên tặng hoa khi em đóng vai Xe Xanh chạy băng xuống biên trái
cùng với tiếng loa phong thanh “chiếu tướng” kết thúc ván cờ người trước trường Nữ
trung học Bùi Thị Xuân cách đây vài bữa.
Tân vừa nói vừa bước tới đi song song cùng với Thủy.
Tuy hơi lúng túng và có chút ngượng ngùng, nhưng Thủy cũng trấn tỉnh kịp thời.

- Em nhớ ra anh rồi. Mà sao anh lại đứng ngay chỗ gần em chạy xuống để vung gươm
chiếu tướng kết thúc ván cờ vậy?
- Anh yêu cái đẹp.
Thủy trố mắt:
- Anh nói gì em không hiểu?
- Ván cờ người hôm ấy, bốn cô gái đóng vai bốn con xe đều đẹp. Nhưng đẹp và dễ
thương nhất là con Xe Xanh chiếu tướng kết thúc ván cờ.
- Anh lại chọc quê em rồi. Em xấu nhất thì có. – Thủy vừa nói vừa chạy tới trước, mái tóc
dài chấm ngang lưng bay bay trong gió như một bức tranh mềm mại càng tôn thêm vẻ
kiều diễm vốn có của người con gái vùng đất cao nguyên.
- Chậm lại Xe Xanh ơi, mà cho anh hỏi, Xe Xanh tên gì vậy?
Thủy quay người lại, đôi má ửng hồng, ánh mắt như cười, rất xinh dưới ánh nắng chiều.
- Ở dưới quê của anh có dòng sông không?
Mặc dù hơi ngạc nhiên vì câu hỏi của Thủy, nhưng Tân vẫn vui vẻ trả lời:
- Có, có chứ! Anh và lũ bạn thường hay tắm sông, vừa mát vừa thỏa sức vẫy vùng, nhất
là những buổi trưa hè.
Tân định nói tiếp thì Thủy đã chen ngang:
- Anh đang nói đến tên em đấy.
Tân bật cười:
- Chẳng lẽ em tên Thủy sao?
- Còn chẵn với lẻ nữa, tên em đấy! – Thủy cười, và Tân cũng cười. Nắng chiều mát dịu
một góc đồi.
Từ buổi chiều hôm ấy, Tân hay đón Thủy mỗi chiều khi Thủy đi học về. Thế rồi tình yêu
như là sợi dây định mệnh buộc chặt hai trái tim tự nguyện dâng hiến cho nhau. Thủy ở

với mẹ. Đó là một người phụ nữ trạc tuổi gần bốn mươi. Tầm thước và sang trọng. Năm
đó, Thủy học lớp mười một trường Nữ trung học Bùi Thị Xuân, là đứa con duy nhất của
một gia đình giàu có ở trên Đồi Cù. Tân chỉ biết vậy. Anh hạnh phúc được cận kề bên
Thủy, nắm tay nhau tung tăng dưới những thung sâu của Đồi Cù, dìu nhau từng bước lên
những chóp núi cao của Thung Lũng Tình Yêu, tựa vào nhau dưới cội thông già trao
nhau những nụ hôn say đắm, nồng nàn… Và mãi mãi không bao giờ Tân quên buổi chiều
mưa giăng kín cả bầu trời Đà Lạt. Tân và Thủy phải trú mưa vào một cái hang nhỏ trên
Thung Lũng Tình Yêu. Trong hoang sơ của đất trời, Tân kể cho Thủy nghe một câu
chuyện về một loài chim rất lạ. Chúng sống ở núi rừng nhưng luôn sát cánh bên nhau,
cùng bay lượn bên nhau, nhưng chỉ ở núi rừng chứ không vào thành phố. Có lẽ chúng nó
sợ nơi con người đông đúc sẽ nguy hiểm khó lường. Cuộc sống của chúng đang bình yên,
thì một ngày kia con chim mái bị trúng đạn của người đi săn, con chim cồ thét vang thảm
thiết cả núi rừng, nó lao xuống gắp bạn tình bay mất. Mấy ngày sau, người ta phát hiện
xác hai con chim ấy ở trong cái hang nhỏ này.
- Em thấy lạnh quá. Nghe chuyện anh kể, em lại liên tưởng…
Thủy nép sát vào người Tân như để tìm hơi ấm và sự che chở từ nơi anh. Trong hoang
vắng của núi rừng cùng với cơn mưa dai dẳng bên ngoài, Tân ghì chặt Thủy với một nụ
hôn nóng bỏng không thể nào cưỡng nổi. Hơi thở của Tân và Thủy mỗi lúc càng gấp gáp
hơn. Và, những giây phút hồng hoang đã được thăng hoa đến tuyệt đỉnh của tình yêu…
Cánh hoa trinh nguyên yếu đuối, mỏng manh đã không thể chống đỡ cơn lốc của dục
vọng mang tính bản ngã của hai sinh linh bé bỏng với sự đồng lõa vô tình của không gian
vốn dành riêng cho những đôi tình nhân.
Đất trời yên tĩnh. Mưa tạnh. Gió ngừng. Tựa vào vai Tân, Thủy khóc, những giọt nước
mắt của người con gái lần đầu tiên làm chuyện vợ chồng. Tân im lặng, ôm lấy Thủy. Anh
xấu hổ với tình yêu của Thủy, đã giẫm đạp lên sự trong trắng của người con gái anh yêu.
Tiếng Thủy nói nhỏ bên tai:

- Anh hãy hứa với em, chúng ta sẽ giống đôi chim lạ như anh vừa kể cho em nghe, luôn
yêu thương em dù mai này đời có ra sao, nghen anh.
Tâm trạng của Tân bây giờ như một kẻ tội đồ. Anh đưa tay gỡ những cộng tóc rối của
Thủy:
- Anh sẽ mãi yêu thương em. Khi ra trường, anh sẽ xin “đưa nàng về dinh”, em nhé.
Thủy cười, một nụ cười hồn nhiên, trong suốt, nắm chặt tay Tân với niềm tin được anh
chăm sóc, cận kề đến cuối cuộc đời này.
Và đó là những ngày tháng Tân và Thủy thấy mình thật hạnh phúc. Hai người như sờ
nắm được tình yêu đang đến với mình, hay đến với những giấc mơ đẹp… Đất trời như
nồng ấm hơn, cỏ cây hoa lá như lung linh rực rỡ hơn.
Thế nhưng, cuộc sống luôn biến đổi mà con người không thể tính hết được. Một buổi
sáng, Tân vừa bước ra khỏi phòng trọ để đi học thì thấy một phong thư rớt trước cửa.
Những con chữ như nhảy múa trước mắt Tân. Anh không tin vì quá bất ngờ.
Anh yêu,
Cảm ơn anh đã đến với em, đã cho em những ngày tháng thật đẹp. Em vẫn mong Đồi Cù
cứ mãi là những chiều sương mù lãng đãng dưới thung sâu có một anh chàng níu bước
chân em, và đi vào giấc ngủ của em như một chàng hoàng tử hào hoa. Và, em vẫn mong,
cành hoa anh tặng em khi con Xe Xanh chạy xuống chiếu tướng kết thúc ván cờ, mãi mãi
xanh tươi như tình anh dành cho em. Rồi một ngày có thể anh sẽ quên em chạy theo một
bóng hình nào đó, nhưng với em, cái buổi chiều trên Thung Lũng Tình Yêu, là kỷ vật vô
giá mà Tạo hóa đã ban tặng cho em. Em sẽ mãi trân quý và gìn giữ vì với em đó là báu
vật làm sính lễ của tình yêu…
Cái anh chàng đáng ghét ơi, có một chuyện rất quan trọng lẽ ra em phải nói với anh.
Nhưng, em suy nghĩ mãi, cuối cùng em muốn dành cho anh sự bất ngờ, và em cũng muốn
anh đón nhận nó trong sự hoàn hảo của một ngày thật đẹp, anh nhé. Tạm biệt anh!
Hôn anh trong dịu ngọt, nồng nàn!

Em Xe Xanh.
Không một lời giải thích. Tân cũng không biết Thủy đi đâu, làm gì? Anh vội chạy lên nhà
Thủy trên Đồi Cù. Cổng khóa, nhà đóng kín, không một bóng người. Con chó berger
thường hay quẩy đuôi mừng mỗi khi Tân đến chơi cũng chẳng thấy tăm hơi đâu hết.
Trạng thái con người Tân như rơi vào khoảng không. Anh như con chim lẻ loi tội nghiệp
với vết thương quá nặng, đau đớn, rên rỉ giữa những hàng thông…
Miên man về dĩ vãng của một thời, Tân lại rời quán cà phê, lững thững bước ra đường.
Cái lạnh của Đà Lạt về khuya không dễ chịu như hồi Tân còn trẻ. Hồi đó, cứ đến năm giờ
sáng, khi chuông đồng hồ đổ báo thức, Tân và bè bạn ở cùng phòng trọ chạy ra Đồi Cù
chia phe đá bóng, mặc dù phải nói là sương mù còn dày đặc. Sau đó lại còn tắm rồi mới
ăn sáng và đi học.
Chiếc xe taxi rà lại và mời gọi, Tân bước lên. Thành phố với lối kiến trúc cổ kính và quý
phái, nên có thời người ta vẫn gọi Đà Lạt như là một Paris nhỏ - đang đi vào khúc cuối
của đêm với giấc ngủ bình an.
Nhớ lại cách đây mấy ngày, Tân chuẩn bị một số đồ dùng cần thiết để đi Đà Lạt thăm đứa
em gái út. Tình cờ trong quyển sách cũ rớt ra tấm thẻ sinh viên của Tân hồi học ở Đà Lạt,
và một lá thư của Thủy viết cho Tân nhân ngày cô về quê ngoại ăn giỗ. Chữ của Thủy
chân phương, đẹp tuy có một số chỗ bị mờ đi theo thời gian.
Thị trấn Liên Nghĩa, ngày… tháng…năm
Anh yêu,

