
Dù Là đỹ Em Vẫn Có Quyền được yêu...
TÊN TÁC GIẢ: BỤI
THỂ LOẠI: TRUYỆN NGẮN
FB: Mau Chay Nguoc
Phần 1:
Hà Nội lạnh, gió rít mạnh trên những con đường không một bóng người, lâu lâu lại
có vài đôi trai gái choàng tay nhau lướt qua một cách vội vã. Đứng từ tầng bảy của
tòa nhà Indochina nhìn xuống mọi thứ trông thật mờ ảo, cái lạnh ngoài trời không
tài nào sánh bằng cái lạnh trong tim nó lúc này, nó đang nhắc từng bước chân để đi
đến một nơi xa xôi.. cái nơi không một ai để ý đến nó, không ai nhìn nó bằng ánh
mắt khinh miệt, rẻ tiền.. một chút nữa thôi.. sợ quá..
- Ai đấy? trời lạnh thế này sao lại ra đây đứng, điên hả ?
Tiếng người nào đó từ xa vang lên đúng lúc nó đang chuẩn bị bước nốt cái chân
còn lại, thì ra là người lau dọn của tòa nhà này.. uhm.. điên thật, điên nên mới kết
thúc cuộc đời này vì một thằng đàn ông chẳng ra gì, điên nên mới có ý định tự tử
để trả thù đời, trả thù tình.. điên nên mới nghĩ thằng đó sẽ khóc vì nó, đúng là điên
thật. Quay đầu lại nó bước thẳng ra khỏi tòa nhà một cách nhanh chóng, vẻ mặt
không gợn lên một chút cảm xúc nào.
Nhớ lại thưở ấy.. cái thưở mà nó chập chững biết thương, biết nhớ một người.
Không biết vô tình hay cố ý mà ông trời sắp đặt cho nó gặp hắn, nó tình cờ quen
hắn trong một lần sinh nhật đứa bạn, ấn tượng ban đầu của nó về hắn đến giờ nó
vẫn không thể nào quên.. hắn đẹp trai, cao ráo, thân hình vạm vỡ và đặc biệt hắn có
nụ cười làm chết điêu chết đừng biết bao cô gái.. cơ mà nó không ngờ hắn lại chú ý
đến nó và rồi nó nhận lời yêu hắn sau vài lần đi chơi tìm hiểu.
Nó cứ tưởng nó là người hạnh phúc nhất trên cái hành tinh nhỏ bé này, nó say đắm
trong tình yêu, ngập tràn trong những lời hứa hẹn, nó chỉ biết yêu.. yêu và yêu..và
rồi cái ngàn vàng của người con gái nó cũng trao cho hắn không một chút tiếc
nuối. Lần đầu với nó thật đau, thật ngượng nhưng sau hai tháng quen hắn nó làm
tình không thua gì một con đỹ chuyên nghiệp.
- Mình chia tay
Hắn nói ra câu ấy không một chút ngập ngừng, lúng túng. Tay chân cứng đơ, tim
nó thắt lại, cảm giác khó thở như có ai đó dùng tay đấm mạnh vào ngực, nó cố
gắng lấy hơi nói một cách yếu ớt:
- Lí do
- Không hợp nhau

- Không hợp chỗ nào? không hợp sao không chia tay ngay từ đầu
- Uhm.. anh có bạn gái mới rồi, em đừng hỏi nhiều, chia tay đi.
- Chơi chán rồi bỏ à, đồ đểu.
- Mày nói ai đểu, mày tưởng tao yêu mày thật à. Không vì chầu cá độ của mấy
thằng bạn thì còn lâu tao mới chú ý đến mấy cái loại con gái đưa đồ như mày.
Nghe hắn nói vậy nó cười lớn lên, nó không ngờ người đàn ông mà nó dành trọn
bao tâm huyết để yêu thương suốt thời gian qua lại có thể thốt ra những lời lẽ cay
độc đến thế, hắn không yêu nó, nó là gì đối với hắn.. là người yêu.. người tình hay
đơn giản chỉ là trò chơi???. Khuôn mặt vô hồn, nước mắt chảy dài hai bên má, nó
nhìn hắn:
- Ừ thì.. Game over
Từ cái dạo chia tay hắn đến bây giờ nó như người mất hồn, nó trách bản thân
mình sao quá dễ dãi, ngây thơ tin vào những lời hứa hẹn không có bảo hiểm, nó
như con thiêu thân lao vào những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng, nó cứ uống cứ
say.. nó cố gắng say để không phải nhớ đến những tháng ngày yêu đương hạnh
phúc bên hắn, nói đúng hơn là nhớ đến những lúc hắn làm cho nó cảm thấy khoái
lạc bởi cái cách làm tình chuyên nghiệp đến khó tả của một thằng đàn ông từng
trải.
Đứng lên bàn cân tự động của bệnh viện đa khoa hà nội, sáu ký.. nó đã sụt tận sáu
ký chỉ sau một tháng chia tay hắn, nó đã bỏ ra nửa tháng nằm ở nhà khóc bù lu bù
loa.. nửa tháng để uống rượu.. nhảy.. say và rồi giờ nó đang nằm ở bệnh viện vì
suy nhược cơ thể. Còn hắn thì vẫn sống nhăn ra đấy, vẫn mạnh khỏe, yêu đời bên
bạn gái mới và nó còn nghe phông phanh từ con bạn thân là hắn đã được nhận vào
làm ở một công ty nước ngoài có tiếng tăm . Thế đấy, đời thật công bằng.. công
bằng đến nỗi nó chỉ muốn hét to lên sự căm phẫn trong lòng, nó lại khóc, nó không
biết làm gì hơn ngoài việc ngồi một mình và khóc...làm như vậy nó mới thấy lòng
thanh thản vơi đôi chút.
-“ con gái khóc mặt xấu lắm”
Nó giật mình nhìn sang bên phải hành lang, người đàn ông đứng gần nó lúc nào mà
nó không hề hay biết, áo sơ mi trắng quần rin, nhìn người đấy cũng đẹp trai và lịch
sự, nó vội lấy tay lau nước mắt :
-“ai khóc đâu, chỉ tại ở đây nhiều bụi quá” - Nó lấy lí do bụi để biện minh cho cái
tình yêu ngu ngốc của mình
-“uh..thì bụi, cầm lấy này” - Anh nhẹ nhàng lấy tay thò vào túi áo lấy ra chiếc khăn
mùi xoa đưa cho nó .
-“ đàn ông mà dùng khăn tay như con gái, đừng nói anh bị….hihi..” - Nó cười một
cách hồn nhiên, nó cười mà vô tình quên rằng nụ cười ấy đã lâu rồi không nở trên
đôi môi nhỏ bé của nó .
-“vậy em cho anh số điện thoại để xem thử anh có bị… không nhé” anh vừa nói

vừa cười thật tươi
-“ ơ..anh đang tán tỉnh em đấy à !” nó nói điêu lại
-“anh chỉ muốn chứng minh cho em thấy anh là đàn ông chính hãng thôi”
-“chiêu này mới à nghen, nể tình anh galang em chiếc khăn nên em mới cho đấy
nhé, 090…”
-“ anh nháy qua rồi đấy, em nhớ lưu lại nhé, giờ anh có việc phải đi rồi, đừng khóc
nữa đấy, bye em” - Nói xong anh nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào trong để nó một
mình ngoài này với những suy nghĩ thẩn thờ.
Một ngày.. hai ngày.. cái điện thoại lạnh tanh, im lặng một cách vô tình, anh không
nhắn tin hay điện thoại cho nó, cầm điện thoại trên tay nó không biết có nên gọi
điện trước cho anh, nhưng nếu anh bắt máy nó sẽ chẳng biết nói gì, chẳng có cái lí
do nào thích hợp trong hoàn cảnh này để nó có thể dựa vào. Nó tặc lưỡi vứt cái
điện thoại xuống giường, nó không muốn lại một lần nữa bị coi là ****** đưa đồ,
thôi thì xem như hết duyên.
Hôm nay nó ra viện, đang loay hoay xếp đồ thì nó nhận được bó hoa hồng tươi rói
của một người bí mật gửi đến, không ai biết nó nhập viện ngoài cái trang bạn thân
của nó, không lẽ là cái trang, mà cái trang thì có đời nào chịu bỏ tiền ra mua mấy
thứ xa xỉ này chứ, hay là cái trang nói cho hắn biết nên hắn mới dấu tên, như vậy
càng vô lí hơn vì nó thừa hiểu cái tính của hắn, một khi hắn đã coi thường nó thì sẽ
không đời nào mà quay 180 độ để quan tâm như thế này…vậy thì ai nhỉ??? Thôi
thì mặc kệ người ta cho thì mình nhận, nó nhận bó hoa rồi lặng lẽ ra về.
Dù Là đỹ Em Vẫn Có Quyền được yêu...
Thứ bảy máu chảy về tim.. còn tim nó như bị đóng băng vào mỗi tối thứ bảy,
ngồi trong phòng nhìn ra cửa sổ nó suy nghĩ vẩn vơ, chưa bao giờ nó cảm thấy
cô đơn như thế này.
Rời vòng tay em anh vẫn có nơi để quay trở về
Còn rời xa anh em biết đi đâu cho vơi nỗi đau….
Nó cài nhạc chuông đúng với tâm trạng nó lúc này, thở dài nó nhắc điện thoại
lên:
-“alo”
-“Chào bé”
-“Ai đấy?”
-“Quên anh rồi à!”
-“có nhớ đâu mà quên, vòng vo thế’’
-“đúng là quên thật rồi, giặt khăn cho anh chưa ?’’
-“à, anh pê..’’
-“dám nói anh vậy à, hôm nay em có bận gì không, anh mời em đi cafe nhé ?’’
-“uhm..nhưng phải về sớm đấy vì nhà em khó lắm’’

