Công ty
TRUYỆN NGẮN CỦA TRÂN LÊ SƠN Ý
Chcửa Út đến đêm thba chị thấy mình bắt đầu... trách nhiệm phải hỏi nó: Làm
bữa nào cũng về khuya lơ khuya lắc vậy?
- Em đi nhà máy.
Làm gì?
- Làm đủ thứ.
Chưa kịp hỏi thêm câu nào nữa nó đã ngáp.
Không ăn hả?
- Không.
ngkhông kịp nghe hỏi dè dặt: Con út nhà mình thương thầm nhớ trộm thằng
sếp không con.Ủa, sao hỏi dzậy. nói với hả. Con biết tính rồi. Cạy
miệng còn không nói. Tại má thấy cả năm nay tháng nào cũng dặt dẹo, khi thì trễ, trễ
đã mừng, khi thì chđược nửa lương, khi chẳng đồng nào, sao không tìm ch
khác con?!
***
Trời lờ mờ đã thấy nó lục đục dậy, chị vẫn còn ngái ngủ:
Đi nữa hả?
-
Sao đi hoài vậy?
- Cho công ty em một cơ hội.
Là sao?
- Sếp đang có cơ hội ký hợp đồng với một tập đoàn bán l lớn nhất Nhật Bản. Cuối tháng
này hsẽ qua kiểm tra chất lượng. Nếu được ký hợp đồng, coi như công ty có đường
sống.
Còn không?
- Ai mà biết được!
Sao không tìm chỗ đi?
- Trước sau gì cũng đi cần gì tìm.
Công ty Út đi hết rồi hả?
- Còn nguyên.
Sao hay vậy? Chị tỉnh hẳn.
- Ai biết?
***
Minh họa: Trần Ngọc Sinh
Nó đến sớm. Có người còn đến sớm hơn.
- Chị, chờ thằng cha kiểm tra chất lượng từ bên Nhựt qua hả?
- Ờ, hôm nay sẽ kiểm tra thử.
- Ổn không chị?
- Ai biết, ê, hợp đồng không ký được mày sẽ làm gì?
- Em về mở quán m chay bán. Còn chị?
- Tao không biết nữa, chắc cũng phải tìm chỗ nào đó.
- Chị, chị có thấy cả tuần nay mặt sếp mình... xám ngắt không?
- Chắc ổng căng thẳng.
- Không phải đâu. Ổng hết tiền, ăn mì gói cả tuần nay đó.
- Tri, hèn gì mặt đù ngắc...
- Thằng cha tệ thiệt. Ở đây cả năm năm trời mà không biết ăn món Việt.
- Sao mày biết, có khi chả ăn món Việt khác...
- Không có, em khẳng định luôn, sếp “miềng” hiền n luôn. Chị không để ý hả. Bữa nào
tiền chả mới dám công ty dẫn cả bọn đi ăn. Hôm nào thấy chả lút trong nhà
biết trăm phần trăm hết tiền. Hiền nghèo như ổng, mấy đặc sản Việt kia hổng thèm
ngó đâu.
- Ai biết được!
- Mà nè, hôm sinh nhật chị vui không, bữa giờ không gặp được chị để hỏi?
- Không. Không tiền vui gì. Tao ăn dầm nằm dề dưới nhà máy theo thằng khùng kia sao
gặp mày được.
- Ờ, bộ thằng cha họa sĩ chả mê chị hả?
- Đâu có!
- Sao sinh nht chị, chả dám mua cả một lẵng hoa cao đến vai chị vậy?
- Thì nó khùng mà.
- Hihi. Đã là người Nhựt, mà còn họa sĩ nữa sao mà không khùng cho được.