
Cuộc đời là những chuyến đi….

Cuộc đời là những chuyến đi….
Bởi nếu cuộc đời không là 1 chuyến đi thì em sẽ không bao giờ gặp anh, gặp
những người bạn… không gặp và không trải nghiệm những yêu thương, những vui
buồn…
Anh này, nếu như ta không bước đi, không tiến bước trên con đường mà vô tình ta
đã chọn thì liệu ta có gặp nhau không anh? Và liệu rằng ta có yêu nhau, à không
liệu em có yêu anh nhiều như thế không? Để bên cạnh anh, em sẵn sàng từ bỏ mọi
việc, từ bỏ tất cả. Em yêu anh quá nhiều mất rồi, nhiều đến nỗi dù có là bao lâu đi
nữa thì hình ảnh của anh vẫn không phai mờ….
Nhưng nếu cuộc đời không là những chuyển động, không là những lần gặp gỡ
rồirời xa thì có lẽ ta sẽ mãi làm tổn thương nhau. Có lẽ em cũng sẽ không bao giờ
gặp những người bạn yêu quý em, gặp gỡ các anh các chị nơi em làm việc.
Bởi vì anh à, mọi thứ chuyển động xung quanh ta mà sao ta lại đứng yên 1 chỗ
được? Em không muốn chỉ biết đứng 1 chỗ và nhìn anh bước đi, bỏ lại em như lúc
trước,như khi em đứng 1 mình giữa sân trường lộng gió nhìn theo anh xa dần. Em
nhận ra có những điều nếu như em không bỏ lại phía sau thì em sẽ chỉ biết chìm
đắm trong nó mà thôi. Vì thế em cố gắng, quyết tâm bước ra khỏi những điều u

buồn để mà sống, để mà tận hưởng. Đến 1 lúc nào đó anh à, đến khi nào em đã làm
được những gì em mong, chắc chắn em sẽ nhìn lại quá khứ em đã bỏ lại phía sau.
Em sẽ lại mở cánh cửa kí ức em đã đóng lại và em sẽ gặp lại anh, tình yêu của
em…
Em sẽ tiếp tục bước đi cho dù không có 1 ai ở bên em, em là đứa độc lập mà. Và
em cũng sẽ chờ đợi hoặc đi tìm 1 bờ vai đủ mạnh mẽ, đủ rộng để có thể che chở
cho em. Em hứa là em sẽ không quên anh đâu anh à, em sẽ vẫn nhớ về anh nhưng
sẽ chỉ là bí mật thôi anh nhé. Dù trên đường đời sẽ có lúc ta vô tình gặp lại nhau,
nhưng anh cũng sẽ không ngạc nhiên anh nhé, mình hãy bước qua nhau mà không
níu kéo, không tiếc nuối…. Anh hãy cười, hoặc lờ em đi cũng được anh nhé vì em
biết em đã làm anh đau quá nhiều rồi…. Cuộc đời là 1 chuyến đi thật dài vì em lại
tìm đường những con đường nhỏ bé đưa em trở lại ký ức lúc xưa. Nơi mà em đã
cười thật vô tư, nơi mà em đã biết nỗi đau mất đi người thân yêu nhất là như thế
nào… Ở nơi đó có bạn bè em, những người mà cả chục năm nay em không liên lạc
với các bạn ấy. Khi em tìm lại được những sợi chỉ mỏng manh đưa em về. Em
nhận ra em đã bước qua những điều khiến em vui, những điều khiến em buồn.

