DY CON TÍNH T GIÁC :
BƯỚC ĐẦU LÀM CH
BẢN THÂN
lẽ bất kỳ ai trong chúng ta, đều đã từng vài lần chìm đắm trong
cái đám đông hỗn độn vì kẹt xe ngoài đường phố. Ngoài những do
khách quan ai cũng biết, thì một yếu tố cũng không m phần quan
trọng góp phần làm cho tình trạng này trnên rối rắm hơn, đó khi
người tham gia giao thông khôngcó ý thức tgiác chấp hành chuyện nối
đuôi nhau và không vượt qua bên trái đường.
Đây chỉ là một trong rất nhiều tình trạng chưa tốt trong xã hội
chúng ta, do việc mỗi người chưa được ý thức vviệc phải gìn gi
môi trường một cách tgiác, mà chchấp hành đôi khi rất miễn cưỡng,
nếu sự giám sát của giới hữu trách. Điều đó cho thấy, ý thức tự giác
không thtự nhiên hình thành phải trải qua một quá trình giáo dục
lâu dài.
“Gieo một hành động, gặt một thói quen Gieo một thói quen, gặt
một tính cách Gieo một tính cách, gặt một số phận” Đây điều mà
hầu như ai cũng biết. Nhưng trong việc giáo dục con, đôi khi chúng ta
không gieo chthích gặt, hay khi lại muốn nhờ người khác gieo
hộ cho mình hoc chỉ biết há miệng chờ sung! Trong khi đó sự phát triển
nhận thức đhình thành nhân cách của trẻ thì lại không biết chờ, mà lại
còn sẵn sàng tiếp nhận những mầm mống không tốt đầy dẫy xung quanh
trẻ để gieo vào tâm hn trẻ những thói quen xấu !
thế việc tập cho trẻ những hành động tự gc ngay từ nhỏ,
bắt đầu từ những việc đơn giản nhất, chính là biện pháp tốt nhất để gieo
vào tâm hồn các em ý thức tự ch trong mọi hành vi ứng xử sau này.
Khi nào thì có thể dạy trẻ ý thức tự giác ?
Chúng ta đã biết là ý thức về bản thân được hình thành tkhi trẻ
đi những bước chập chững để từng bước khám phá thế giới chung quanh
lúc trên 1 tuổi. Nhưng sự nhận thức về cái Tôi phân biệt được bản
thân, biết rõ vđththì khi đến 3 tui, trẻ mới được sự nhận
biết rõ rệt nhất Tr biết nói không, thậm chí còn hơi bị…nhiều khi cái
gì cũng…không, dù sau đó nếu mẹ cất đi không cho thì lại…khóc !
Vì vậy, để có sự tiếp nhận tốt nhất những hướng dẫn nhằm giúp trẻ
hành động và ý thức về tính tự giác, thìc bc cha mẹ nên bắt đầu trong
giai đoạn xung quanh 3 tuổi. Trong giai đoạn này, trđã bớt dần tính ái
k, là nh chỉ biết có mình suy nghĩ : cái gì trong tay ta của ta. Trẻ
bắt đầu mở rộng mối quan hệ với những trẻ khác, biết quan tâm đến
nhng người và skiện chung quanh mình, biết chơi chung với bạn bè.
vậy việc cho trẻ đi học là hết sức cần thiết. Đây cũng là thời điểm
thích hợp đgiúp trẻ được những ý thức về tự giác bắt đầu sự
phát triển về trí tuệ cảm xúc ( EQ) cũng như về tư duy logic.
Dạy trẻ sự tự giác bằng cách nào ?
Khi đứng trước một trang giấy trắng, ai cũng có cái cảm giác là
muốn viết hay muốn vẽ một cái gì lên đó. Đứa trẻ tương tự như một tờ
giấy trắng, có thể vẽ lên đó nhng hình ảnh đẹp, nhưng cũng thể bôi
bẩn nó bằng những nét nguyệch ngoạc ý thức. Vì vậy, khi muốn dạy
cho trý thức tự giác, chúng ta phải biết dùng cách nào, công c nào đ
v lên tgiấy đó những hình ảnh hữu ích, nếu không thì chính chúng ta
đang bôi bẩn tâm hồn đứa trẻ !
Phải chăng là chúng ta sẽ đối diện với trẻ, và nói với bé là con phải
ngoan, con phải biết tự đi đánh răng mỗi buổi sáng, tự lấy quần áo ra
mặc, buổi tối phải tự biết lấy vở ra chép bài không thì mẹ sẽ phạt 3 roi?
Điều đó đúng, nhưng chỉ đúng với chúng ta, đúng với cái suy nghĩ
logic của người lớn chứ không phải với sự nhận thức duy của một
trlên 3 ! Trng thể làm nhưng thường chỉ làm được khi chúng ta
phải nhắc nhở nhiều lần hay dưới sự giám sát của người lớn hoặc sau rất
nhiều cái …3 roi ! Nói cách khác, yêu cầu thì hoàn tất nhưng ý thức tự
giác vẫn là con s0, thậm chí còn hình thành tính chống đối, không bắt
buộc thì sẽ không làm !
Thế thì phải dạy bằng cách nào ? Chúng ta hãy biến những hoạt
động mang tính bổn phận thành những trò chơi đối với trẻ em, thì
trò chơi chính các hoạt động rất nghiêm túc ! thế khi chúng ta chơi
trò “mèo con rửa mặt” hay “thỏ mặc quần áo nhanh” hoặc “xem ai
nhanh hơn” .v.v. chúng ta đang “làm việc” với trẻ hay đang “dạy” trẻ
một cách nghiêm túc đấy !
Dạy trẻ như thế nào ?
Không phải chỉ biến việc dạy trẻ thành trò chơi đã xong, để rồi
trmuốn chơi sao thì chơi. việc giúp trẻ hình thành ý thức tự gc
vẫn đòi hi một số nhng nguyên tắc. Trước hết, đó chúng ta đcho
tr quyền chọn lựa, không phải là chn lựa giữa cái không và cái
chọn lựa giữa việc thực hiện như thế này, hay thực hiện như thế kia.
Sau đó trong giai đoạn đầu, chúng ta cũng biết cách “tập huấn” cho
trtheo từng bước, hướng dẫn cho trẻ làm những động tác bản nhất
khi trđã làm được thì có hai điu mà phhuynh cần lưu ý: Hãy để
cho trtự làm, thậm chí thể những sai sót vì như thế, trẻ mới
biết rút kinh nghiệm và cho thời gian dài gấp đôi nhưng chúng ta
cũng nhất quyết là không nên can thiệp vào. Đây chính nguyên nhân
khiến cho việc dạy trẻ thất bại, vì cha m thường không chịu nổi sự
chậm chạp và vụng về của trẻ, đrồi ra tayhoàn tất công việc trong
tích tắc, thay vì phải chứng kiến sự r rà của trẻ. Một yếu tố cần thiết
nữa, đó là tính nhất quán Tr không thể hình thành sự tự giác, nếu các
hoạt động thường xuyên thay đổi về thời gian và cách thức.
Một trong những biện pháp ng cao “kỹ năng” là cho tr từng
bước tham gia vào các hoạt động trong gia đình, như trong việc dọn dẹp,
làm bếp, lau nhà, giặt quần áo..v.v. Chúng ta thể nhlàm một số
việc lặt vặt, vừa làm vừa hướng dẫn thêm cho bé. Dĩ nhiên điều đó sẽ
làm cho chúng ta mất thì gihơn, mệt hơn… Nhưng có hoạt động huấn
luyn nào mà không mất thì gi và công sức không ?
Dạy trẻ trong bao lâu ?
Chắc hẳn là chúng ta s tự nhủ, chuyện dạy trẻ những việc như
đánh răng, rửa mặt, xếp quần áo, giữ bàn học gọn gàng ..v.v. những
chuyn nhỏ, dạy qua vài lượt là trphải nhchứ. Điu này đúng, nhưng
chưa đủ vì trước hết, những nhạy bén, tiếp thu nhanh Thông
minh vn sẵn tính trời” nhưng cũng những chậm chạp, rề rà hay
vô tư, dạy trước quên sau. Vì thế, việc tập cho trẻ cũng phải tùy theo kh
năng của tng em mà nhanh chóng hay phải kéo dài. Nhưng sao thì
việc dạy trẻ cũng phải mang tính thường xuyên, từng bước một và luôn
luôn cần được động viên, nhắc nh. Một điều quan trọng là tr rất
thích được khen, thực ra thì ai chthế ? Vì thế, trong qtrình thực
hiện, chúng ta nên những lời nói cánh, nhưng cũng phải hợp và
chừng mực chứ không phải gì cũng khen” ! Còn nếu ntrẻ làm sai,
làm hỏng thì chúng ta lại không nên chê bai mà thay vào đó là những sự
khuyến khích:Mbiết là con thlàm tốt hơn ! Con làm như thế là
không được, nhưng mẹ tin là con slàm được mà !
Như thế, đ hình thành một tính cách, chắc chắn không th là
nhng tác động kiểu “mì ăn liền mà một quá trình giáo dục tiệm
tiến, đi từ những chuyện nhỏ, kéo dài tnăm này qua năm khác. Nói