Điêu khắc: Từ hiện đại tới đương đại
Lời nhóm biên dịch: Bài dịch này phần mở đầu do Tiến Judith Collins viết
trong cuốn sách Sculpture Today (xuất bản năm 2007), thể coi là một tổng
quan vsự phát triển cùng những quan điểm cách mạng về chất liệu, phương pháp
và ý tưởng của nghệ thuật điêu khắc hiện đại trong hơn một thế kỷ qua, đặc biệt là
điêu khắc đương đại trong hơn bốn thập kỷ gần đây.
Tác phẩm của Somers Randolph
Có ltrong gần nửa thế kvừa qua, nghệ thuật điêu khắc trên toàn thế giới đã thay
đổi nhiều hơn so với bất kthời gian nào khác trong 30.000 năm lịch sử của nó.
thay đổi bởi chính con người đã thay đổi. Nghệ thuật điêu khắc đương đại
cũng rắc rối nào kém cái hội đương đại cùng phức tạp này.
Theo định nghĩa của từ điển, “đương đại” nghĩa là thời khiện tại”, nhưng
trước khi thể thấu hiểu sự phát triển của điêu khắc từ hiện đại tới đương đại,
chúng ta cần phải biết nguyên nhân dẫn tới việc hình thành các xu hướng, như
vậy, cần phải điểm lại tới một vài thế hệ ngh và tr về với thời kỳ những m
1960 -1970 của thế kỷ trước.
Các nhà lịch sử nghệ thuật, phê bình curator xu hướng xác định và gắn nhãn
cho các xu hướng nghệ thuật với cái đuôi “chnghĩa” hay xu hướng[ism], như
vậy thì rt nhiều sáng tạo kphân loại sẽ bị xếp theo cùng một loại giống nhau.
Các nghsĩ thường không quan m tới các nhãn mác, hxài đủ kiểu, bất kể, chỉ
cốt xem có sáng tạo được i gì ra hồn không. Hơn bốn thập kỷ vừa qua đã chứng
kiến biết bao thăng trầm của nghệ thuật, trong một số trường hợp lại sự hồi
sinh của các trào lưu n Chủ nghĩa Hiện đại (Modernism), Hậu Hiện đại
(Postmodernism), Xu hướng Ý niệm (Conceptualism), Chủ nghĩa Tối giản
(Minimalism), Ch nghĩa Hậu Tối giản (Post-Minimalism), Ngh thuật Nghèo
(Arte Povera), Ch nghĩa Tân-Biểu hiện (Neo-Expressionism), Ngh thuật Tiến
trình (Process Art), Chnghĩa Tân Ý niệm (Neo-Conceptualism), Chnghĩa Phi
Vật chất (Dematerislization), Tân-Dada, Ch nghĩa Tối ứng (Maximalism), Xu
hướng Trừu tượng và Biểu hình (Abstraction & Figuration). Trong nhiều trường
hợp, rõ ràng nhiều tác phẩm của cùng một nghệ sĩ sẽ xuất hiện trong những trường
phái, xu hướng hay chủ nghĩa khác nhau.
Một tác phẩm theo chủ nghĩa tối giản của Donald Judd
Chúng ta đang sống trong một thời đại phi tuyến với rất nhiều điều xảy ra đồng
thời nhiều địa điểm khác nhau. Chúng ta ng đang vào một thời đại đầy biến
động, một phần do sự chuyển đổi giữa hai thiên niên kỷ. Nếu có người đặt một câu
hỏi: “điêu khắc thời buổi này gì?” tchắc chắn không thể đưa ra được một câu
trlời đơn giản. Học giả Ernst Gombrich, trong cuốn sách Câu chuyện Nghệ thuật
3 cho rằng: “Không nghệ thuật, chỉ nghệ sĩ”. Do đó, cũng không gì quá
đáng khi chúng ta noi theo ông mà rằng: “Không điêu khắc, chỉ điêu khắc
gia”.
Điêu khắc thời nay thật phức tạp, đa dạng chkhông hề đơn giản, khu biệt. Rất
nhiều các chất liệu, hình thức, kỹ thuật và khái niệm của điêu khắc đã, đang s
không ngừng thay đổi, điều đó cho thấy các nguyên lý, quy lut làm nghkhông
còn bất di bất dịch với các ranh giới quy định hà khắc nữa. Thật vậy, vàn
thành công của điêu khắc bắt nguồn từ những thứ rất trái khoáy, điêu khắc đã m
rộng với số chủ đề, liên tục và rộng khắp. Hầu như bất cứ thứ gì cũng thể
được đưa vào trò chơi sáng tạo điêu khắc. Các tác phẩm điêu khắc động, điêu khắc
kết hợp với máy chiếu hình ngày càng xuất hiện nhiều hơn. Cnghệ thuật sắp đặt,
ngh thuật môi trường cũng đã tr thành mt bộ phận mở rộng của điêu khắc.
Kể từ những năm 1960 – 1970 trên toàn thế giới bắt đầu có những đổi thay tận gốc
do sphát triển mạnh mvề công nghệ điện tử, kthuật số, thông tin liên lạc và
internet. Điều này khiến con người thay đổi cách thức tư duy vchính bản thân
cũng như các khái niệm về không gian, địa điểm – những yếu tố rất quan trọng đối
với hoạt động điêu khắc. Đã xuất hiện một cảm thức mới vđịa đậm màu sắc
địa chính trị kinh tế hơn đặc tính vật lý, và ít bràng buộc vào các đường biên
trên bản đồ hay những ranh giới vùng lãnh thổ. Ngoài ra, ch thức chúng ta tiếp
cận kiến thức cũng đã thay đổi. Mọi người đã nhiều nguồn liệu và hình ảnh
hơn bao giờ hết, và hẳn là với sự mẫn cảm đặc biệt, các nghệ sĩ dễ dàng cm nhận
những biến động sâu sắc của thế giới, thiên nhiên, hội và con người hơn những
người khác, và nghthuật điêu khắc cũng đã phản ánh sâu sắc cả một thời đại đầy
biến động.
Đầu thập niên 1970, trong thế giới nghệ thuật đã xảy ra một sự thay đổi lớn lao mà
sau này được xem như thời điểm “chôn lấp” chủ nghĩa Hiện đại. Chủ nghĩa này
từng chiếm ưu thế tuyệt đối ngay từ khi chủ nghĩa Lập thể (Cubism) đang tung
hoành cho đến đầu những m 1960. Chủ nghĩa Hiện đại, trong đó hội họa được
ưu tiên hơn điêu khắc, được đặc trưng bởi sự bác bỏ thực tế và nghệ thuật hàn lâm,
tập trung vào các vấn đề hình thức và màu sắc. Cổ xúy cho những quan điểm và ý
tưởng của nghệ thuật hiện đại là các phê bình gia Anh – Mỹ như Roger Fry, Alfred
Barr, Clement Greenberg và Michael Fried.
Tác phẩm Broken Obelisk của Barnett Newman
Khi chnghĩa Hiện đại sụp đổ, trọng tâm nghệ thuật bắt đầu chuyển dịch từ hội
hosang điêu khắc. Lúc y, điêu khắc nổi bật lên nh những quan điểm mỹ học
điển hình của một số hoạcó ảnh hưởng nhất với những ý tưởng phát triển từ các
mặt phẳng màu. Họa sĩ Barnett Newman (1905 1970) đã mô tđiêu khắc lúc này
“là thgì đó vẫn còn lưu luyến thú ngắm tranh”. Điêu khắc bắt đầu áp dụng các
kiểu mảng phẳng của hội hoạ, sử dụng c mảng tường sàn nhà như lãnh địa
hoạt động của mình. Đến giữa thập niên 1970, một làn sóng mới đột ngột trào
dâng trong hoạt động điêu khắc toàn cầu, cuốn theo rất nhiều thế hệ nghệ
nhiều quốc gia với vô số quan điểm nghệ thuật khác nhau.
Nhằm có cái tít” thích hợp, trào lưu kế tiếp chủ nghĩa Hiện đại được các phê bình
gia gọi luôn là Hậu Hiện đại”, một thuật ngữ bắt đầu thâm nhập vào kho t
vựng nghệ thuật, cả vthực hành lý thuyết, từ những năm 1970 ban đầu chỉ
để mô tả một loại hình kiến trúc. Cũng vào thi gian đó, một cuốn sách quan trọng
của triết gia người Pháp Jean-François Lyotard (1924 1998) ra đời nhan đề
“Điều kiện Hậu hiện đại: Một Báo cáo về Tri thức” trong đó đề cập chủ yếu tới
các vấn đề xã hội chchưa phải là các vấn đề thẩm mỹ. Lyotard đề xuất rằng: xã