m sao mà mình tự tin nói trước đám đông?
Mình xin chia s vic bn v mt tri nghim ca mình v s t tin:
Trước đây, khi mình đang còn đi học đại học. Mình có thể tự tin khi i chuyn
với bạn bè hoặc những người mình quen biết, còn khi đứng trước đám đông hoặc
một người lạ mình thấy rất bối rối và không biết phải nói như thế nào nên rất ngại
khi phải làm nhng việc như thế.
Khi mình học năm 2 ở trường có tổ chức thi về chính tr trong toàn trường. Mình
thì không bao giờ học giỏi my môn học thuộc nhưng không hiểu sao bài viết về
chính trị của mình li rất cao. Do đó, cô giáo đã đề nghị mình và 2 bạn nữa đi thi.
mình cũng đề nghị với 2 bạn là mình s chỉ đi vì giáo nói thế thôi và đứng
cho đẹp đội hình chmình không học gì đâu. 2 bạn mình đã đồng ý và chỉ cần
mình lên gii thiệu còn phn thi để 2 bạn lo hêt.
m đi thi đó mình được giao nhiệm vụ đứng gii thiu về đội mình và nói qua
đôi chút về chính trị. Bài viết mình đã chuẩn bị rất kĩ càng. Ngồi đọc đi đọc lại với
các bạn rồi nhưng không biết do bản tính hay trước đông người mình run quá nên
mình quên hết không biết mình sẽ nói như thế nào và nh chỉ chốt lại mỗi câu là:
“ em xin hết và em xin chân thành cm ơn”.
Có lẽ các bạn không hiu bài viết về sự tự tin ca mình nằm ở đâu vì từ ở trên
toàn là lỗi sai không. Nhưng tất cả nó nằm ở phần sau này :
Kết quả cuối cùng là đội mình được giải khuyến khích. Nó không đặc biệt gì
chỉ là giải phụ mà thường người ta quan trọng là gii nhất, nhì hoặc cùng lắm là
giải ba thôi. Nhưng đối với mình t li quan trọng vì người mà kiếm được điểm
nhiều nhất về cho đội li là mình. Có thể các bạn không tin vì mình có học gì đâu
nhưng có thể do cứ ngồi nghe hai bạn trong đội kho bài cho nhau mà mình nh
lúc nào không hay. Và cũng có thể do hai bạn học quá nhiều nên không để ý đến
những cái nhỏ. Sau hôm đó mình vui lắm và cũng tự tin lên rất nhiều vì lúc trlời
các câu hi mình không run chút nào và thấy rất thoải mái. Mình đã biết một điều
đó là đứng trước đám đông cũng không đáng sợ cho lm, mình ctự tin lên là tất
cả đều ổn cả.
Từ lần đó mình cũng đã tham dự thêm rất nhiều cuộc thi khác, không run đến mức
quên mất là phi nói gì nhưng vẫn rất hi hộp . Đó là một trải nghim mình nh
đến bây giờ khi đã học xong ra trường đi làm nhưng mình vẫn nhớ. Nó cũng không
phải là một chuyện quá to lớn nhưng mình đã rất tự hào vnó.