Mùa kiwi chín ở Te Puke
TRUYỆN NGẮN CỦA TRẦN MINH HỢP
1 “Đang sống trong những ngày tuổi xuân rã rời, sẽ đi” - Phúc giăng status lên Facebook.
Ngày hôm sau, đơn xin nghỉ việc của Phúc được đặt ngay ngắn trên bàn giám đốc nhân
sự.
Vài ngày hôm sau nữa, Phúc có tên trong danh sách lao động xuất khẩu sang New
Zealand.
Phúc bay trong một ngày Sài Gòn đầy gió…
2 Te Puke đón Phúc bằng cái nắng ấm áp đặc trưng của miền đông New Zealand. Sân
bay của thị trấn dịu mát. Không khí ở đây có vẻ ẩm ướt, dễ chịu. Đoàn lao động xuất
khẩu đang hoàn thành những thủ tục cuối cùng với an ninh sân bay trước khi nhập cảnh.
Vẻ mặt thiểu não của một vài người trong đoàn trên chuyến bay dài có dấu hiệu tan biến
khi đặt chân xuống sân bay, thay thế bằng sự hiếu kỳ của những kẻ lần đầu tiên ra nước
ngoài trước một đất nước xinh đẹp.
Phúc cùng đoàn lao động xuất khẩu được đưa đến một tòa nhà ln ở trung tâm thị trấn,
vài ba giấy tờ cần thiết khác trước khi có người đến nhận vào nơi làm việc của họ. Một
người đàn ông bản xứ cao ln hình như làm nhiệm vụ hướng dẫn các đoàn lao động nhập
khẩu, nói đi nói lại mấy câu tiếng Anh thông dụng, đại loại là chào mừng các bạn đến với
New Zealand, các bạn sẽ được nhận vào làm việc trong giây lát nữa, cuộc sống các bạn sẽ
thay đổi từ ngày hôm nay… Nghe có vẻ ấm cúng nhưng khá máy móc.
Phúc cùng vài người nữa trong đoàn được đến Kiwi 360, một trang trại trồng kiwi nổi
tiếng. Phúc đã tr thành một thợ vườn nhập ở Te Puke…
3 Thtrấn Te Puke nhấp nhô như một quả đồi. Buổi chiều cuộc sống trở nên náo nhiệt.
Rất nhiều chiếc xe KiwiKart chở khách vào tham quan trang trại. Phúc vào ngồi trong
một quầy bar của Kiwi 360 dành cho khách du lịch, nhìn xa xăm ra những chùm kiwi
lủng lẳng trên giàn đang chuẩn bị chín. Ngày đầu tiên anh được nghỉ và đi tham quan
trang trại.
- Anh uống gì không? - Cô gái phục vụ quầy bar hỏi.
- Dkhông, tôi không phải là khách du lịch, tôi là người làm thuê đây, thưa cô - Anh
nói tiếng Anh khá gọn.
- À, vậy tôi mời anh tách trà kiwi vậy! - Cô gái vừa nói vừa lôi một cái tách trên giá ra
pha trà.
- Tôi được miễn phí à? - Anh pha trò tvẻ mừng rỡ.
- OK, ha ha.
Cô gái tiếp tục loay hoay với những người khách. Anh ngồi một lát rồi về khu ở dành cho
những người làm công. Anh vừa nhỏm dậy, cô gái gọi với theo trong khi tay vn còn cầm
khay mang đồ uống cho khách:
- Hẹn gặp lại anh!
- OK, hẹn gặp cô.
Đường về khu nhà rp bóng kiwi. Những bông kiwi cuối mùa vàng như nắng. Anh nghe
tiếng trầm trồ của những người khách. Một khung cảnh yên bình như trong Người yêu
dấu của Toni Morrison. Một cuốn sách anh đã đọc nhiều lần những đoạn tả cảnh. Căn
phòng của anh cuối dãy nhà. Anh ở cùng phòng với một gã Ấn Độ và một gã Indonesia,
cũng là dân lao động nhập cư. Anh xếp lại đồ đạc qua loa, nằm dài trên giường nghĩ về
những ngày đã qua...
4 - Làm tình không? - Ấn Độ vừa cởi đồ, hỏi với giọng điệu khiêu khích. Hắn sử dụng
những từ khá mùi mẫn. Phúc tưởng gã đùa, cũng pha trò:
- Tôi không biết, anh bày tôi đi…
- OK, lên giường đi.
Phúc thấy bất thường, đứng xa ra khỏi gã. Gã cười với bmặt đểu giả. Sau đó gã Indo
cũng về. Cả hai cùng làm nhng động tác chướng mắt. Phúc mang vội đôi dép, đóng sầm
cửa và đi như bay ra vườn kiwi. Ngày đầu tiên của Te Puke thật tệ hại…
5 Te Puke đã vào mùa kiwi chín…
Sau bữa sáng với thịt cừu, bánh mì nướng và mứt kiwi, Phúc bắt đầu với ngày làm việc
của mình. Công việc chính của anh là hái kiwi và nói chuyện với khách tham quan. Nhờ
vốn tiếng Anh và vốn văn hóa khá, anh đã được ưu ái hơn những lao động nhập cư khác.
Thu nhập của anh cũng cao hơn chút đỉnh. Nếu cố gắng thật nhiều, anh có thể làm giàu t
nghề làm vườn thuê này. Điều này làm cho những gã làm thuê khác không vừa lòng. Gã
Ấn Độ cùng phòng với anh hay cong môi chửi thề mỗi khi anh được gọi đi hướng dẫn
cho khách vì gã là người Ấn Độ, nói tiếng Anh còn ngon hơn Phúc. Đôi khi, một ngày
làm việc của anh trò chuyện với khách nhiều hơn là hái kiwi cho vào sọt. Anh bắt đầu
thấy những ngày Te Puke thật thú vị. Ít nhất suốt ngày cũng không phải dán mắt vào
màn hình vi tính và những tờ A4 lúc nhúc chữ. Thỉnh thoảng, Phúc cũng tự tay đóng
thùng những trái kiwi của thương hiệu quốc gia Zespri Kiwifruit đi khắp thế giới, đôi khi
về cả Việt Nam. Và đôi khi anh bỗng nhớ Sài Gòn da diết. Nhớ những ngày cuối tuần cà
phê với Jeri. Nhớ nụ hôn dưới mưa với L. Nh những tách trà vào mỗi buổi sáng. Nhớ
những tối trắng đêm với quyển sách của V. tặng. Nhớ những cú điện thoại từ dưới nhà
của cu T., cậu ơi, cậu à. Nhớ ông lão bán vé scứ ngồi chầu chực đợi anh dưới hàng
hiên, bán cho anh tvé số cuối cùng của ngày… Tất cả đã trở thành những chuỗi ký ức
mờ nhạt, nhưng khó quên…
Một ngày bận bịu vườn kiwi, thỉnh thoảng anh ghé vào quán bar, trò chuyện với cô
đứng quầy và uống một tách trà kiwi miễn phí. Đôi khi anh chẻ đôi quả kiwi, anh một
nửa và cô gái quầy bar một nửa, ăn ngon lành với chiếc muỗng dành riêng để ăn kiwi.
Anh dùng tay gt mồ hôi trên má như một thợ vườn được việc.
- Anh thấy ở đây thế nào? - Cô gái quầy ba tranh thủ lúc vắng khách đến tám chuyện.
- Một khu vườn đông đúc nhưng yên tĩnh. Tôi thích nó.
- Tôi nghe nói anh rất giỏi, sao không chọn một chỗ làm tốt hơn. Khả năng của anh sẽ
kiếm được nhiều tiền với những việc “sang” hơn.
- Nếu với mục đích kiếm tiền, tôi đã không sang đây.
- Anh thật thú vị, cuối tuần anh có rảnh không?
- đang hẹn hò với tôi đấy à, tôi rảnh ca chiều - Anh tra mình không phải là một
chàng trai nông thôn hiền lành, chbiết làm vườn. Quãng đời thanh xuân đã đào tạo anh
những cách đối đáp thông minh, hóm hỉnh.
- Anh thông minh thật, tôi thích những người như vậy!
Dường như gái quầy bar có vẻ bối rối mỗi khi nói chuyện với anh. Còn anh thì khác,
tâm hồn anh đã nguội lạnh lắm rồi. Tình yêu, tuổi thanh xuân đã trượt qua anh trên một
con dốc dài thẳng đứng. Anh không còn hứng thú với những mối tình nhnhàng, lãng
mạn hay xốc nổi như tiểu thuyết. Anh đang sống với những niềm vui của ngày m nay,
có thtiêu biến thành tro bụi trong ngày hôm sau. Có lẽ, anh đang rơi vào tâm trạng hụt
hẫng của thế hệ thanh niên đô thị mới, tìm cách bỏ chạy nhưng hoàn toàn bất lực…
6 Ấn Độ mỗi khi về phòng cứ nhìn chm chằm vào Phúc, nhất là những lúc anh thay
quần áo. Gã nói Phúc có bộ ngực thật nở nang. Điều này làm Phúc vô cùng khó chịu.
Đêm nào, gã và gã Indo cũng ngủ chung và nói với nhau những thứ ngôn ngữ bản địa kỳ
quái. Nếu kéo dài như thế này hoặc là Phúc sẽ điên lên hoặc có ngày Phúc cũng ngủ
chung với hai gã…
Hôm nay, Phúc có hẹn với cô gái quầy bar. Mặc dù anh chẳng thấy thú vị gì nhưng còn
hơn là ngồi ở phòng nghe hai gã buông li bỡn cợt. Anh mặc chiếc áo màu vàng ôm bó
người, chiếc quần kaki đáy ngắn làm vóc dáng của anh thêm chuẩn mực và dễ nhìn. Ngày
trước, trong những bộ vest văn phòng, anh luôn khiến khách hàng ưng ý. Anh xịt một ít
nước hoa hương kiwi do người chủ của Kiwi 360 tặng lúc anh bắt đầu được nhận vào
làm. Hai gã cứ nhìn vào Phúc trầm trồ, nói với nhau, ước chi được chạm vào nó, một
thằng người Việt hách dịch…
Khu phJellicoe sầm uất nổi tiếng của Te Puke đã lên đèn. Những quán cà phê, cửa hàng
take - away, nhà hàng san sát treo đầy những thứ có hình thù qukiwi đầy sắc màu. Sau
khi đưa Phúc đi thăm nơi tưởng niệm Isabel Fraser, người phụ nữ đã có công đưa hạt
kiwi từ Trung Quốc đến New Zealand,gái quầy bar cùng Phúc vào The Red Rose
Cafe, quán cà phê nằm duyên dáng số 47 phố Jellicoe. Phúc gọi một ly kiwi ép nghe
đồn là rất ngon ở đây, còn cô gái gọi cà phê. Suốt những ngày dài Tu Puke, mỗi ngày
anh đều đụng muỗng đến những đồ ăn thức uống có mùi kiwi trong đó, đôi khi là kiwi
tươi, đôi khi là mứt kiwi, trà kiwi, thức ăn nêm từ gia vị trái kiwi...
Khung cảnh ở Red Rose Cafe làm nhnhững buổi đàm phán với khách nước ngoài
Crêperies & Café, lúc đó anh tthấy mình kiểu cách và giả tạo không chịu được. Anh
nhìn ra cửa sổ của quán, phố Jellicoe sầm uất, những tán cây cổ thụ xum xuê in bóng m
nhạt xuống lộ trong đêm. Khu phố đông đúc nhưng yên bình.
- Anh có tâm trạng à? - Cô gái quầy bar cố tình dùng chiếc muỗng khuấy tách cà phê để
lôi Phúc ra những suy nghĩ bên ngoài quán.
- không, tôi xin lỗi đã làm cô phải bận lòng, chúng ta bắt đầu nói tiếp tục câu chuyện
chứ? Chúng ta nói tới đâu rồi nhỉ? - Anh giơ tay gãi đầu, làm ra vẻ non tơ. Cua gái, đối
với anh là chuyện nhỏ, nhưng cô gái quầy bar không phải là đối tượng “ra tay” của anh…
- Chúng ta chưa nói câu nào cả, chàng trai à - Cô gái vén tóc, bẽn lẽn. Phúc nhìn là biết,
cô ta đang giả vờ.