
TP - Ở chỗ tôi, cây sim mọc hoang trên khắp các quả đồi và ven đường đi. Tôi
rất thích bài thơ “Màu tím hoa sim” của Hữu Loan, cũng như cây sim. Nghe
nói, sim cũng là một cây thuốc quý, vậy có thể sử dụng chữa những bệnh gì ?
(Lê Duy Thứ, P. Quang Trung, TP Thái Nguyên)
+ Đáp:
Sim là một cây thuốc đã được sử dụng trong Đông y từ rất lâu đời. Trong các sách
thuốc Đông y, cây sim có tên là: "sơn nẫm", "cương nẫm", "nẫm tử", "đào kim
nương" ... Tên khoa học là Rhodomyrtus tomentosa Wight, thuộc họ Sim
(Myrtaceae).
Theo Đông y: Quả sim có vị ngọt chát; tính bình. Có tác dụng dưỡng huyết, chỉ
huyết (cầm máu), sáp trường, cố tinh. Dùng chữa các chứng huyết hư, thổ huyết,
mũi chảy máu, tiểu tiện ra máu, lị, thoát giang, tai ù, di tinh, băng huyết, đới hạ ...
Khi qủa sim chín, có thể dùng tươi hoặc phơi khô để dùng dần; liều dùng: 12-15g
khô (30-60g tươi) sắc với nước hoặc ngâm rượu uống; dùng ngoài: thiêu tồn tính,
nghiền mịn, bôi vào chỗ bị bệnh.
Lá sim có vị ngọt; tính bình. Có tác dụng chỉ thống (giảm đau), tán nhiệt độc, chỉ
huyết, hút mủ, sinh cơ. Dùng để chữa đau đầu, tả lị, cam tích, ngoại thương xuất
huyết, ghẻ lở, chân lở loét ... Lá có thể thu hái quanh năm; liều dùng: dùng trong từ
15-30g, dùng đắp ngoài không kể liều lượng.