Nhng chiếc bóng
Bức thư cầm tơ huơ trên tay, ánh mắt ch li mông lung nhìn ra vườn.vườn xao xác...
Cht, ngoài ngõ tiếng guc lot qut. Bà Huyên v, bà nhìn qua con dâu ri ngi xung
ghế,
- Con Thuý nó thư về h? Nó nói sao?
Hnhrun run: - D, cháu có nói nhiu, nó có hi v anh Tân. Nó...
Bà Huyên st rut ngt li: - Là tôi hi ý nó ra làm sao. Đồng ý hay không?
- Dạ, đại để... đại để cháu nó xin tu ý kiến bà và...con.
BàHuyên máy môiđịnh nói gì nhưng lại thôi.
Chiềuđãgần tàn. Người trong làng làmđồng v, tiếng cưới nói râm ran. Tr con chy
trước,íiđuổi nhau, mt con trâu nga sng dng ligãigãi vào thân cây.
Trong gian nhà tối, hai người ngi im lìm. Bà Huyênđứng dậy bước rasân, bà múc gu
nước t từấp nước lên b má nhăn nheo. Bng từđầu hè nhà con bé Mn, tiếng nó gi
vi: - Hườngơi, tíđi nhớ.
Lànnước mát lnh trong bm tay bà chtm ra như một hơi gió lướt qua min c.
Nhng ngón tay bà chm vào hai bmn màng, tht mịn màng. Và dưới làn nước
hin ra mt n cười trng ngn ca mt côgái nào vaởđồng v, khuôn mặtướt rượt nước
và nhất làđôi mắt trong trẻo ngước nhìn lên con bé Duyên bên nhà,đangđứng b giếng
nhìn qua,gi.
Bà Huyên ngi xung bên giếng, nh quá, bà như thấy li những ngày xưa hiện v mn
mt. Nhng ngày gian kh vui sao. Vui hp ch họp em, ngày ngoàiđồng bát chè xanh
thơm mát râm ran chuyện thư người yêu, người chng xa gi v. Ti quây qun hát
xướng, vá tng tmáo cho người phương xa. Vui tng chiến thắngđưa về. Vui tiếng
cuốcđêm thi nhau tăng gia sản xut. Nhng ngày tháng y vt v trăm chiều màsao vn
thy cuộcđời tươiđẹp, vuisay. Rồi, cái ngàyđược tin chng hysinh ngoài chiến trường.Ch
gc xung với bao nước mắt. Nhưng rồi cuc sng vn c trôi... bà con, ch em,đoàn thể
năng qua lại kéo ch tr v vi công vic. Ch licònđứa con nhỏđể chăm lo. Chị dn hết
tình thương yêu cho con, ch thương thay cho phần cha nó. Ngày tháng lm rmqua, t
lúc nào thằng béđã ln lao, nó ly v ri li xung phong ra chiến trường. Li nhữngđêm
mòn mi chờđợi, mòn mi hy vng... nhưng bây giờ có ti hai cái bóngâm thm trong
căn nhà nhỏ hiu ht.
Gic thù ngàymột phơi thy nhiều hơn trên conđường Nam tiến, chiến dch cui cùng -
tng tiến công mùa xuân 1975 toàn thng. M con bàôm nhau khóc vui sướng: bao nhiêu
nim vui, bao nhiêuhy vọngđể rồiđược tin sétđánh: người línhđã rađi, mãi mãi nm li
trên conđường dn vào ca ngõ Sài Gòn.
Ngàyy. Hnh - con dâu bàđã khóc bao nhiêu nước mắt. Côômđứa conthơ mà bố chưa
tng nhìn mặtđang hồn nhiên nútcht vú m mà khóc.Đứa con gái giờđãlà cô sinh
viêntrường sư phạm. Bà biết nhng ni vtv con dâu phi gánh chịuđể nuôi dy con
trưởng thành.
Ngàyy và từấyđến nay, Hạnhđã t chi hết thynhữngđám hỏi trong làng ngoài xã.Cô
quyết chí - giống như bà - vy nuôi con.
Bà Huyên bn thn.Đã hai mươi năm. Thời gian khc khoi nó làm tannát cõi lòng. Con
dâu bà - nóđã chịuđựng tngấy năm, phải chăng sức chịuđựnãcn?
Gầnđây có anh Tân thường qua li. Bà Huyên ngheý condâuđã thuận, nóđã quá mt mi
rồi. Nhưng so với bà thìđã thm gì? Thi gian ca na kiếp người bàđã chịuđựngđược,
vy sao con dâu bà li không th.Ởđây, trong một tín nim nàođó, bà còn cm thy bà
con dâuđangđi chung một conđường vi nhữngước thúc mà chính bà cũng không thể gi
tên,ch mơ hồ giảđịnh, dn lối.Đột nhiên lốiđiđó Hạnh bng ri bỏbước sang mt
conđường khác. Bà cm thygngiống như một s phn bi, thâm tâmcòn t cm thy
thương mình hết sc.
Bà tr vào nhà. Hnhvn ngi yên lng, mắt hướngra vườn như mãi mãi chìm ngp trong
bóng tốiâm uđấy. Bà Huyênđịnh nói gì nhưng lại thôi.
Bà Huyên vào giườnã lâu, Hnh vn ngi lng l trên ghế. Bà Huyên thao thc mãi mà
không ngủđược. Thi thong kh nghếchđầu lên nhìn qua màn v phía Hnh ngi.Bóng
ch in trênváchtường mp m dướiánhđèn dầu, loang loáng, m m, lng lng. Cái
bóngkhông bấtđộng như chủ nó, nó chp chn theo mi ngòn gió lòn qua khe ca. Tâm
trí bà Huyên cũng chấp chi, chuyểnđộng. Mt điều gì mang máng hin ra, tr v, m t
ri rõ dn li m tỏ. Cái bóng người kia sao thân quen, sao gn thuc k l. Cái bóng y,
cũng li trên bức tường ấy. Đó chính là bà,bao năm qua nó vẫn thao thc từngđêm cùng
bà. Ngày xưaấy... khi mà sau một ngày laođộng vt v tưởng nhưđặtmình xung là ng
ngayđược. Nhưng mắt c nhm vào li m ra, mi rã rượi. Bà Huyên - hay cô Huyên li
phi ngi dy, kiếm cáiáo khâu vá. Bóngcô intrênvách, sâu và torng mênh mông trong
căn phòng nh hẹp.Đôi lúc, s mênh mông lại côđộc gấp trăm lần s nh hẹp. Cóđêm,cô
ra giếngmúc nướcđnh tm. Nhưng khi chiếcáo ci ra, thân th trng ngn ngn ll dưới
trăng, trong timdâng trào bao nim khc khoi, cào xé.Cô s hãi,vivã mcáo chy
bvào nhà và li tr v bên ngọnđèn. Ngọnđèn dầu ht trnvn một cái bóngđơn côi,đơn
côi.. Cái bóngámnh bà bao ngày tháng có lúc bà s hãi, có lúc li cm thấy căm ghét
nó...
Mt tiếng gà gn gáy...Huyênnm nhìn cái bóngvn cô l, mênh mông rng khp bn
bức tường nh bé.bt khóc.
Bùi Hải Hưng